"G.i.ế.c dị thú cấp cao, chỉ là hy vọng Vực Ngoại thể yên bình hơn một chút. Không Dị Thú Vương, lượng dị thú cấp cao cũng giảm , xác suất xảy thú triều sẽ thấp hơn nhiều. Như sẽ cần phái quá nhiều quân đồn trú, những lãnh binh như bọn cũng cần đóng quân dài hạn ở đó, mới thêm nhiều thời gian ở bên cạnh em."
Hai sát cạnh sô pha, Lan Tư Kỳ nghiêng nắm lấy đôi tay Tô Nghiên, đôi mắt màu xanh băng chăm chú cô khi chuyện.
Giọng của trong trẻo, linh hoạt kỳ ảo, êm tai nhưng hề mang vẻ yểu điệu. Đặc biệt là ánh mắt hồ ly đó, cô thực sự cảm thấy chột , con hồ ly chắc chắn đang dùng mị thuật.
Tô Nghiên vài giây vội vã dời mắt , bối rối gật đầu.
"Bây giờ thì em ."
"Vậy nên, trong thời gian khi về Vực Ngoại, phu nhân thể ở bên cạnh bồi tiếp ?"
"Em..."
lúc , quang não của cô reo lên một cách vô cùng đúng lúc và mạnh mẽ.
Ngoài con hổ lúc nào cũng theo dõi tung tích của cô thì còn ai đây nữa? Tô Nghiên hết sức bất đắc dĩ bắt máy.
"Phu nhân." Trong hình ảnh thực tế ảo, Túc Uyên đang trong thư phòng. Sau khi gọi một tiếng "Phu nhân", ánh mắt lập tức lia thẳng về phía Lan Tư Kỳ cạnh Tô Nghiên. Sắc mặt lật nhanh hơn lật sách, ánh mắt còn sắc như d.a.o laser: "Vừa mới nhặt về cái mạng, chịu ở yên trong hoàng cung nhà mà dưỡng thương, mò đây mất mặt hổ !"
"Túc Uyên, đừng quên phu nhân cũng là phu nhân của . Nhà của phu nhân ở thì nhà của ở đó. Với , gì mà mất mặt hổ chứ?"
Lan Tư Kỳ vuốt mái tóc dài mượt mà màu xanh nhạt rủ n.g.ự.c, khi buông tay xuống liền vô cùng tự nhiên vòng qua ôm lấy phụ nữ bên cạnh. Chẳng đang thị uy chủ quyền khoe khoang nhan sắc của nữa.
Túc Uyên cố đè nén xúc động từ bên Tinh Võng lao qua đ.á.n.h . Ánh mắt rời khỏi con hồ ly, một giây liền đổi sắc mặt, tươi bàn bạc với Tô Nghiên.
"Tiểu Nghiên, em bây giờ rảnh ? Vào gian một chút nhé."
Tô Nghiên thừa hiểu ý đồ của Túc Uyên, chẳng là kiếm cớ đ.á.n.h ? Cô mà gian, Lan Tư Kỳ chắc chắn sẽ bám đuôi theo.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tan-the-thien-tai-toi-tich-tru-khoi-hang-tram-ty-nhan-nha-dan-theo-con-nho-song-qua-ngay/chuong-758.html.]
Không chỉ Tô Nghiên ý đồ của con hổ lớn, Lan Tư Kỳ càng rõ hơn ai hết. sợ: "Phu nhân, chúng thôi. Lần thương, kịp ngắm kỹ gian thần bí của em, bây giờ đúng là cơ hội ."
Cứ giữ nỗi bực dọc trong lòng cãi vã thì ý nghĩa gì? Phương thức giải quyết vấn đề thông thường nhất của thú nhân chính là: đ.á.n.h một trận là xong. Tất nhiên, đây chỉ là đến những rắc rối nhỏ, phổ biến nhất là chuyện ghen tuông tranh giành tình cảm giữa các em kết khế ước.
Khi Tô Nghiên và Lan Tư Kỳ xuất hiện trong gian, Túc Uyên sừng sững chờ sẵn cổng viện.
"Phu nhân, em đợi bọn ở đây nhé." Ánh mắt Túc Uyên lướt qua Lan Tư Kỳ: "Đi thôi."
"Túc Uyên, đang thương đấy."
"Phu nhân cứ yên tâm. Cậu là Chấp chính quan Liên bang với tinh thần lực 4S, chắc đến nỗi tay độc ác với một kẻ trọng thương khỏi như ."
Túc Uyên hừ lạnh một tiếng bằng mũi, sải những bước dài tiến thẳng bãi đất trống chuyên dùng để tập b.ắ.n.
Lan Tư Kỳ cũng trao cho Tô Nghiên một ánh mắt trấn an nối gót theo .
Tô Nghiên luôn tự nhủ, mâu thuẫn giữa đàn ông với thì cứ để họ tự giải quyết, cô quản nổi. Tuy nhiên, cô vẫn gọi cục bột nhỏ đến dặn dò: "Hòa Hòa, nhóc đó trông chừng bọn họ ."
"Yên tâm Tô Tô, sẽ giám sát giúp cô, bảo đảm xảy án mạng ." Cục bột nhỏ lén la lén lút lăn . Nó khoái nhất là hóng hớt mấy vụ như thế . Không gian dạo ngày càng náo nhiệt, uổng công nó tốn bao nhiêu tâm tư, he he ~
Hử? Không thèm tiếng nào lao đ.á.n.h ?
Con hổ lớn vẫn giữ tinh thần thượng võ, giống như đ.á.n.h với Dương Kính Huy, chỉ thuần túy dùng nắm đ.ấ.m. Không dùng đến tinh thần lực cũng chẳng biến thành hình thú. Tinh thần lực của hồ ly vẫn đang trong giai đoạn đầu hồi phục, nhưng nếu dùng hình để đ.á.n.h thì cũng vấn đề gì lớn. Thế nhưng, hồ ly vẫn rơi thế ăn đòn. Quả nhiên Hòa Hòa vĩ đại vẫn thấy lão hổ lợi hại hơn.
Tiểu Hòa Hòa thầm chê bai: Bị đ.á.n.h một chiều thế xem chẳng chút nào.
Không chỉ xem thấy chán, mà ngay cả đang tay đ.á.n.h cũng thấy mất hứng. Nhận Lan Tư Kỳ quá yếu ớt, chẳng chịu nổi mấy đòn, Túc Uyên liền dừng tay. Coi như trút cơn giận là xong, chứ thể đ.á.n.h c.h.ế.t .