Sự thật đúng như Tô Nghiên dự đoán. Vừa cúp máy xong, Tiểu Vi bắt đầu thấy hối hận.
"Anh hai ơi, giận thật , thèm để ý đến tụi nữa~"
"Tối nay tìm lúc nào đó dỗ dành . Mình quậy phá, tỏ vẻ đây, đảm bảo an cho bản thì mới hết giận."
"Em hai."
Hai đứa nhỏ cứ cầm khư khư cái đùi gà tay mà chẳng buồn gặm tiếp. Giờ thì đùi gà nướng cũng chẳng còn thơm ngon nữa, trong lòng chúng luôn canh cánh một nỗi áy náy với .
Thương Minh thu hết những phản ứng của hai đứa nhỏ mắt, thầm nghĩ: Hai đứa nhóc nhà thật ngoan ngoãn hiểu chuyện.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Hiểu chuyện á? Đó là vì ông chứng kiến khả năng quậy phá banh nóc của hai đứa nhỏ thôi.
như Tô Nghiên dự đoán, tối đến, hai đứa nhỏ rụt rè nắm tay chui gian.
Tô Nghiên đợi sẵn ở phòng khách.
"Mẹ ơi~"
"Mẹ ơi."
"Ừm."
Biết mà ít thì cơn giận càng lớn, hai đứa nhỏ mặt mà lúng túng .
Tiểu Vi chớp chớp hàng mi dài, chu cái mỏ nhỏ xíu nũng, nhưng chẳng ăn thua.
Tiểu Duệ nghiêm trang, bộ dạng hệt như đang nghiêm túc tự kiểm điểm, nhưng khuôn mặt nhỏ nhắn chỉ thiếu điều rõ ba chữ "con sai".
Ba con cứ thế thi gan với .
Cuối cùng Tiểu Vi là chịu thua . Nước mắt rơi lã chã: "Mẹ ơi, con sai , từ nay con kiên quyết bao giờ tự ý đến những nơi nguy hiểm nữa, hu hu..."
"Mẹ ơi, con sai , là con đầu têu quậy phá, con bổn phận , phạt con ." Thấy em gái , Tiểu Duệ mới chịu nhận .
mặt thằng bé chút xíu nào gọi là ?
"Lần lặn xuống biển, hai đứa cũng hứa lên hứa xuống là bao giờ đến những nơi nguy hiểm nữa. Mà hai đứa nhớ ? Mới bao lâu mà còn động trời hơn, theo ông ngoại Ngoại Vực đ.á.n.h trận, g.i.ế.c thú biến dị! Hai đứa mới mấy tuổi đầu ? Có Ngoại Vực là nơi thế nào ? Có thú biến dị hung hãn đến mức nào ? Hai cái cục bột nhỏ xíu như hai đứa, nhét kẽ răng thú biến dị cũng đủ!"
Hu hu...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tan-the-thien-tai-toi-tich-tru-khoi-hang-tram-ty-nhan-nha-dan-theo-con-nho-song-qua-ngay/chuong-634.html.]
Tiểu Vi lấy tay áo quệt nước mắt: "Mẹ đừng giận nữa mà~"
"Con và em sẽ bám sát ông ngoại, kiên quyết lời ông, gây chuyện. Mẹ ơi, lẽ nào tin ông ngoại ?"
"Hai đứa thì tin, mà ông ngoại của hai đứa cũng chẳng tin !"
Ông bố "cẩu" là đáng ngờ nhất, Tô Nghiên mà tin tưởng ông .
Thà tin rằng khi gặp nguy hiểm, hai đứa nhỏ sẽ nhanh trí trốn gian bảo mạng sống còn thấy yên tâm hơn.
nghĩ , cô thể giảm uy phong của ông ngoại mặt lũ trẻ, bèn giải thích: "Ông ngoại các con là Chỉ huy. Quân lính ở Ngoại Vực đều do ông điều động, còn luôn theo dõi sát hướng của thú biến dị. Biết trong lúc nước sôi lửa bỏng, ông rảnh tay để mắt đến các con thì ?"
"Mẹ ơi, con , dựa chính ạ."
"Ừm, Tiểu Vi, hai dựa bản , con xem ngộ nhỡ gặp nguy hiểm thì tự xoay xở thế nào?"
"Thì tùy cơ ứng biến thôi ạ. Nếu đ.á.n.h thắng thì cứ thế mà càn quét, diệt cỏ tận gốc. Còn nếu đ.á.n.h thì tìm đường chuồn, bữa báo thù."
"..." Tô Nghiên thổ huyết. Con bé sai, đối phó với thú biến dị kẻ địch thì đều áp dụng chiến thuật "thắng thì diệt sạch, thua thì bỏ chạy" .
"Thế lỡ lúc đ.á.n.h , chạy cũng thoát thì ?"
"Mẹ ơi, con thể chui gian mà."
Con bé Tiểu Vi đúng là coi việc gian như vạn năng . đó cũng xem như một cách bảo mệnh, chứ còn mong đợi gì hơn ở một đứa trẻ năm sáu tuổi nữa.
"Tiểu Duệ, nếu khi đối mặt với thú biến dị hoặc kẻ địch mà con rơi thế yếu, thậm chí cơ hội gian cũng chắc , thì con thế nào?"
"Mẹ ơi, con sẽ để rơi cảnh tuyệt vọng đó ."
"Được, con hãy nhớ kỹ lời , thì ."
"Con nhất định !"
"Mẹ ơi, con cũng ~"
"Vậy sẽ chọn tin tưởng Tiểu Duệ và Tiểu Vi thêm một nữa. Đừng thất vọng nhé. Có chuyện gì nhớ gian tìm , nếu ở đó thì để tin nhắn. Mau ngoài , đừng để ông ngoại tìm thấy lo lắng."
Muốn rèn luyện thì cứ . Tô Nghiên đương nhiên là lo lắng, nhưng hai đứa nhỏ cũng những đứa trẻ bình thường, trang của chúng cũng thuộc hàng tối tân. Chỉ cần chủ động khiêu khích thú biến dị, gặp nguy hiểm đường chuồn thì sẽ tai qua nạn khỏi.