Tận thế nhặt rác: Tôi biến phế phẩm thành bảo bối, ung dung nằm thắng - Chương 495: Thế giới sương mù (38)

Cập nhật lúc: 2026-01-06 05:18:35
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5q1kzCOR5B

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cuối cùng, Lâm Sơ Đan Văn và Tòng Ninh vớt từng t.h.i t.h.ể công nhân khỏi hố lớn. Họ lấy chip não từ đầu các t.h.i t.h.ể . Sau khi thu dọn xong xuôi, Đan Văn về phía Lâm Sơ.

“Nhất Đao, chuyện trông cậy cô.”

“Yên tâm .”

Các t.h.i t.h.ể vùi xuống hố một nữa.

Đan Văn rời .

Nhìn bóng dáng cô biến mất trong màn đêm, Lâm Sơ dặn dò Tòng Ninh: “Anh cũng hãy tìm cách rời khỏi đây khi trời sáng. Sau ngày mai, thành phố Gal sẽ còn nào tên Dung Vũ nữa.”

Tòng Ninh cô chằm chằm vài giây, bất chợt nở nụ . Khác hẳn với vẻ run rẩy, yếu ớt đầy "mỏng manh" đó, Tòng Ninh lúc trông bình thường hơn nhiều.

“Cảm ơn.”

Đêm đó, biệt thự của Dung Vũ xảy một hỏa hoạn. Do vật liệu xây dựng khả năng chống cháy vượt trội nên lửa chỉ thiêu rụi phòng ngủ của Dung Vũ tắt. Trong phòng chỉ còn một cái xác cháy đen.

Sự việc nhanh ch.óng lan truyền web đen.

Những kẻ đó xôn xao suy đoán rằng, vì hôm qua Dung Vũ đấu giá mua tên nhân loại truy nã, khiến câu lạc bộ nghi ngờ liên quan đến kẻ đó. Khi của câu lạc bộ đến đối chất, định phản kháng bỏ chạy nên của vị đội trưởng phóng hỏa thiêu c.h.ế.t ngay tại phòng ngủ.

[Đủ xui xẻo, thấy hôm qua khi mua thằng nhóc đó xong, tâm trạng cũng chẳng .]

[ còn với phục vụ là thằng nhóc đó điều, chịu hợp tác.]

[Chậc, hưởng thụ chẳng thấy mà mất luôn cả mạng.]

[ thấy vị đội trưởng quá đáng đấy, Dung Vũ dù cũng là hội viên câu lạc bộ, rõ ràng thằng nhóc là tù nhân của đội trưởng giả dạng, thể đổ lên đầu ? Hắn tốn tiền oan, câu lạc bộ trả một xu thì thôi, giờ còn g.i.ế.c , đúng là chẳng coi hội viên chúng gì cả.]

[Đồng ý với lầu , ban đầu còn thấy vị đội trưởng đáng tin cậy, giờ xem mạng nhỏ của hội viên chúng trong mắt chẳng đáng một xu.]

[Hơn nữa đêm qua khi mất điện, cũng hội viên từ buổi đấu giá và đấu bò chạy thoát giẫm đạp c.h.ế.t, giờ chẳng thấy tin tức gì, chắc đều vị đội trưởng đè xuống hết .]

[Câu lạc bộ đưa lời giải thích thỏa đáng!]

[Ủng hộ!]

[ các , bớt bớt , bình thường thấy các nhiệt tình giúp thế . Chỉ trích câu lạc bộ gì, chẳng do tên Dung Vũ đó tự tự chịu . Các đến câu lạc bộ nữa thì đừng đến, đối thủ cạnh tranh ít chúng còn đỡ tốn tiền hơn.]

Sau khi xuất hiện những ý kiến trái chiều, cuộc tranh luận web đen càng trở nên gay gắt.

Lúc trong phòng khách sạn, khóe môi Lâm Sơ khẽ cong lên.

Thiêu c.h.ế.t Dung Vũ, tiện thể phá hoại hình ảnh của Lâm Hoành Phú trong lòng , đúng là một mũi tên trúng hai đích.

Lâm Sơ gửi ID của mấy kẻ cãi vã hăng nhất cho Đan Văn.

“Có tra danh tính của mấy ?”

Đan Văn nhanh ch.óng gửi danh sách tên tuổi tương ứng. Lâm Sơ tìm địa chỉ nhà của họ trong cuốn sổ điện t.ử, chọn lấy một cái gửi cho Bạch Vi.

“Có thể ngụy trang thành khác ?”

Bạch Vi gửi một biểu tượng cảm xúc ngại ngùng.

chỉ thể dùng mặt để biến đổi giới tính thôi.”

“Có đạo cụ chép kỹ năng ?”

“Có, nhưng còn nhiều, chỉ còn 3 cái. Thứ khó mua lắm, thế giới nhờ mua hộ mới đấy.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tan-the-nhat-rac-toi-bien-phe-pham-thanh-bao-boi-ung-dung-nam-thang/chuong-495-the-gioi-suong-mu-38.html.]

Lâm Sơ nghĩ đến những việc hai sắp , chủ động đề nghị thể mua hộ. Cũng giống như Hướng Long, mỗi món cô chỉ thu 10% phí đại lý.

“275 điểm tích phân?”

Bạch Vi gửi tới một biểu tượng kinh ngạc. Lâm Sơ nhất thời hiểu ý cô .

“Đắt quá ?”

“Là quá rẻ thì ! Thế giới nhờ mua hộ, lấy tận 400 điểm một cái đấy.”

“Cái giá của cô đúng là quá tâm .”

Gặp giá hời như , Bạch Vi nghiến răng mua liền một lúc 10 tờ giấy chép từ Lâm Sơ.

Câu lạc bộ đợi đến khi trời tối mới mở cửa. Lâm Sơ và Bạch Vi bận rộn cả đêm, về đến khách sạn chỉ ngủ một giấc thật ngon.

Lâm Sơ lấy hai cái lều, đặt nhà chứa sinh vật sống Bạch Vi bên trong một cái lều, còn thì chui cái lều , lấy cánh cửa vô hạn.

Vừa nơi trú ẩn, Lâm Sơ ngửi thấy mùi ớt và hạt tiêu thơm nồng. Cô bước bếp, thấy bệ bếp đang nấu hai nồi đồ ăn đỏ rực, tỏa hương thơm ngào ngạt.

Trước đó Lâm Sơ thiết lập chương trình cho Tiểu Đầu Bếp, mỗi ngày nó sẽ nấu ăn trong nơi trú ẩn theo thực đơn cô đưa .

Lâm Sơ lấy một phần nguyên liệu đặt chiếc tủ lạnh lớn mới sắm trong bếp. Thịt, cá, trứng đủ cả, rau xanh tươi rói đều ở ngoài ruộng, mỗi ngày Tiểu Táo và Tiểu Nho đều sẽ hái rau tươi đưa bếp cho Tiểu Đầu Bếp sử dụng.

Lâm Sơ liếc quang não, thấy hôm nay Tiểu Đầu Bếp hai thố thịt luộc dầu ớt thập cẩm. Lớp dầu đỏ tươi cay nồng đang sôi lăn tăn trong nồi khiến Lâm Sơ kìm nếm thử.

Khi miếng thịt thăn mềm mại đưa miệng, mắt cô chợt sáng lên.

Lâm Sơ thức trắng cả đêm, lúc đói buồn ngủ. Bị Tiểu Đầu Bếp khơi dậy vị giác, cô nhịn lấy hai bát cơm lớn từ gian, múc một thố đủ các loại thịt cùng dưa chuột, giá đỗ từ trong nồi , bưng tới bàn ăn ở phòng sinh hoạt.

Sau khi ăn xong, Lâm Sơ để bát đĩa bếp. Tiểu Đầu Bếp sẽ giúp xử lý cho máy rửa bát, rửa xong còn cất giúp cô.

Cũng chẳng trách khi tình hình của thế giới sương mù, nhiều đến đây sống đến .

Nếu nơi thực sự luôn an nhàn như thế, cuộc sống cũng robot và nhân tạo phục vụ, thì quả thực tuyệt vời.

Lâm Sơ ăn uống và ngủ bù trong nơi trú ẩn, đợi đến khi thời gian hòm hòm mới , mang theo nhà chứa sinh vật sống rời khỏi khách sạn.

Đầu tiên, cô thả Bạch Vi sử dụng kỹ năng ngụy trang bên ngoài một căn biệt thự ở phía tây thành phố. Lần Bạch Vi ngụy trang thành một nữ hội viên.

Lâm Sơ theo , ngay khoảnh khắc thấy cô đ.á.n.h ngất nữ hội viên nọ, cô liền thu nhà chứa sinh vật sống.

“Tự cẩn thận đấy.”

Để một lời dặn dò, Lâm Sơ rời , tiến về phía mục tiêu của .

Lần cô chọn là một gã đàn ông béo cái bụng phệ. Sau khi kỹ năng ngụy trang hiệu lực, Lâm Sơ thậm chí còn cảm thấy khó thở.

Trong nhà chứa sinh vật sống lúc hai hội viên đang cạnh . Tiểu Nhị, Tiểu Tam, Tiểu Tứ vây quanh họ, mỗi đứa tay cầm một ống tiêm màu trắng.

Lần thứ hai đến câu lạc bộ thành phố Gal, Lâm Sơ rõ ràng nhận thấy bảo vệ ở cửa đông hơn. Vừa bước xuống từ phương tiện bay, một nhân viên phục vụ lập tức tiến tới đón tiếp.

“Ngài Bành Thạch, mời lối .”

“Tối nay ngài vẫn đến buổi đấu giá chứ?”

Lâm Sơ bắt chước vẻ mỉa mai, châm chọc thường ngày của Bành Thạch, liếc xéo tên phục vụ một cái.

“Cái đó còn cần mày lắm lời ? Mau lên, đến muộn hàng ngon cuỗm mất thì tao cho mày tay.”

Bị mắng nhiếc nhưng mặt tên phục vụ vẫn giữ nguyên nụ : “Vâng thưa ngài Bành Thạch, mời ngài theo .”

Loading...