TẶNG ANH MỘT KIẾP THÂM TÌNH - Chương 42

Cập nhật lúc: 2025-12-22 18:25:55
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1gCFB1MZa3

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đó là một nụ hôn khẽ, chỉ chạm môi rời ngay.

Nhẹ nhàng đến mức chỉ kịp ngửi thấy mùi rượu phảng phất .

gọn trong vòng tay , cánh tay siết nhẹ nơi thắt lưng như đang tiếp thêm cho sức mạnh. ngây , định lên tiếng hỏi xem liệu sẵn lòng cùng trải qua một cuộc tình, để yêu thương, che chở .

Bản tính của đàn ông vốn phóng khoáng, thể dễ dàng rời bỏ bất kỳ phụ nữ nào một cách dứt khoát.

Có lẽ ngay lúc ý nghĩ đó lóe lên, cúi xuống hôn thêm nữa. Lần nụ hôn sâu hơn, choàng tay ôm lấy cổ để đáp một cách nhiệt thành. Tâm trí trống rỗng, chỉ đắm trong bến đỗ tạm thời để tìm kiếm chút ấm giữa biển đời cô độc.

Một lúc lâu mới buông , đôi mắt như yêu tinh mê hoặc chằm chằm ánh đèn đường mờ ảo. mỉm , đưa tay vuốt ve gò má , hỏi khẽ: "Vị rượu ngon chứ?"

đáp: "Em từng uống rượu."

Phó Khê gì thêm, đưa xe để về.

Ngồi xe, khí chút ngượng ngùng. Thấy cứ im lặng như một khúc gỗ, khởi động xe phá tan bầu khí bằng một câu đùa: "Nhìn cái điệu bộ từng trải đời của em kìa bé con, câu hỏi."

tiếp lời: "Hỏi gì cơ?"

Một tay đặt lên vô lăng, tay vươn qua thắt dây an cho . Lúc , với ánh mắt vô cùng nghiêm túc, sự trịnh trọng đột ngột khiến chút thích ứng kịp.

Anh thu nụ , hỏi: "Cảm giác khi hôn ... thấy thế nào?"

: "..."

chẳng trả lời câu hỏi . Cảm giác bình yên, nhưng tuyệt nhiên chút ham  nào. Nụ hôn đó chỉ như một sự bùng nổ của sức sống, giúp tìm cảm giác đang tồn tại mà thôi.

Hơn nữa, thực sự lừa dối . Dẫu Phó Khê cũng là bạn duy nhất của tại Đồng Thành .

ngẫm nghĩ một hồi : "Rất ngọt."

Anh ngẩn : "Cái gì ngọt?"

"Mùi rượu ngọt."

Phó Khê bật hừ một tiếng: " là đồ vô tâm."

Sau đó lái xe đưa ăn khuya. Trong bữa ăn, chúng trò chuyện về tình hình hiện tại. Phó Khê vẫn sống một cuộc đời phong lưu như , hỏi dự định tiếp theo là gì. thở hắt , muộn phiền : "Thời gian tới em về Ngô Thành."

Nơi đó quá nhiều gặp .

Anh đột nhiên bảo: "Em đưa phương thức liên lạc của Sở Hành cho ."

cầm ly nước, thắc mắc: "Anh định gì?"

"Anh quen vài vị giáo sư y học đầu ngành nghiên cứu sâu về ung thư cổ t.ử cung, thể giới thiệu cho ." Im lặng một lát, Phó Khê bực bội vì thương bản : "Trên đời chắc chỉ em là ngốc nhất, vì một đàn ông mà hành hạ thành nông nỗi . Còn bên chỗ Cố Lan Chi... em chắc chắn buông tay chứ?"

trút hết những chuyện trải qua cho Phó Khê , coi như tìm một để giãi bày tâm sự. suy nghĩ hồi lâu đáp: "Chấp niệm chín năm buông là buông ? Phó Khê, điều đáng sợ hơn cả chín năm chấp niệm chính là việc trao tấm chân tình để nhận cay đắng. Giờ đây em thực sự trắng tay ."

Chút tình yêu thuần khiết nhất trong cũng tan biến.

"Nói bậy, em vẫn còn nhà ?"

Nghe , bằng ánh mắt tha thiết. Anh cau mày hỏi: "Sao kiểu đó?"

"Nói thật nhé, em tìm một thể 'rút lui êm ' để yêu đương một trận."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tang-anh-mot-kiep-tham-tinh/chuong-42.html.]

Phó Khê im lặng đáp. dậy bảo: "Đưa em về ."

Khách sạn xa chỗ ăn là mấy nên bộ tiễn về. Đến cửa khách sạn, chợt dừng bước, bằng ánh mắt do dự. Anh hiểu ý hỏi: "Em gì?"

"Phó Khê, em hẹn hò với ."

Phó Khê bình thản hỏi: "Cho một lý do."

"Em thử cảm giác cưng chiều, dù là giả vờ cũng ." Đó vẫn luôn là lý do khiến khao khát yêu đương. cảm giác yêu, cưng chiều là như thế nào.

Dưới ánh đèn đường, bóng chúng đổ dài mặt đất. Phó Khê khẽ bật , đưa tay búng nhẹ lên trán : "Cô bé ngốc, em cưng chiều thì chiều em là , nhưng xin , thể hẹn hò với em. Bởi vì thứ là một tình yêu công bằng, mà trong lòng em... ."

cứ ngỡ cuối cùng từ chối sẽ là Phó Khê. lúc , vẫn khước từ .

Anh cúi đầu hôn nhẹ lên trán : "Chúng quen bao nhiêu năm, thể chiều em, thương em, thậm chí thể như một đàn ông bình thường mà hẹn hò kết hôn với em. em yêu ?"

Một Phó Khê vốn theo chủ nghĩa độc thể kết hôn với . Những lời vô cùng chân thành, đó là tâm ý mà bao giờ ngờ tới.

vội vàng lùi khỏi vòng tay : "Xin , em đường đột quá."

Phó Khê rũ mắt, vẫn mỉm như cũ: "Nghỉ ngơi sớm , mai gặp."

Sau khi Phó Khê rời , lòng rối bời. Dường như trêu chọc một nên đụng tới. từng nghĩ dành tình cảm như cho .

lấy điện thoại nhắn tin cho : "Anh yêu em ?"

Nếu thực sự yêu , sẽ lập tức rời khỏi Đồng Thành.

Phó Khê trả lời: "Tạm thời thì ."

Nhìn thấy câu trả lời rõ thật giả , mới thở phào nhẹ nhõm. Ngay khi định cất điện thoại, một chiếc Mercedes đen đậu bên lề đường bỗng mở cửa.

Sau đó, thấy một gương mặt vô cùng quen thuộc.

bàng hoàng hỏi: "Sao ở đây?"

Người đàn ông ánh đèn đường đầy vẻ u ám. Anh theo hướng Phó Khê rời , giọng sặc mùi châm chọc: "Thời Sanh, cô chạy khắp nơi  để tìm đàn ông yêu đương, cô thấy vui lắm ?"

vui ?! Cố Đình Sâm đặt một câu hỏi chí mạng.

luôn tìm yêu đương, nhưng sợ đó thực lòng yêu . Ví như Phó Khê lúc nãy, thực sự sợ yêu . sợ khi còn nữa, điều đó sẽ để nỗi đau tột cùng cho , vả cũng chẳng thể đáp tâm ý đó.

Người tìm tiếc trao tình yêu, nhưng cũng giữ chặt trái tim , thể rời bỏ bất cứ lúc nào mà tổn thương. Có như mới thấy áp lực.

Vài giờ còn tưởng Phó Khê là lựa chọn nhất, nhưng từ chối yêu . chợt hiểu , việc tìm để yêu đương một cách "sòng phẳng" là điều tưởng.

thở dài: "Không liên quan đến ."

Cố Đình Sâm nắm rõ hành tung của như lòng bàn tay. Ngoài việc tình cờ, chắc chắn Quý Noãn cũng giúp . Nghĩ đến đây, lạnh lùng : "Anh cũng khéo thu phục Quý Noãn nhỉ."

Ánh mắt Cố Đình Sâm cứ chằm chằm trán . Anh thèm để ý lời , đột ngột lao tới, dùng tay sức lau chỗ trán mà Phó Khê hôn. lùi một bước, lạnh giọng mắng: "Anh điên ?!"

Cố Đình Sâm sa sầm mặt, rằng túm lấy vai , giam lồng n.g.ự.c rắn chắc của . Bàn tay vẫn ngừng chà xát lên trán , dù kêu đau cũng vờ như thấy.

đang nổi giận, giận vì Phó Khê hôn lên trán . Như thế đang cố kiềm chế lắm .

Cố Đình Sâm lau hồi lâu mới buông , thở dài một tiếng ôm chặt lồng n.g.ự.c vững chãi của , giọng trầm xuống: "Thời Sanh, nếu em yêu đương... thì tìm ?"

 

Loading...