"Phu nhân!" Túc Uyên bước hai bước dài tới, kéo cô lòng, "Phu nhân, ở bên , cho phép trong lòng nàng nghĩ đến kẻ khác." Đặc biệt là Tần Dực, dĩ nhiên câu .
"Em nghĩ đến khác, em nhớ Tần Dực, là chồng em chứ ai khác. Anh là bạn đời của em, nếu em và xa lâu ngày gặp, em cũng sẽ nhớ . Túc Uyên, từ lúc tiếp cận em, chẳng lẽ sẽ đối mặt với điều gì ? Trước khi trở thành bạn đời của , em là vợ của ."
, cô vợ Tần Dực nhiều năm khi quen .
Bị Tô Nghiên mắng cho tỉnh ngộ, Túc Uyên nhất thời cứng họng. Trong thời gian sống trong gian ở tinh cầu Mãng Xà, chỉ hai bọn họ, vô tình coi cô là của riêng .
"Xin phu nhân, nàng đừng giận. Sau sẽ chú ý, cố gắng ghen tị với nữa. phu nhân , thực sự ghen tị với . Hắn trở thành bạn đời của nàng từ sớm, nàng còn sinh cho ba đứa con, khi , nàng thuộc về riêng ."
"Túc Uyên, em cũng yêu ." Nói lời , bản Tô Nghiên cũng cảm thấy giống một kẻ tra nữ tệ bạc, nhưng cô thể tiếp, "Nếu đổi vị trí cho , em cũng sẽ nhớ . Trong lòng em, và quan trọng như ."
"Thật chứ?"
"Thật mà!"
Nếu hai đứa trẻ kể tình hình bên ngoài của Tần Dực, cùng với chuyện cô kể Lâu Tuyết tìm Tần Dực những lời đó, Tô Nghiên còn nghi ngờ Tần Dực chia tay với cô.
Thế nên, Túc Uyên còn ghen tuông cái nỗi gì?
Cô bảo Tô Thanh đẩy nôi bé Bạch chỗ khác.
Thoát khỏi vòng tay con hổ, cô kéo cùng xuống sô pha, lấy cho một ly nước ép.
"Túc Uyên, em bàn với một chuyện."
"Không cần bàn bạc, phu nhân việc cứ căn dặn. Lời yêu cầu hợp lý, trong khả năng, nhất định sẽ theo."
À, đừng vội .
Nghe lời khuyên của , Tô Nghiên tiếp thu hết, cô quyết định thử giải quyết theo cách của .
"Túc Uyên, chúng rời khỏi tinh cầu Mãng Xà ? Anh đừng nghĩ đến chuyện cố tình giữ em đây. Bất luận em ở , em là bạn đời của và cũng là vợ của Tần Dực, kết quả thể đổi.
Bản em là lười biếng, ngốc nghếch, kém nhất là trò mưu mô tính toán. Có gì em sẽ thẳng nấy. Em hy vọng từ nay về chúng luôn đối xử chân thành với . Em lừa dối ai và cũng cực ghét lừa dối. Anh yêu cầu gì hoặc hài lòng điểm nào cứ việc thẳng, em cũng , chứ?"
"Được, hứa với nàng."
Chẳng thích nhất chính là một giống cái ngốc nghếch, lạnh lùng, ngây thơ nhưng tính cách mềm mỏng như cô ? Dĩ nhiên, cũng yêu những lợi ích mà cô mang , và càng si mê nhan sắc tuyệt trần của cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tan-the-thien-tai-toi-tich-tru-khoi-hang-tram-ty-nhan-nha-dan-theo-con-nho-song-qua-ngay/chuong-718.html.]
Cái gì cơ? Làm gì tình yêu nào tự dưng mà ? Luôn nguyên do của nó chứ.
"Vậy khi nào chúng thể rời ?" Cô sâu đôi mắt sâu thẳm của đàn ông, trong trẻo, chắc là đang thật nhỉ?
"Ngày mai, ngày mai sẽ đưa phu nhân trở về tinh hệ Vụ Uyên." Dẹp bỏ những toan tính nhỏ nhen, chịu đựng một chút ấm ức, vì một như cô, Túc Uyên đành cam chịu phận.
Hóa đó thật sự là cố ý! Dù ngày mai cũng thể về, Tô Nghiên vui vẻ hào phóng tha thứ cho , còn chủ động tặng kèm một nụ hôn thơm ngọt.
"Ưm... phu nhân ~"
"Không , , buông em , em thấy khó chịu ~"
Tô Nghiên vội vã ngăn cản hành động định bế vác cô về phòng ngủ của .
"Hửm? Khó chịu ở ?"
Túc Uyên lập tức lấy từ nút gian một khoang trị liệu, đổi từ bế vác sang bế ngang, định đặt cô đó.
"Bụng em khó chịu, nghỉ ngơi một chút là khỏe, cần khoang trị liệu ."
"Phải , một lát cũng chẳng gì cả."
Không khoang trị liệu, Tô Nghiên nhét một cách cưỡng ép. Cỗ khoang hình chiếc quan tài đó khiến cô luôn cảm giác định tống cô đem chôn sống.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Thôi thì cứ , như , một lát cũng chẳng c.h.ế.t ai.
Mười mấy phút trôi qua, một tiếng "Ting" vang lên, Túc Uyên tiến xem xét.
gã đàn ông cứ ngây đó chằm chằm màn hình khoang trị liệu, hề nhúc nhích, cũng chẳng vớt cô ngoài.
Lẽ nào cô mắc bệnh nan y?
Tô Nghiên tự đưa tay mở nắp khoang: "Cơ thể em bệnh gì ?"
"Đừng, phu nhân đừng cử động, để ." Túc Uyên dùng hai tay nâng niu cô như nâng một món đồ sứ quý giá, bế cô khỏi khoang trị liệu bằng tư thế bế công chúa.