TẶNG ANH MỘT KIẾP THÂM TÌNH - Chương 36

Cập nhật lúc: 2025-12-21 15:58:31
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/LgoR7uFk7

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

​Cố Lan Chi ...

​Có là Cố Lan Chi của chín năm về ?

lặng một lúc lâu, thời gian đó dài đến lạ thường. Dài đến mức cổ họng khô khốc, tưởng như quên mất cách phát âm, mãi mới thốt một tiếng: "."

, mà cũng đúng.

​Quý Noãn sai, bên cạnh ba năm qua là Cố Đình Sâm.

​Người giày vò, dây dưa với suốt ba năm cũng là Cố Đình Sâm.

​Còn Cố Lan Chi của chín năm , chẳng qua chỉ là một hình bóng mà lặng lẽ dõi theo, là một tia sáng nhỏ nhoi trong những năm tháng thanh xuân của .

​Dù tự nhủ là , nhưng lòng mà cam tâm cho .

​Cứ nghĩ đến chuyện , tim đau thắt . áp chặt lòng bàn tay lên ngực, giọng nghẹn ngào trong tiếng : "Phải, thích . Anh là ánh trăng sáng duy nhất mà hèn mọn đuổi theo suốt tuổi trẻ."

ánh sáng của , thể là trai của chồng cũ cơ chứ!!

​Nỗi bi thương dâng trào khiến tài nào kìm nén , : " ôm ấp niềm hy vọng nhỏ nhoi đó, lặng lẽ phía . Bất kể đối xử với thế nào, chỉ cần nghĩ đến sự ấm áp từng trao, thấy đủ để an ủi chính ! Vậy mà giờ đây, với rằng, hâm mộ, dành cả thanh xuân để đuổi theo hóa là nhầm . Anh xem, chuyện nực đến nhường nào?"

​Có lẽ do bệnh tình tái phát khiến đầu óc mụ mị, nhất thời quên mất đang cạnh là ai, cuối cùng cũng trả lời câu hỏi mà lặp lặp cả ngày hôm nay.

​Không gian trong xe rơi im lặng thật lâu. Hình như thoáng thấy một tiếng nấc khẽ khàng đầy đau xót. Vì tinh thần quá mệt mỏi, tài nào trụ nổi nữa mà ngất . Khi tỉnh dậy, trời là sáng ngày hôm .

​Mí mắt nặng trĩu, khó khăn mở mắt , đưa tay dụi nhẹ. Mất một lúc lâu mới nhận đây căn phòng quen thuộc của .

tung chăn dậy, phát hiện quần áo . vội vàng xuống giường, tìm đồ của mặc .

lúc đó, cánh cửa phòng đẩy mở. Cố Đình Sâm bước , tay cầm một ly nước và mấy viên thuốc.

cau mày hỏi: "Sao ở đây?"

​Anh thản nhiên đáp: "Tối qua cô ngủ quên xe ."

​"Chẳng bảo đưa về nhà ?"

​Anh nhướng mày, vẻ ung dung: " chìa khóa nhà cô."

​Lúc mới sực nhớ chìa khóa vẫn để trong xe.

bên mép giường, đưa tay vuốt mái tóc rối bời. Cố Đình Sâm đưa nước và t.h.u.ố.c đến mặt , giải thích: "Đây là t.h.u.ố.c lấy từ bác sĩ điều trị của cô tối qua, nó giúp dịu bệnh tình của cô đấy."

bác sĩ riêng ở thành phố Ngô, ngờ tìm . nhận lấy thuốc, : "Anh bệnh gì ?"

ngửa đầu uống một ngụm nước nuốt viên t.h.u.ố.c . Thấy uống xong, Cố Đình Sâm mới nhàn nhạt : "Ừm. Tuy những chuyện giữa và cô quên sạch, nhưng cha đó kể sơ qua đó ."

​Quên thì quên , nhưng vẫn nhắc cho nhớ.

​"Vậy đổ bệnh ?"

​Vừa câu đó, sắc mặt Cố Đình Sâm bỗng chốc sa sầm. Có vẻ như chạm một vấn đề nên nhắc tới.

nở nụ mỉa mai: "Xem rõ."

​Đôi mắt Cố Đình Sâm tối sầm như mực. dậy định rời thì đột ngột chộp lấy cổ tay , kéo mạnh lòng.

​Thật là bướng bỉnh và kỳ quặc.

vùng vẫy: "Buông mau!"

ngay giây , đôi môi mát lạnh của chặn hết lời của . bàng hoàng mở to mắt, thể tin nổi những gì đang diễn .

​Bàn tay to lớn của áp lưng , mơn trớn nhẹ nhàng. Ở tư thế , thể thấy rõ đôi mắt đang nhắm nghiền của .

​Hàng mi dày và dài đang khẽ run rẩy.

​Anh đang sợ hãi điều gì ?

hoang mang, Cố Đình Sâm thì gì mà sợ? Nếu là vì , chẳng quên hết ? Theo lẽ thường, chỉ nên quan tâm đến Ôn Như Yên thôi chứ, bỏ mặc cô để đưa về nhà .

dùng sức c.ắ.n mạnh môi . Cơn đau khiến từ từ buông , nhưng vẫn đầy luyến tiếc đưa đầu lưỡi l.i.ế.m nhẹ qua môi .

đờ . Anh khẽ thở dốc, : "Cha đây nhiều việc với cô. bù đắp cho cô."

mà như , tung một đòn đ.á.n.h thẳng tâm lý : "Trên đời t.h.u.ố.c hối hận ? Nếu , ước ba năm . Nếu gả cho , lẽ chẳng mang cái căn bệnh quái ác mang tên u.ng t.hư t.ử cung !"

​Ánh mắt chợt lạnh lẽo, chằm chằm, khẽ cúi , tựa trán trán .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tang-anh-mot-kiep-tham-tinh/chuong-36.html.]

​Cái cảm giác ... giống như một chú ch.ó trung thành đang hối ?

cảm thấy Cố Đình Sâm hình như đang lấy lòng ?!

gạt tay xuống giường. lúc , điện thoại đổ chuông, là tin nhắn WeChat từ Sở Hành.

​Anh hỏi: "Có cần giúp gì ?"

đoán lẽ chuyện lên đồn cảnh sát. nhanh chóng trả lời: "Không cần ."

​Đối phó với Ôn Như Yên, vẫn còn dư sức.

​Chính lúc màn hình điện thoại, mới nhận lớp trang điểm mặt tẩy sạch. Một khuôn mặt nhợt nhạt, thanh tú nhưng hằn lên những vết sẹo hiện rõ mồn một.

cảm thấy tủi hổ, ngẩng đầu hỏi: "Anh tẩy trang cho ?"

​Cố Đình Sâm bước gần, xuống bên cạnh và nắm chặt lấy bàn tay , mười ngón tay đan khít . Anh trầm giọng: "Ừm, sợ cô ngủ thoải mái."

​Nhìn hành động mật , lòng dâng lên sự khó chịu. rút tay , lạnh lùng cảnh cáo: " thích ai chạm mặt , nhất là . Bởi vì những vết sẹo chính là do để !"

​Nghe , Cố Đình Sâm im lặng lâu, cuối cùng chỉ thở dài: "Xin , chuyện ... là sai."

​Nhìn gương mặt vẫn vẻ bình thản của , tức đến run , phắt dậy quát lớn: "Bây giờ còn giả vờ đạo đức giả cái gì nữa? Cố Đình Sâm, tất cả những gì chịu đựng hôm nay đều là nhờ ban tặng, đặc biệt là căn bệnh ung thư quái ác ! Anh tưởng chỉ một câu xin sẽ tha thứ ? cho , đời kiếp bao giờ chuyện đó! Anh còn tái hôn? Sao nghĩ xem còn sống bao lâu nữa? Anh tưởng còn thời gian để lãng phí lên ?"

​Trước đêm giao thừa, cái thời gian tưởng sắp c.h.ế.t, từng trách , vì suy cho cùng cũng thể khiến yêu . Huống hồ lúc đó sắp c.h.ế.t đến nơi, cũng chẳng còn tâm trí để oán hận.

​Nói thẳng , là vì lúc đó vẫn còn yêu, nỡ trách cứ. Bởi khi , tin rằng chính là đàn ông thầm yêu suốt chín năm.

giờ thì nữa!!

​Vậy nên chẳng việc gì nhún nhường ! Càng lý do gì để tha thứ!!

​Cơn nóng nảy của bùng phát, Cố Đình Sâm thấy lúc thể đối thoại nên cũng đành dậy rời khỏi phòng.

​Ngay khi , cũng vội vàng rời khỏi đó.

đến đồn cảnh sát để lấy xe, nhưng tình cờ gặp Úc Lạc Lạc ở cửa. Cô thấy thì tỏ ngạc nhiên.

​"Chị Thời Sanh, chị ở đây?"

​Dù là tháng Ba xuân ấm, nhưng Úc Lạc Lạc ăn mặc mát mẻ với bộ váy dài tay mỏng manh, trông như ở một mùa khác hẳn với .

nén sự bực bội trong lòng, đáp: "Tối qua kẻ đột nhập nhà nên chị báo cảnh sát, họ gọi chị đến để lấy lời khai."

​"Chị Thời Sanh, trông tâm trạng chị vẻ lắm?"

​Không ngờ ngay cả Úc Lạc Lạc cũng nhận ... Sự phiền muộn của , tất cả đều là vì Cố Đình Sâm.

lắc đầu: "Không ."

​Úc Lạc Lạc mỉm : "Ừm, em hai bạn đang giữ ở trong, em xem giúp họ . Chị cho em xin điện thoại , khi nào xong việc em mời chị ăn."

tò mò hỏi: "Tối qua em ?"

​Úc Lạc Lạc ngượng ngùng : "Tối qua em cùng đám bạn đua xe núi, ngờ cảnh sát mật phục bắt về đây."

​"Tối qua mưa lớn như mà..."

​Cô vẻ bất cần: "Không ạ."

​"Ồ, việc ."

​Cô lấy điện thoại : "Chị Thời Sanh, kết bạn WeChat nhé."

​Sau khi trao đổi điện thoại, lái xe về nhà họ Thời. Đỗ xe hầm xong, gọi điện ngay cho trợ lý.

​Mặc dù hiện tại nhà họ Thời do Cố Đình Sâm quản lý, nhưng trong nhà đều là của . Trong mắt họ, mới là chủ thực sự. Cố Đình Sâm chẳng qua chỉ là thừa kế khi "qua đời" mà thôi.

​Khi còn sống, lời của thừa kế chắc chắn trọng lượng bằng .

bảo trợ lý giải quyết những rắc rối ở đồn cảnh sát, hỏi thêm: "Nếu ngừng việc tấn công nhà họ Sở, chỉ còn cách về nhà họ Thời ?"

​" , thưa Thời tổng."

trở về nhà họ Thời, bản hợp đồng chuyển nhượng cổ phần thể giải quyết theo trình tự pháp lý thông thường nữa. vội gọi cho luật sư cũ của .

​Lời ông khiến sững sờ: "Cố tổng bấy lâu nay luôn từ chối ký các văn bản chuyển nhượng cổ phần. Anh bảo cứ giữ lấy, đợi đích cô đến lấy."

kinh ngạc hỏi: "Chuyện đó từ khi nào ?"

 

Loading...