TẶNG ANH MỘT KIẾP THÂM TÌNH - Chương 41

Cập nhật lúc: 2025-12-22 18:10:59
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/LgoR7uFk7

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

​"Em còn thích nữa."

​Sau khi nhấn nút gửi dòng tin nhắn , cảm thấy nhẹ nhõm như trút bỏ tảng đá trong lòng. để tâm đến những chuyện rắc rối thị phi đó nữa, cũng chẳng tự trói buộc trong quá khứ thêm phút giây nào. tìm một để yêu, dù chỉ là một cuộc tình tạm bợ.

​Ngay cả khi đó ở bên chỉ vì thương hại, cũng chẳng cả.

​Chỉ cần cưng chiều , cho nếm trải cảm giác yêu thương thực sự là như thế nào, thế là đủ .

cất điện thoại, dạo trong cổ trấn đến tận tối muộn. Có lẽ vì nơi khá tách biệt nên khi màn đêm buông xuống, cả thị trấn chìm trong bóng tối mịt mùng. Đường phố vắng hoe, bóng , một lang thang giữa gian quả thực chút đáng sợ.

vội vàng bắt xe rời , đúng lúc thì nhận điện thoại của Phó Khê.

​Giọng trầm thấp vang lên đầu dây bên : "Bé con, em đang ở đấy?"

​Dù bình thường chúng liên lạc thường xuyên, nhưng Phó Khê là kiểu đàn ông cực kỳ tinh tế trong việc dỗ dành con gái. Ở bên , luôn cảm thấy  trân trọng. Đó cũng là lý do vì khi đến Đồng Thành, đầu tiên liên lạc là . Anh là một lãng tử, thứ thiếu nhất chính là tình yêu, còn thứ khao khát nhất lúc cũng chính là tình yêu .

​Dẫu quãng đời còn cũng chẳng còn bao lâu, chi bằng cứ nuông chiều bản một .

cảnh vật lướt qua ngoài cửa sổ, đáp: "Em đang xe."

​"Hửm? Gửi định vị qua đây."

​Phó Khê thích nhiều lời, buông một câu cúp máy. màn hình, thấy Quý Noãn cũng gửi tin nhắn tới: "Cậu đang ở ? Hôm nay về thành phố định ghé thăm đây."

gõ chữ trả lời: "Mình đang ở Đồng Thành."

bảo tài xế dừng xe, trả tiền bên lề đường đợi Phó Khê.

​Trời Đồng Thành se lạnh, kéo chặt vạt áo khoác, lướt điện thoại cho đỡ trống trải.

​Quý Noãn gặng hỏi: "Ở chỗ nào Đồng Thành?"

gửi một biểu tượng mặt hỏi : "Sao hỏi kỹ thế?"

​"Cậu một , yên tâm."

​Quý Noãn trả lời đầy lý lẽ, suy nghĩ một chút gửi vị trí khách sạn cho .

​Phó Khê đến nhanh chiếc Bentley đen bóng loáng, sang trọng. Ánh đèn pha rực sáng mắt đau nhói. đưa tay che mắt, Phó Khê bước xuống xe, tiến gần choàng tay ôm lấy vai , trêu chọc: "Nhớ ?"

​Chín năm , trong vụ t.a.i n.ạ.n máy bay t.h.ả.m khốc đó, cả và Phó Khê đều mất những yêu nhất. Lúc đến nhận t.hi th.ể, đến tê tâm liệt phế, còn Phó Khê khi mới hai mươi tuổi, đôi mắt đỏ hoe lặng lặng bên bờ biển, một lời.

​Đội cứu hộ chỉ vớt vài t.h.i t.h.ể từ vùng biển . Cha của Phó Khê may mắn như . Chúng lễ tang cho họ ngay tại đó, và cứ ba năm một , cùng về thăm họ.

​Ngày kết hôn, Phó Khê cũng mặt, chỉ là lúc đó hề . Sau khi hôn lễ kết thúc, gửi cho một dòng tin: "Bé con, em mặc váy cưới . Chúc em trăm năm hạnh phúc."

​Đối với , Phó Khê đặc biệt, và đối với cũng .

​Mối nhân duyên chính là tài sản quý giá nhất mà cha để cho chúng khi nhắm mắt xuôi tay. Một bạn chí cốt, tuy gặp mặt nhiều, quá thiết nhưng vô cùng vững chãi để dựa .

rúc lồng n.g.ự.c , hề né tránh: "Vâng, lẽ em quyền nhớ ?"

​Nghe , Phó Khê bật sảng khoái: "Được chứ. mà, mấy tháng em 'c.h.ế.t' ? Đang định cử điều tra thì em 'sống' . Em xem em kìa, lúc nào cũng khiến  lo lắng  thế hả?"

​Trên đời chẳng ai và Phó Khê ở Đồng Thành quen , nên việc ai báo cho tình hình của cũng là lẽ thường. Hơn nữa, Phó Khê suốt ngày bay nhảy khắp thế giới, chẳng mấy mặn mà với những chuyện thị phi trong nước.

kiên nhẫn giải thích chuyện từ đầu đến cuối. Bàn tay đang ôm vai của Phó Khê dần siết chặt. Có lẽ vì từng nếm trải sinh ly t.ử biệt, lúc tỏ bình tĩnh để an ủi : "Không bé con, tin . Chúng trải qua quá nhiều sự mất mát , ông trời sẽ nhẫn tâm với chúng thêm nữa ."

ngước cằm với vẻ kiên định, mỉm : "Em mà."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tang-anh-mot-kiep-tham-tinh/chuong-41.html.]

​Anh đưa tay vuốt ve gò má một cách dịu dàng: "Đi thôi, đưa em chơi."

​Phó Khê mở cửa xe cho . hỏi: "Chúng ?"

​Anh khẽ nhếch môi: "Em đoán xem."

nhún vai bất lực: "Làm mà em đoán nổi."

​Phó Khê đóng cửa, vòng qua ghế lái cúi thắt dây an cho . Đột nhiên, thở dài một tiếng đầy cảm thán: "Ông già nhà mới dọa cho một cô bạn gái của chạy mất dép ."

vạch trần sự thật: "Dù ông dọa thì cũng ý định kết hôn với ."

​Phó Khê bao giờ thiếu phụ nữ quanh , thậm chí đối xử với ai cũng dịu dàng, nhưng sâu thẳm bên trong, lạnh lùng nhất. Chỉ cần ai đó nhắc đến chuyện cưới xin, dù giây còn mặn nồng ân ái, giây thể lập tức đá đó khỏi cuộc đời .

​Phó Khê nhướng mày hỏi ngược : "Kết hôn thì gì vui?"

lỡ miệng đáp: "Thì thành gia lập nghiệp cũng mà..."

​Phó Khê liếc , khách khí hỏi: "Hay giống như em, để ly hôn ?"

: "..."

chẳng buồn đôi co với nữa. Anh lái xe đưa đến khu phố đèn đỏ nổi tiếng nhất Đồng Thành.

​Nơi đây náo nhiệt rực rỡ, cùng với những ánh đèn lung linh, huyền ảo. Những đôi nam nữ cửa đều toát lên thở nồng nặc của hormone. Phó Khê nắm c.h.ặ.t t.a.y dắt đại sảnh, sân khấu là những cặp đôi nam nữ đang cuồng nhiệt  nhảy múa.

​Nhân viên phục vụ xếp cho chúng một vị trí tương đối yên tĩnh. Phó Khê gọi khá nhiều rượu. Chờ nhân viên khỏi, hỏi: "Thời Sanh, em bao giờ đến những nơi thế ?"

lắc đầu, tò mò hỏi : "Sao ?"

​Cả đời luôn sống quy củ. Từ khi kế thừa nhà họ Thời, cuộc sống của chỉ xoay quanh ba điểm thẳng hàng. Sau khi lấy Cố Đình Sâm, tâm trí đều dồn hết và công ty, đúng là từng đặt chân đến những nơi như thế thật.

​"Mắt em cứ như mắt hươu con , cũng thấy lạ lẫm, tò mò." Ngừng một chút, Phó Khê trêu chọc: "Nhìn cái dáng vẻ căng thẳng của em kìa. Có ở đây , em cứ chơi cho thoải mái ."

​Rượu mang lên, Phó Khê mở một chai đưa cho . xua tay từ chối: "Em uống . Em uống t.h.u.ố.c hàng ngày, bác sĩ dặn đụng cồn. Anh uống , em xem là ."

​Nghe , vội vàng thu chai rượu : "Suýt chút nữa thì quên mất."

​Đôi mắt thoáng hiện lên nét bối rối, cũng thực sự quên chỉ là lỡ lời.

​Phó Khê tự thưởng thức rượu. Trong lúc đó, mấy phụ nữ gần bắt chuyện nhưng đều từ chối. Anh nắm lấy tay , mỉm giải thích một cách nhã nhặn: "Xin , hôm nay cùng bạn gái ."

​Đám phụ nữ đó lủi thủi ngượng ngùng rời . bảo: "Anh cứ chơi với họ cũng mà."

​Phó Khê mỉm , khuôn mặt điển trai tràn đầy vẻ dịu dàng: " họ xinh bằng em."

: "..."

​Bất thình lình, phắt dậy hỏi: "Thời Sanh, nhảy ?"

nhảy, định mở lời từ chối thì kéo tay dắt giữa vũ đài. Xung quanh là những trẻ đang nhún nhảy theo nhạc, cơ thể họ áp sát khiến chút quen.

​Cánh tay rắn chắc của Phó Khê ôm chặt lấy eo : "Chuyển động nào, hãy  thả lỏng bản ."

​Cứ ngỡ là  nhảy, nhưng sự dẫn dắt của Phó Khê, bắt đầu cảm nhận nhịp điệu. Anh nhảy  phóng khoáng, mái tóc đen trán rũ xuống, đôi mắt sáng rực  chằm chằm.

kìm mà bật . Trên mặt là những giọt mồ hôi mà chẳng hề , và cả một sự phấn khích nồng nhiệt đối với sự sống mà từng cảm nhận đây.

​Mọi xung quanh nhường chỗ cho chúng . Phó Khê dần buông tay, nhún nhảy theo nhịp nhạc, mồ hôi nhễ nhại . Anh từ từ nhếch môi, bất ngờ tiến gần ôm lấy eo .

​Giây tiếp theo, đôi môi  khóa chặt bằng một nụ hôn.

 

Loading...