Tận Thế Theo Chị Đại Ăn Ngon Mặc Đẹp - Chương 83: Thời Mạn Ta Chính Là Kẻ Thù Dai
Cập nhật lúc: 2026-02-12 17:33:46
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thời Mạn định cá mặn một ngày, nhưng chịu nổi cảnh kịch để xem ngoài cổng.
Mà vở kịch còn liên quan mật thiết đến cô.
Thời Mạn gọi ngay Mạnh Tiểu Đao lên tầng thượng của Tịnh Thổ tiểu điếm xem kịch.
Bên ngoài cổng chính Tịnh Thổ, một gia đình đang gào t.h.ả.m thiết.
Thời Đại Sơn như một kẻ vô dụng xổm tuyết, mặt mũi bầm dập, Trương Xuân Hà đang sốt cao, ngừng lóc than trách phận, nước mắt mặt đông thành đá.
Thời Thiên Kiệt lúc cũng sưng lên như đầu heo, đến nấc cụt.
Mọi xung quanh đều tránh xa, chủ yếu là xem kịch, ai dám tiến lên.
Thời Đại Sơn oán hận về một hướng, Uông Tuyết Hoa đang nép trong lòng một gã đàn ông to con, bên cạnh gã đó còn mấy kẻ vai u thịt bắp.
Chính đám , hôm qua lôi Thời Thiên Kiệt xông nhà họ, cho Thời Đại Sơn một trận đòn nhừ t.ử, uy h.i.ế.p hôm nay đến đây gọi Thời Đại Hải , đưa bọn chúng khu tị nạn, nếu , đám sẽ lấy mạng ch.ó của !
Con tiện nhân Uông Tuyết Hoa , thấy tình hình , lập tức sáp .
Thời Đại Sơn đối phương lườm một cái, run rẩy, cũng cất cao giọng gọi. Hắn thầm thề trong lòng, đợi Thời Đại Hải , nhất định sẽ để em trai xử c.h.ế.t đám !
Thời Đại Sơn cảm thấy, Thời Đại Hải vẫn sẽ nể mặt , dù cũng là em ruột, đến nỗi thấy c.h.ế.t cứu!
, còn Thời Mạn nữa! Con hàng lỗ vốn đó hình như bám một kẻ bản lĩnh, tối qua Thời Thiên Kiệt , trai lái xe trai hung dữ, là thường.
Thời Đại Sơn cảm thấy đối phương chắc chắn lai lịch, nếu chỉ với một đứa vô dụng như Thời Mạn, dựa mà ở trong khu tị nạn? Đối phương còn chịu đưa nó ngoài, chắc chắn là nó bám lấy !
“Đại Hải, Đại Hải mày đây… Tao là ruột của mày đây, Thời Đại Hải!!”
“Thời Mạn, Thời Mạn mày đây! Tao vất vả nuôi mày lớn, mày định trơ mắt tao c.h.ế.t ?”
“Số khổ quá mà, em ruột và cháu gái thấy c.h.ế.t cứu, các m.á.u lạnh như — khụ khụ khụ—”
Gió lạnh lùa miệng, Thời Đại Sơn lạnh đến ho sặc sụa, ho xong lạnh đến nấc cụt, nôn ọe, nước mũi nước mắt chảy dài khuôn mặt đầu heo, thật t.h.ả.m thương mà cũng thật nực .
Trên tầng thượng của Tịnh Thổ tiểu điếm, Mạnh Tiểu Đao gặm đào, chỉ Thời Đại Sơn bên mà c.h.ử.i ầm lên: “Thằng ngu đó còn mặt mũi đến đây bắt cóc đạo đức ? Hắn nuôi chị Mạn lớn? nhổ !”
“Cả nhà đây bạo hành chị Mạn, còn chiếm căn nhà bà ngoại để cho chị, thật hổ, còn ở đây đổi trắng đen!”
Thời Mạn hề tức giận, cô bảo Mạnh Tiểu Đao ghé tai , vài câu, mắt Mạnh Tiểu Đao sáng lên: “Em ngay đây.”
Bên ngoài Tịnh Thổ, Thời Đại Sơn cảm thấy sắp c.h.ế.t.
Trương Xuân Hà và Thời Thiên Kiệt cũng còn sức gào nữa, hai con ôm run lẩy bẩy.
Khi cả ba đang tuyệt vọng, cổng lớn của Tịnh Thổ mở .
Mạnh Tiểu Đao cầm s.ú.n.g b.ắ.n đinh cách cửa một mét, vẫy tay với ba họ.
Thời Đại Sơn mắt sáng lên, cả nhà ba lồm cồm bò dậy chạy tới. Mấy kẻ ở phía cùng Uông Tuyết Hoa thấy cũng xông tới, nhưng chúng động tĩnh, nòng s.ú.n.g cổng b.ắ.n mấy viên bi thép về phía chúng, rơi ngay cạnh chân.
Mấy kẻ lập tức dừng , dám tiến lên nữa.
Mạnh Tiểu Đao đợi họ đến gần , giơ s.ú.n.g b.ắ.n đinh lên: “Đứng , đến đây là , chỉ đến truyền lời thôi.”
“Chú Đại Sơn đừng xông bừa nhé, s.ú.n.g đầu mắt , b.ắ.n ở cách gần thế , là c.h.ế.t thật đấy.”
Thời Đại Sơn , thu bước chân đang định bước tới, vội vàng : “Cậu là Mạnh Tiểu Đao đúng , nhớ ! Thời Đại Hải và Thời Mạn ? Sao hai đứa nó gặp !”
“ gặp chị Mạn, là chú Đại Hải bảo với chú, chú đưa chú khu tị nạn , mà là ở đây chúng quy định, ngoài , haiz, dễ …”
Thời Đại Sơn sốt ruột, ý là ?
“ là ruột của nó mà! Nó ở trong đó là tiếng tăm ? Không thể cửa cho họ hàng ?” Mắt Thời Đại Sơn đỏ ngầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tan-the-theo-chi-dai-an-ngon-mac-dep/chuong-83-thoi-man-ta-chinh-la-ke-thu-dai.html.]
“Cũng khá tiếng tăm, dù gặp chú cũng dễ,” Mạnh Tiểu Đao nhảm với , cố ý cao giọng : “Chú Đại Hải , nể tình họ hàng, chú chắc chắn sẽ tìm cách cho chú , chú cho chú một tuần, một tuần , nhất định sẽ cho chú gia nhập khu tị nạn!”
Nói xong, Mạnh Tiểu Đao chuẩn trong.
Thời Thiên Kiệt la lên: “Cậu đừng vội, bảo chú mang ít đồ ăn đây!”
“ đúng đúng!” Trương Xuân Hà cũng gật đầu: “Còn t.h.u.ố.c nữa, sốt , bảo nó lấy cho ít t.h.u.ố.c hạ sốt!”
Mạnh Tiểu Đao nhíu mày: “ mà, gặp chú Đại Hải cũng dễ, bây giờ tiếng tăm , thường gặp !”
Thời Đại Sơn những lời hận đến nghiến răng.
Không sợ em sống , chỉ sợ em lái Land Rover!
Dựa mà ở ngoài chịu đói chịu rét đ.á.n.h như ch.ó, còn Thời Đại Hải ở trong khu tị nạn mưa gió, đều là một sinh , dựa cái gì chứ!
(Bằng thập ma a: Dựa cái gì chứ!)
“Được , cứ , một tuần các đến.”
Mạnh Tiểu Đao xong, nhanh ch.óng cửa, “rầm” một tiếng, cổng lớn đóng .
Thời Đại Sơn hận thể dùng ánh mắt đục thủng tấm sắt của cổng, để chui đ.ấ.m c.h.ế.t Thời Đại Hải!
Vậy mà còn bắt đợi một tuần! Trời băng đất tuyết thế , một tuần sống !
Thời Đại Sơn hận đến đau thắt tim, nhưng hiện tại đây là hy vọng duy nhất, lặp lặp trong lòng, một tuần thôi, chỉ cần đợi một tuần thôi!
Vào khu tị nạn , nhất định sẽ đ.ấ.m c.h.ế.t thằng rùa Thời Đại Hải!
Những lời Mạnh Tiểu Đao lớn, xung quanh gần như đều thấy, từng đôi mắt chằm chằm nhà Thời Đại Sơn, như những con sói đói.
Thời thái bình, còn chuyện lo thiếu mà chỉ lo đều.
Huống chi là tận thế.
Mọi đều đang chịu khổ một cách bình đẳng trong tận thế, dựa mày thể thoát khỏi bể khổ? Chỉ vì mày họ hàng? Mày thể cửa !
(Bằng xá: Dựa cái gì.)
Sự thật chứng minh, bất kể thời đại nào, cửa luôn là việc kéo thù hận nhất!
Một tuần tiếp theo, gia đình ba Thời Đại Sơn chắc chắn sẽ đối mặt với chế độ sinh tồn địa ngục.
Thời Mạn tầng thượng, cảnh náo nhiệt bên , cô nhớ kiếp , lúc đó cô ở ngoài liều mạng, còn nhà Thời Đại Sơn thì hưởng lộc.
Đến cuối cùng, cô chính gia đình m.ổ b.ụ.n.g moi gan.
Kiếp , cô tuyệt đối thể vết xe đổ của kiếp . Dù cô thể dễ dàng lấy mạng của đám rác rưởi , nhưng tại cô cho chúng một cái c.h.ế.t nhẹ nhàng?
Nỗi khổ cô chịu ở kiếp , để chúng trả gấp ngàn vạn .
Hơn nữa, đây vốn là những gì nhà Thời Đại Sơn đáng trải qua, ?
Dưới tận thế, chúng sinh đều khổ.
Dù cô, nhà Thời Đại Sơn cũng định sẵn chịu đựng tất cả những điều , cô chỉ là ‘thêm dầu lửa’ một chút mà thôi.
Đừng với cô về ân oán kiếp , kiếp nhà Thời Đại Sơn còn bắt đầu ác, cô, Thời Mạn, chính là kẻ thù dai, độc ác, thù tất báo, chỉ báo, mà còn báo gấp trăm ngàn !
(Nhai tí tất báo: Thù dai, thù tất báo.)
“Một tuần thôi mà, nhất định kiên trì đấy nhé, cả của .”