TẶNG ANH MỘT KIẾP THÂM TÌNH - Chương 38
Cập nhật lúc: 2025-12-21 16:48:19
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1gCFB1MZa3
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
ngơ ngác sang, bắt gặp ngay ánh mắt ôn hòa của đàn ông . nếu thật kỹ sâu trong đồng t.ử , chỉ thấy một sự xa cách đến cực điểm.
Cố Đình Sâm sai, họ đều là những đàn ông lạnh lùng như .
khẽ "ừm" một tiếng đáp: "Chị chỉ ghé ăn chút gì đó thôi."
Úc Lạc Lạc tươi rói: "Biết thế chúng cùng ăn ."
mím môi giải thích: "Chị bận việc ở công ty xong, cố thất hứa ."
Thực tế thì đúng là cố tình tránh mặt, chỉ là cuộc chạm trán lúc thật sự quá khó xử. hẳn là thất hứa, chỉ là đối diện với Cố Lan Chi thế nào.
lúc , Úc Lạc Lạc bỗng kéo lấy cánh tay , rối rít khen ngợi: "Chị Thời Sanh thật sự , kiểu trang điểm mắt lấp lánh trông chị cứ như thiếu nữ . Chị năm nay bao nhiêu tuổi ?"
Nghe cô khen , tự chủ mà liếc mắt sang Cố Lan Chi đang tĩnh lặng một bên. Anh với ánh mắt dịu dàng, chợt lên tiếng: "Lạc Lạc, Thời tiểu thư sinh năm 96."
Anh thậm chí còn nhớ rõ năm sinh của , nghĩ đến đây, lòng bỗng gợn sóng.
Úc Lạc Lạc kinh ngạc kêu lên: "1996? Thế chẳng còn nhỏ tuổi hơn cả em ?!"
khẽ mỉm , Úc Lạc Lạc bĩu môi hỏi: "Vậy em gọi chị bằng chị nữa ?"
Cô thể gọi là chị, dẫu đây cũng từng là chị dâu của cô .
Suy nghĩ một lát, thành thật : "Vẫn thể gọi mà, tính theo vai vế thì đây chị là chị dâu của em."
Nghe đến hai chữ "chị dâu", sắc mặt Cố Lan Chi vẫn hề mảy may biến đổi.
giấu sự thất vọng trong lòng, thêm: "Chị là vợ cũ của trai em – Cố Đình Sâm."
Úc Lạc Lạc kinh hãi đến sững sờ, bàn tay đang khoác lấy cánh tay cũng đột ngột buông .
mỉm nhẹ nhõm: "Chị việc , hẹn sẽ mời hai một bữa."
xoay bước khỏi nhà hàng, ngước đầu những bông tuyết rơi đỉnh đầu, lòng dâng lên một nỗi xót xa. Đứng lặng một hồi, mới bước những bước chân nặng nề lên con đường phủ tuyết. Tuyết rơi xuống đầy một khắc một chiếc ô đen lớn che chắn.
ngạc nhiên đầu , thấy là liền hỏi: "Sao theo đây?"
Giọng trầm thấp, mang theo một chút quyến rũ từ tính: " đưa em về nhà."
siết c.h.ặ.t lòng bàn tay: " lái xe đến."
Cố Lan Chi vẫn kiên trì: " đưa em bãi đỗ xe."
: "..."
Bãi đỗ xe cách đây đầy hai mươi mét.
chôn chân tại chỗ, chăm chú. Anh dường như thích mặc những chiếc áo măng tô dài quá đầu gối, sắc xanh sẫm càng tôn lên vẻ lịch lãm. Ngũ quan của tinh xảo y hệt Cố Đình Sâm, nghĩ đến đây tự giễu chính , họ vốn dĩ là em sinh đôi cơ mà.
thực , Cố Lan Chi và vẫn sự khác biệt. Anh xem nhẹ tiền tài, thấu sự tình của thế gian. Anh là một nhạc sĩ, thường xuyên khắp các nước để biểu diễn, là một thuần khiết.
Chính con thanh khiết , từ trong ngoài đều toát lên một vẻ thâm trầm của một trải qua nhiều sóng gió.
, bắt đầu bước về phía bãi đỗ xe.
Bên cạnh tuyết rơi lả tả, phía là tiếng bước chân trầm của . Chẳng mấy chốc đến chỗ đỗ xe, thấy chiếc xe của , mỉm : "Chín năm , em là một cô bé mộc mạc."
nhanh ch.óng tiếp lời: "Phải, là một cô bé chỉ yêu duy nhất ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tang-anh-mot-kiep-tham-tinh/chuong-38.html.]
Khi đó cha qua đời, cả trái tim chỉ chứa đựng hình bóng . Bởi chính là sự an ủi duy nhất để tiếp tục sống. Là tự nhiên coi thành chỗ dựa tinh thần của .
Anh im lặng. Đôi mắt tuy nhàn nhạt nhưng như chứa đựng cả vạn dải ngân hà. c.ắ.n môi hỏi rõ tâm tư của dành cho , nhưng lòng thấp thỏm đầy bất an. sợ chín năm qua chỉ là tự đa tình, hơn nữa thể xác của giờ đây nên những mơ mộng hão huyền đó nữa... Nói chỉ tăng thêm gánh nặng cho .
Hơn nữa, ba năm với Cố Đình Sâm trở thành cái nút thắt mà cả đời bao giờ vượt qua .
nhắm c.h.ặ.t mắt, dứt khoát mở cửa xe. lúc đó, chợt đưa tay xoa nhẹ đầu kéo lòng.
bàng hoàng tột độ, cơ thể ngừng run rẩy chấn động.
Hơi thở của bao trùm lấy cánh mũi. Đây là đầu tiên ở gần đến thế, còn là chủ động ôm . đây là quả ngọt đắng cay ...
Đôi tay run rẩy của ôm lấy , nhưng cuối cùng vẫn đủ dũng khí.
"Cô bé , ngày xưa từng hỏi em vì cứ luôn theo ."
nhớ chứ. Lúc đó còn nhỏ, thế nào là thích một .
Và ngay ngày hôm , biến mất vĩnh viễn khỏi thế giới của .
"Vậy cô bé, giờ em thế nào là thích ?"
Giọng trong trẻo và ôn nhu, ấm của bao bọc lấy . nhẹ nhàng tựa cằm lên vai , ngẩng đầu tuyết rơi đầy trời, ẩn vẻ bình thản là trái tim đang loạn nhịp.
Lời của Cố Lan Chi ý nghĩa gì chứ?!
c.ắ.n c.h.ặ.t môi, lầm bầm hỏi: "Anh thế là ý gì?"
Hiện tại ai cũng rõ còn khỏe mạnh. Huống hồ phận hiện tại của và khó ... Vậy mà tại hỏi câu đó?!
Bàn tay Cố Lan Chi nhẹ nhàng vuốt ve gáy , áp má má , trầm giọng : "Cô bé, xin , đến quá muộn..."
"Anh, ôm chị Thời Sanh gì thế?"
Giọng của Úc Lạc Lạc từ phía truyền tới cắt ngang lời Cố Lan Chi. Anh thản nhiên buông . cúi gầm mặt chui trong xe. Khi khởi động máy, thấy Úc Lạc Lạc hỏi: "Anh, thích chị Thời Sanh ? Chị chẳng là vợ cũ của Đình Sâm ? Anh là trái luân thường đạo lý đấy."
Cố Lan Chi khẽ quát cô : "Nói bậy."
Úc Lạc Lạc thắc mắc: "Thế ôm chị ?"
"Lạc Lạc, em là một cô bé đáng thương."
: "..."
Hóa cái ôm chỉ là vì Cố Lan Chi thấy đáng thương thôi ?
nhấn ga rời ngay lập tức, vì thế mà thấy câu phía của : "Là với em ."
Tiếng của Úc Lạc Lạc vọng từ xa: "Thế yêu chị ?"
"Chín năm , từ chối em ."
Nếu , đàn đàn bản nhạc đó nhiều đến thế?
Đường phố nơi gió trú ngụ, cũng chính là nỗi trăn trở nơi đáy lòng .
"Thế cứ từ chối em chứ?"
Cố Lan Chi hiếm khi lạnh mặt: "Câu nhắc nữa."
Dừng một chút, dứt khoát quyết định: "Từ ngày mai, em hãy về nhà họ Cố mà ở với Đình Sâm."