Tận thế nhặt rác: Tôi biến phế phẩm thành bảo bối, ung dung nằm thắng - Chương 488: Thế giới sương mù (31)
Cập nhật lúc: 2026-01-06 05:15:16
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6faokMMrVx
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đó là một con quái vật đầu sư t.ử, mặt lợn, sừng bò và đuôi ngựa. Thể tích của nó lớn gấp đôi bò bình thường.
Lâm Sơ ước chừng nó cao tầm hai mét.
Lúc , đôi mắt con “bò” đỏ rực, hiển nhiên rơi trạng thái cuồng bạo.
Trên đấu trường, ngoài công nhân nam cao ráo trắng trẻo , còn năm công nhân khác mặc đồ mát mẻ.
Trang phục bọn họ đều là màu đỏ.
Màu đỏ hòa lẫn với m.á.u tươi họ, từng chút một kích thích thần kinh của con bò điên.
Chỉ thấy con bò điên cào mạnh móng xuống đất, đang dồn lực chuẩn lao tới nữa, nhắm công nhân nam ngã xuống đất.
Ngay lúc đó, bốn công nhân khác đồng thời phát tiếng động.
Có đập mạnh lan can kim loại ở rìa sân, cúi xuống vốc một nắm cát ném về phía con bò điên, cũng trực tiếp hướng về phía nó gào thét…
Sự chú ý của con bò các công nhân khác thu hút.
Nó do dự hồi lâu, giữa những tiếng hò hét của khán giả khán đài, nó kiên định lao về phía nữ công nhân ném cát .
Máu tươi vung vãi khắp đấu trường, chỉ kích thích đôi mắt của con bò điên mà còn kích thích cả giác quan của khán giả mặt.
Bọn họ ngày càng hưng phấn, thậm chí còn gào lên: “G.i.ế.c cô ! G.i.ế.c cô !”
Nữ công nhân húc văng xuống đất, miệng hộc một ngụm m.á.u tươi đỏ thẫm.
Cô chống tay gượng dậy, trong tiếng hò hét vang trời của cả khán đài, lảo đảo chạy tiếp về phía để thu hút sự chú ý của con bò điên.
Ngay khi cô hất tung lên cao thứ hai, tiếng hò hét khán đài dâng lên một đợt cao trào mới.
Thậm chí, kẻ cạnh Lâm Sơ còn huýt sáo vang dội.
“Bị quăng lên quang xuống như b.úp bê vải rách nhỉ, chậc, đúng là sướng mắt.”
Lâm Sơ căng mặt, nhưng ánh mắt rơi những công nhân khác trong sân.
Do nữ công nhân một thu hút hết hỏa lực, sự chú ý dành cho những còn cao.
Lúc , một nam công nhân đang kéo lê cái chân gãy một nửa, chậm chạp di chuyển tới góc hàng rào của đấu trường.
Lâm Sơ vốn trí nhớ cực , cô nhớ rõ lúc xông thu hút hỏa lực, nam công nhân là kẻ lạc lõng nhất.
Gã luôn im lặng tiếng, cố gắng mờ sự hiện diện của . Hiện tại, khi rời xa vòng chiến, gã tựa hàng rào ở góc sân để nghỉ ngơi.
lúc , khán đài vang lên những tiếng thét ch.ói tai.
Chỉ thấy nữ công nhân thứ hai bạn lúc nãy đỡ một cú húc của con bò điên và hất văng ngoài.
Mà điểm rơi của cô , vô tình gần chỗ gã nam công nhân đang trốn ở góc xa .
Cô chống tay bò dậy, hai bước thì con bò điên lao tới nữa. Trong tiếng reo hò của đám đông, nó đ.â.m thẳng về phía gã đàn ông ở góc lưng cô .
Gã nam công nhân gãy chân thấy thì hồn siêu phách lạc, lập tức bật dậy, kéo lê cái chân gãy bò lên hàng rào.
Có lẽ bản năng sinh tồn kích phát tiềm năng, ngay khoảnh khắc con bò lao sát nút, gã dùng chiếc chân lành lặn duy nhất leo tót lên đỉnh hàng rào.
Con bò điên thấy thì giận dữ tột độ, bắt đầu dùng hai chiếc sừng khổng lồ húc liên tiếp hàng rào.
Từng cú húc khiến hàng rào rung rinh chực sập.
Gã nam công nhân sợ tới mức nhịn mà thét ch.ói tai, miệng còn gào thét gì đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tan-the-nhat-rac-toi-bien-phe-pham-thanh-bao-boi-ung-dung-nam-thang/chuong-488-the-gioi-suong-mu-31.html.]
vì cách quá xa, những khác đều rõ, duy chỉ Lâm Sơ thấy gã hét: “ công nhân! Đừng... đừng, thả , thả , !”
Không công nhân?
Lâm Sơ chằm chằm gã đàn ông gãy chân, định xem gã điểm gì khác biệt so với những công nhân đấu bò bên trong hàng rào .
Chỉ tiếc là công nghệ máy sinh học của thế giới quá cao siêu, bằng mắt thường thể phân biệt giữa máy và thật.
Ngay cả phản ứng khi thương và màu m.á.u cũng giống hệt .
Tiếng kêu cứu của gã gãy chân những lọt tai những khán giả đang điên cuồng, mà trái còn kích thích con bò điên càng thêm cuồng loạn.
Ngay cú húc thứ mười hàng rào, gã đàn ông gãy chân cuối cùng cũng chịu nổi áp lực tâm lý mà nhảy khỏi hàng rào.
Gần như ngay lúc gã chạm đất, một đám vệ sĩ mặc đồng phục tiến lên bao vây c.h.ặ.t chẽ.
Sau đó, Lâm Sơ thấy một bóng hình mà dù hóa thành tro cô cũng nhận , đang bước từ lưng đám vệ sĩ.
Trong lòng bàn tay Lâm Sơ lúc là một chiếc điều khiển từ xa nhỏ nhắn và tinh xảo.
Nếu Phùng Soái ở đây, nhất định sẽ nhận đây chính là chiếc điều khiển sóng âm dùng để điều khiển lũ dơi trong thế giới mưa axit. Đồng thời, nó cũng khả năng ngăn chặn thông báo của hệ thống.
Ngay khoảnh khắc thấy Lâm Hoành Phú, Lâm Sơ nhấn nút điều khiển.
Giọng của Tiểu Tam đồng thời vang lên trong đầu cô: “Chủ nhân, Bạch Vi bảo chị nhất định cẩn thận với Lâm Hoành Phú. Bây giờ ông đang phất lên, còn món đạo cụ nào khác mà cô .”
“Em bảo cô cứ yên tâm, chị tự tính toán.”
Ánh mắt Lâm Sơ nhanh ch.óng rời khỏi Lâm Hoành Phú.
Nhiệm vụ giả luôn cực kỳ nhạy cảm với ánh của khác.
Cô ánh mắt của khi Lâm Hoành Phú chắc chắn sẽ tràn đầy sự sùng bái tò mò như những kẻ khác.
Loại ánh mắt khác biệt đó là thứ dễ gây chú ý nhất đối với một nhiệm vụ giả.
Tuy nhiên, khi Lâm Hoành Phú giữa đám đông càng lâu, Lâm Sơ nhận hận thù của đối với ông dường như nhạt đôi chút.
Cô ý thức điều khoảnh khắc thấy Lâm Hoành Phú xách gã đàn ông gãy chân lên như xách một con gà con, bẻ gãy nốt chiếc chân còn của gã, giữa những tiếng la hét t.h.ả.m thiết, ông ném gã trở sân đấu bò.
Trong lòng cô bỗng vang lên một giọng : Có một đội trưởng vệ sĩ như ở đây, thật sự là quá đáng tin cậy.
Nếu Bạch Vi qua về việc kỹ năng thiên phú của Lâm Hoành Phú điểm bất thường, e rằng Lâm Sơ ý nghĩ đột ngột cho giật .
Kỹ năng chút giống với kỹ năng khống chế, nhưng thể hóa giải bởi các đạo cụ kỹ năng giải khống thông thường.
Nguyên văn lời của Bạch Vi khi mô tả về kỹ năng là: “Ở bên cạnh ông lâu ngày, trong lòng sẽ tự chủ mà cảm thấy ông là một đáng tin. Ngay cả mối thù sâu sắc như cũng cho mờ nhạt phần nào.”
Nó giống như một loại ám thị tâm lý.
Theo lời Bạch Vi, loại ám thị hiệu quả với bình thường, nhưng với những nhiệm vụ giả thì hiệu quả mạnh bằng.
Có lẽ vì cả Bạch Vi và Lâm Sơ đều thù với ông . Ngay khi ý nghĩ ông “ đáng tin” hiện lên, bản năng sẽ lập tức nảy sinh sự bài trừ, khiến hiệu quả của kỹ năng giảm đáng kể.
Sau khi ném trong hàng rào, Lâm Hoành Phú về phía khán đài, nơi chỗ dành riêng cho ông .
Khán đài thiết kế bao quanh bốn phía. Vị trí của Lâm Sơ và Lâm Hoành Phú giống như hai cạnh của một góc vuông. Nói xa thì xa, mà gần thì cũng chẳng gần.
Lâm Sơ sang nam phục vụ cạnh: “ sang khu khán đài B.”
Tên phục vụ nãy giờ vẫn luôn quan sát phản ứng của cô để đưa phục vụ nhất.
Hắn sớm thấy “ngài Dung Vũ” cứ chằm chằm gã đàn ông gãy chân , lúc cô sang khu B, chỉ cho rằng cô gã gãy chân ở cự ly gần hơn, nên lập tức sắp xếp ngay.
“Thưa ngài Dung Vũ, mời ngài lối .”