"Chuyện đó thì khỏi lo, Tiểu Bạch nhà con tràn trề cảm giác an . con cũng sẽ vờ như sức khỏe còn yếu để nghỉ ngơi. Sau ai xem Tiểu Bạch thì đừng gọi con nữa nhé, cơm con cũng sang ăn ."
"Được , con về ."
Tô Nghiên đang mải lo lắng cho căn cứ và Tần Dực, chẳng còn tâm trí để tiếp đón những liên quan.
Vừa về đến phòng, cô nhận tin nhắn của ba cô. Thương Minh cho ông sẽ chăm sóc cho hai đứa nhỏ, hiện tại vẫn thể về , và cũng yên tâm để khác đưa hai đứa về hành tinh Mục Lãng.
Tô Nghiên đành cho ông ngoại ngắm Tiểu Bạch qua video thực tế ảo. Cô vẫn thể gặp và trò chuyện với hai đứa nhỏ trong gian nên cũng phản đối gì thêm.
Chỉ trong vòng một ngày, tin tức Chỉ huy Thương Minh một đứa cháu ngoại sinh khả năng hóa hình lan truyền khắp giới thượng lưu Đế quốc Mục Lãng.
Rất nhiều đến thăm Tiểu Bạch, tất cả đều do An Á tiếp đón. Tô Nghiên hề lộ diện. Tuy nhiên, một mà cô thể mặt tiếp.
Túc Uyên theo gót máy quản gia bước tòa nhà của Tô Nghiên, quen thuộc tự lên lầu.
"Sao đến đây?"
"Phu nhân chào đón đến ?"
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Gương mặt góc cạnh, tuấn tú của Túc Uyên cố tình tỏ vẻ tổn thương vì chào đón. Một cử chỉ đùa giỡn đỗi bình thường, nhưng khi lập tức xua tan sự gượng gạo trong lòng Tô Nghiên.
, Tô Nghiên chút gượng gạo, mặc dù cô cũng chẳng rõ sự gượng gạo từ mà .
"Đâu , cảm ơn cất công từ xa đến thăm ."
"Ừm, đến thăm em, và thăm cả nhãi con nhà chúng nữa."
Túc Uyên đặt những món đồ xách tay xuống, xuống cạnh Tô Nghiên. Hắn tự nhiên trêu đùa Tiểu Bạch đang thức trong nôi. Tiểu Bạch chẳng phản ứng gì, nhưng vẫn tỏ cực kỳ thích thú.
Tô Nghiên hài lòng với việc đàn ông mở miệng gọi "nhãi con nhà chúng ". Thôi kệ, coi như thấy .
"Anh... rảnh rỗi thế ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tan-the-thien-tai-toi-tich-tru-khoi-hang-tram-ty-nhan-nha-dan-theo-con-nho-song-qua-ngay/chuong-645.html.]
"Nhờ phúc của phu nhân, trong tay một lượng lớn rau củ tự nhiên như , việc của đều vô cùng thuận lợi. Xin phu nhân, Tần Dực ở đây. Nếu , đáng lẽ đến túc trực bên em từ khi sinh."
"Anh ở đây thì cũng chẳng liên quan gì đến . Anh , cũng thể thế . Anh cần xin , cảm ơn đến thăm ."
Nếu nhắc đến Tần Dực, Túc Uyên trong mắt cô cũng chỉ là một đối tác hợp tác bình thường. khi nhắc đến Tần Dực, cách giữa cô và Túc Uyên lập tức kéo giãn mức tối đa.
Cuộc trò chuyện hôm nay lẽ chỉ dừng ở đây. Tô Nghiên chủ đề gì để , Túc Uyên cũng đành chịu, nhưng quyết để cuộc trò chuyện ngõ cụt.
"Sống đến ngần tuổi, bao giờ trẻ sơ sinh ở cách gần thế , càng từng cơ hội bế. Phu nhân, thể bế nhãi con một lát ?"
"Được chứ, cứ bế ."
Tô Nghiên đẩy nôi em bé về phía Túc Uyên, nhường chỗ cho bế.
Nhớ lúc bảo từng bế trẻ con, cô nghĩ đến đầu tiên của , lóng ngóng bế con cũng chẳng hồn. Cô chăm chú quan sát từng cử chỉ của Túc Uyên. Ánh mắt Tiểu Bạch chan chứa tình yêu thương trìu mến. Người ngoài khi lầm tưởng Tiểu Bạch là con ruột của cũng nên.
Hắn luồn hai tay qua ôm lấy Tiểu Bạch, cẩn thận nâng niu như báu vật dễ vỡ. Vừa mới nhấc lên một chút, nhận cơ thể nhãi con mềm oặt, hoảng hốt đặt xuống.
"Phu nhân, sợ nhãi con đau mất." Túc Uyên đến thở cũng dám thở mạnh, chỉ sợ nhãi sói con kinh động.
"Đừng sợ, nhãi con yếu ớt đến thế ." Thái độ của Túc Uyên đối với Tiểu Bạch khiến ánh của Tô Nghiên dịu đáng kể.
Túc Uyên giơ tay lên, háo hức bế nữa, nhưng tay cứ khựng mặt nhãi con, chần chừ dám chạm .
Tô Nghiên mà chướng mắt. Bế một đứa trẻ thôi mà, bế b.o.m . Cô tự tay bế Tiểu Bạch lên: "Trẻ sơ sinh cơ thể còn mềm yếu, bế thế . Một tay đỡ phần đầu và cổ của con, tay nâng phần lưng và m.ô.n.g..."
Thị phạm xong, Tô Nghiên nhẹ nhàng đặt Tiểu Bạch vòng tay Túc Uyên.
Nhìn bộ dạng Túc Uyên ôm ấp nhãi con, dùng từ "tình thâm ý trọng" để diễn tả cũng chẳng ngoa. Tình cảm chân thật đến mức thể nào giả vờ .
Tô Nghiên bất chợt nghĩ, nếu mà cha, chắc hẳn sẽ là một cha vô cùng thương yêu con cái.