Tận thế thiên tai: Tôi tích trữ khối hàng trăm tỷ, nhàn nhã dẫn theo con nhỏ sống qua ngày. - Chương 802

Cập nhật lúc: 2026-03-16 09:29:36
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Còn Tiểu Duệ thì bảo, ở đây thể học hỏi thêm nhiều bản lĩnh từ ông ngoại. Bản lĩnh học đến thì rõ, nhưng độ quậy phá của Tiểu Duệ thì ngày càng leo thang, nếu đem so sánh với độ ngông cuồng của Thương Minh thì quả thực chỉ hơn chứ kém.

 

Trong phòng khách, Tô Nghiên ôm Tiểu Bạch trong tay, lắng hai đứa nhỏ hào hứng kể chuyện với những động tác tay chân sinh động.

 

Lan Tư Kỳ bế cô con gái hơn hai tuổi của bước : "Bé Nhược Nhược, xem ai kìa? Thấy con?"

 

Bé Nhược Nhược vươn hai cánh tay mũm mĩm về phía Tô Nghiên, giọng nũng nịu ngọt ngào như kẹo: "Mẹ ơi, bế Tiểu Nhược Nhược với ~"

 

Con trai thì sánh bằng mùi thơm ngọt ngào của con gái cơ chứ. Tô Nghiên nhẫn tâm "bỏ rơi" Tiểu Bạch sang một bên cho Tần Dực, bước tới đón lấy Tiểu Nhược Nhược: "Đến đây nào, để bế Tiểu Nhược Nhược nhé."

 

Tô Nghiên hôn chụt chụt lên hai má bầu bĩnh của cô bé. Xinh xắn đáng yêu quá mất, khuôn mặt giống hệt một tiểu hồ ly tinh thu nhỏ, với mái tóc màu xanh nhạt bồng bềnh và đôi mắt hồ ly sắc sảo. Y hệt một phiên bản chép hảo của Lan Tư Kỳ!

 

"Phu nhân, cuối cùng em cũng chịu về . Anh và con nhớ em c.h.ế.t."

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

"Anh vất vả , Lan Tư Kỳ."

 

"Hắn thì vất vả nỗi gì? Một gánh vác hai bé ấu tể mới gọi là vất vả . Phu nhân, các con của chúng cũng đang háo hức mong ôm đây." Túc Uyên oai vệ bước , hai tay dắt theo hai cô công chúa nhỏ.

 

Hai cô con gái sinh đôi của cô và Túc Uyên xinh xắn quá chừng! Khí chất của tụi nhỏ cũng giống y hệt ba. Trên hai nhân vật bé nhỏ toát lên bảy phần quý phái, ba phần kiêu ngạo. Thật hổ danh là những tiểu hổ nữu!

 

"Bảo Bảo, Bối Bối, đây chính là mà các con ngày đêm nhung nhớ đấy, đây nào." Hắn xổm xuống, nhẹ nhàng đẩy hai cục cưng về phía .

 

"Mẹ ơi!"

 

"Mẹ ơi!"

 

Chỉ lớn hơn Tiểu Nhược Nhược hai tháng, Bảo Bảo và Bối Bối lon ton chạy ùa đến mặt Tô Nghiên. Mỗi bé ôm c.h.ặ.t lấy một chân của , ngẩng những khuôn mặt nhỏ xíu lên, chớp chớp đôi mắt to tròn, trong veo, đen láy cô say đắm.

 

Từ đôi mắt lấp lánh của Bảo Bảo và Bối Bối, cô dư sức thông điệp rõ ràng: 'Mẹ ơi, con cũng ôm cơ ~'

 

Nếu giờ Tô Nghiên buông Tiểu Nhược Nhược để ôm Bảo Bảo và Bối Bối, chắc chắn Tiểu Nhược Nhược sẽ buồn lắm. Bằng chứng là đôi bàn tay nhỏ xíu của cô bé đang ôm c.h.ặ.t lấy cổ chịu buông kìa.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tan-the-thien-tai-toi-tich-tru-khoi-hang-tram-ty-nhan-nha-dan-theo-con-nho-song-qua-ngay/chuong-802.html.]

lúc then chốt, Lan Tư Kỳ vô cùng tâm lý bước tới bế Tiểu Nhược Nhược: "Ba bế Nhược Nhược nhé, để hôn các chị Bảo Bảo, Bối Bối nữa, chịu con?"

 

"Mẹ ơi, hôn các chị xong bế con tiếp nhé ~" Tiểu Nhược Nhược dù buông tay nhưng đôi mắt ngấn lệ vẫn Tô Nghiên với ánh đầy khẩn thiết.

 

"Được , từ nay ngày nào cũng sẽ bế Tiểu Nhược Nhược."

 

Được hứa hẹn, Tiểu Nhược Nhược lúc mới luyến tiếc buông tay, trở về ngoan trong vòng tay ba.

 

Tô Nghiên một tay ôm một đứa, nhấc bổng Bảo Bảo và Bối Bối lên: "Sau , ngày nào cũng sẽ bế Bảo Bảo và Bối Bối. Mẹ sẽ chơi cùng Bảo Bảo, Bối Bối và cả chị em của các con nữa nhé."

 

Rúc sâu lòng , khuôn mặt Bảo Bảo và Bối Bối hiện rõ vẻ đắc ý, pha chút kiêu ngạo hướng ánh mắt thách thức về phía các chị em của .

 

Bảo Bảo dõng dạc tuyên bố chủ quyền: "Mẹ ơi, ba đưa con với em gái tới đón về Liên bang đấy."

 

Tiểu Bạch và Tiểu Nhược Nhược thế thì òa nức nở.

 

Chỉ hai chị cả Tiểu Duệ và Tiểu Vi là dửng dưng chút phản ứng.

 

Nếu ánh mắt thể hóa thành những lưỡi d.a.o sắc lẹm, thì lẽ Túc Uyên băm vằm thành trăm mảnh sức sát thương khủng khiếp phát từ ba cặp mắt của Tần Dực, Dương Kính Huy và Lan Tư Kỳ.

 

Túc Uyên chỉ nhún vai một cái đầy vẻ đắc ý, thản nhiên bước đến bên cạnh Tô Nghiên, ôm trọn cả phu nhân và hai cô con gái cưng lòng. Nếu thể, chắc gào lên cho cả thế giới rằng: , Tô Nghiên, cùng Bảo Bảo, Bối Bối mới đích thực là một gia đình bốn trọn vẹn.

 

Thế ? Đấu trường tranh sủng của những ông bố lôi luôn cả bọn trẻ con cuộc chiến khốc liệt ?

 

Tô Nghiên bắt đầu cảm thấy lo lắng cho những ngày tháng bão táp sắp tới. Việc mấy ông chồng ghen tuông, tranh giành tình cảm đành, giờ đến cả bọn trẻ con cũng tham gia cuộc chiến tranh sủng thì cô giải quyết ?

 

Đến giờ ăn tối, Lâu Tuyết và An Bình cũng dẫn theo ba bé ấu tể nhà trở về phủ Chỉ huy. Nhất thời, chẳng ai phân biệt nổi nơi là phủ Chỉ huy uy nghiêm là một cái nhà trẻ ồn ào náo nhiệt.

 

Ba bé ấu tể nhà An Bình chỉ lớn hơn Bảo Bảo, Bối Bối và Tiểu Nhược Nhược nửa năm. Ba đứa nhóc mới hơn ba tuổi cứ lẽo đẽo chạy theo Tô Nghiên, miệng ngừng gọi "Cô mẫu".

 

 

 

 

Loading...