" , chuyện gì con?"
"Con thích sinh thêm em trai em gái ."
Hiểu , đây chính là nỗi phiền muộn muôn thuở khi sinh con thứ hai: đứa con lớn phản đối việc bố thêm em.
Tô Nghiên sang hỏi Tiểu Duệ: "Con cũng thích em ?"
"Con một cô em gái mà ." Quả nhiên là cặp sinh đôi, Tiểu Duệ cũng chẳng mặn mà gì.
"Tại ? Tiểu Duệ, Tiểu Vi, hai đứa cho lý do xem nào."
Hai đứa nhỏ cứng cổ, chu mỏ , quyết hé răng nửa lời.
Chắc vì lo chia gia tài nhỉ? Với khối tài sản khổng lồ mà cô đang nắm giữ hiện tại, đẻ thêm chục đứa nữa cũng chẳng lo chúng tranh giành. Con cái cô nghiễm nhiên trở thành những "phú nhị đại", "quan nhị đại" giàu nứt đố đổ vách, việc gì tranh giành cơ chứ?
"Các con em là vì sợ em sẽ giành mất tình yêu thương của ba dành cho các con, đúng ?"
"Vâng ạ!"
"Chính xác ạ!"
Quả nhiên là hai đứa trẻ tính chiếm hữu cao.
"Không . Tình yêu ba dành cho mỗi đứa con đều trọn vẹn và duy nhất. Dù thêm bao nhiêu em chăng nữa, tình thương của ba dành cho các con cũng bao giờ vơi . Tình yêu là một món đồ vật, cứ thêm một là chia bớt một phần. Hai đứa thử nghĩ xem, các con là , là chị, các con tận hưởng tình yêu thương của ba các em lâu cơ mà?"
"À, đúng nhỉ! Con và hai năm tuổi , hứ! Dù em trai em gái đáng ghét nào xuất hiện, thì con và hai cũng ba yêu thương chúng nó tận 5 năm lận!"
Tiểu Vi nhanh ch.óng thông suốt. Có thêm em thì cứ sinh thôi, chẳng cả.
Tiểu Duệ thì thấy cách tính toán của em gái vẻ ngốc nghếch. Cậu nhóc nhận điều gì đó , nhưng thể chỉ chính xác là ở .
Dù thông minh đến mấy, hai đứa nhỏ cũng chỉ mới vài tuổi đầu. Tô Nghiên dễ dàng thuyết phục chúng chấp nhận sự thật rằng sắp tới sẽ một em trai hoặc em gái chào đời.
Trẻ con vốn cách nắm bắt cơ hội.
Đặc biệt là Tiểu Vi. Cô bé ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên hỏi: "Mẹ ơi, yêu con nhất đời mà, nếu con chơi, nhất định sẽ cùng con đúng ?"
Biết ngay mà!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tan-the-thien-tai-toi-tich-tru-khoi-hang-tram-ty-nhan-nha-dan-theo-con-nho-song-qua-ngay/chuong-555.html.]
"Thế con chơi nào?"
"Con tìm chị Anh Tử, chị Cam Cam, Bảy Ấu, Đại Minh..."
"Con cũng ?" Tô Nghiên sang hỏi con trai.
Tiểu Duệ liếc em gái gật đầu, tỏ ý cũng .
Cũng thôi, Tần Dực và trong gia đình chỉ cấm cô xuống biển, chứ cấm cô dạo loanh quanh.
Tô Nghiên quyết định sẽ đưa hai đứa nhỏ xem nhóm Anh T.ử khai thác tinh thạch.
Báo với bà ngoại và chồng một tiếng rằng trưa nay sẽ ăn ở ngoài, cô liền dắt hai đứa nhỏ lên đường.
Vừa bước xuống phi thuyền, Tiểu Duệ nhạy bén nhận : "Mẹ ơi, nắng hôm nay khác lạ lắm."
"Mẹ ơi, con cũng thấy nắng gắt quá!"
Kể từ khi đợt Cực kết thúc và mặt trời xuất hiện trở , nhiệt độ vẫn ngừng tăng lên. Tuy nhiên, nó vẫn ở mức dễ chịu, hề giống cái nóng như thiêu như đốt bất kể ngày đêm của thời kỳ Cực nhiệt vài năm .
Tô Nghiên cũng cảm nhận cái nắng hôm nay khác biệt so với thời Cực nhiệt. Cực nhiệt là kiểu nóng hầm hập như vắt kiệt sức lực con , còn nhiệt độ hiện tại chỉ tầm 30 độ, giống như một ngày hè bình thường. Thế nhưng, ánh nắng chiếu làn da trần gây cảm giác bỏng rát, đau đớn.
Cách Tiểu Vi miêu tả "nắng gắt" quả thực chính xác.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Nhớ lời cảnh báo của Túc Uyên về khả năng xảy nổ hạt nhân mặt trời, lẽ nào t.h.ả.m họa ập đến nhanh như ?
Tô Nghiên vội vàng mặc áo chống nắng và đội mũ rộng vành cho hai đứa nhỏ mới để chúng tự do vui đùa.
Sau đó, cô dựng một chiếc lều che nắng, lấy chiếc ghế tựa và một cái bàn nhỏ. Vừa nhâm nhi ly nước ép trái cây, cô thảnh thơi ngắm bọn trẻ việc và nô đùa.
Phải sống cho thoải mái nhất, tuyệt đối để bản , lớn tuổi trong nhà và con cái chịu thiệt thòi.
Chẳng hạn như việc cố tình tỏ giản dị khi ở ngoài, cố ép ăn uống đạm bạc mặt lạ với cái mác "hòa nhập cộng đồng để tránh ghen ghét"? Thật nực ! Những trò giả tạo, đạo đức giả cô , và cũng chẳng cần thiết .
Càng nhóm thiếu niên Anh Tử, Đại Minh, Tô Nghiên càng thấy hài lòng. Đang bận rộn việc, thấy cô đến, chúng chỉ gật đầu chào từ xa tiếp tục công việc, giữ cách chừng mực.
Uống xong ly nước ép, Tô Nghiên gọi điện báo cho ông ngoại về sự bất thường của ánh nắng mặt trời.