22
đưa về đến nhà.
Đứng cửa nhà, vội .
Vừa , cũng lời tạm biệt.
Đèn cảm ứng ở hành lang tắt sáng, sáng tắt.
Cậu đột nhiên lên tiếng:
“Có …… trong một lát ?”
lập tức gật đầu:
“Ừ.”
Cậu đưa tay sờ túi quần, nhưng ngay giây tiếp theo, liền nhíu mày:
“Thôi xong, mang chìa khóa.”
Thèm mala quá
im lặng một lát:
“Nhà em dùng khóa mật mã ?”
“Ồ, đúng .” Cậu giãn chân mày .
“Còn nhớ mật mã chứ?”
Cậu lắc đầu:
“Không nhớ nữa, là… thử sinh nhật của xem?”
ngẩn , nhưng vẻ tinh quái trong mắt thu hút.
Theo chỉ dẫn của , lượt nhấn xuống các con : 0, 6, 2, 7.
Cửa mở .
theo , bước chân chậm chạp nặng nề.
Trong lòng là một nỗi bí bách khó tả.
“Tại …… là sinh nhật của ?”
Cậu đáp, về phía bàn ăn, cầm một chiếc bật lửa bạc tinh xảo lên, tung tung trong lòng bàn tay.
“Cái nhé, là một quan trọng với tặng cho , giờ tặng nó cho , coi như là……” Cậu , “coi như là quà cưới tặng .”
đón lấy.
Khoảnh khắc rõ dòng chữ khắc đó, trái tim đột ngột thắt .
“Tầm khê tải nguyệt, tuế tuế vô ngu.” (Tìm suối chở trăng, năm năm lo lắng).
Là do chính tay từng nét một khắc lên.
Tầm Vô.
Cậu tên là Lý Tầm Vô.
Những cảm xúc tên xâu xé trái tim , đầu óc hỗn loạn thành một mảnh, cảm giác nghẹt thở như đuối nước.
rõ mặt, khàn giọng nghẹn ngào gọi:
“…… Lý Tầm Vô.”
“Ừ.”
“Sao thể… quên mất em ……”
“Không mà, tương phùng hà tất tằng tương thức (gặp cần gì từng quen ).”
nụ của , đau đớn cau mày.
Thực sự ?
Tại ?
Làm thể ?
“Lý Tầm Vô… tại … em trả nó cho ?”
Cậu :
“Bởi vì… sắp .”
Trái tim run rẩy.
hé môi, nhưng phát bất kỳ âm thanh nào.
hốt hoảng đưa tay ôm lấy , cầu xin gọi khẽ:
“Lý Tầm Vô……”
“Lý Tầm Vô……”
“Lý Tầm Vô……”
Có ai đó đang kéo cánh tay .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tam-vo/hoan-chinh-van.html.]
Cố hết sức lôi kéo.
Rất nhiều đang chuyện.
Ồn ào, ch.ói tai.
ôm c.h.ặ.t trong lòng, quỳ sụp xuống đất.
“Về nhà , nhà của đến đón .”
phản kháng lắc đầu, khàn giọng van nài:
“ nhà… Lý Tầm Vô… còn nhà nữa … chỉ cần em thôi……”
Có bẻ tay .
Có che mắt .
Có kinh hô, chất vấn.
chẳng ai trả lời , Lý Tầm Vô .
23
đưa bệnh viện.
Họ bệnh .
Phải uống t.h.u.ố.c, điều trị.
rõ, bệnh.
chỉ tìm Lý Tầm Vô thôi.
hỏi nhiều .
Bác sĩ, y tá, bạn bè của , ở công ty và cả A Lan nữa, họ đều : “Không quen ai tên là Lý Tầm Vô cả.”
“Làm thể chứ?” mỉa mai hỏi vặn .
Hết đến khác, họ cảm thấy bệnh nặng thêm .
Họ nhốt , tiêm t.h.u.ố.c cho , thôi miên , ép quên Lý Tầm Vô.
trốn thoát.
Trốn trong căn nhà đó.
Ban ngày, vẫn ngoài tìm em.
Đến tối, sẽ về nhà chờ đợi, đợi em về nhà.
Ngày qua ngày, năm qua năm.
Một ngày nọ đội gió tuyết trở về nhà, đối diện với gương mặt trong gương gạt những bông tuyết đỉnh đầu, phát hiện lớp sương trắng bên thái dương cũng lau sạch .
trong gương, tự giễu một tiếng.
Mới ba năm thôi mà.
sẽ bỏ cuộc.
Thế giới , thì tìm ở một thế giới khác.
Cuối cùng, luồng sức mạnh khống chế xuất hiện nữa.
từng viên từng viên t.h.u.ố.c ngủ bỏ miệng, hỏi:
“Lý Tầm Vô ?”
Đợi một lát, Thực thể đó trả lời:
“Lý Tầm Vô c.h.ế.t .”
khẽ:
“Tại xóa bỏ sự tồn tại của em ?”
“Chính yêu cầu.”
cụp mắt, im lặng giây lát.
“ tìm em .”
Thực thể đó một tiếng:
“Cậu c.h.ế.t , thế giới sẽ khởi động , vẫn sẽ giữ ở đây thôi.”
ngước mắt lên:
“Khởi động là một chuyện đơn giản lắm ? rõ khởi động một sẽ tiêu tốn bao nhiêu năng lượng, nhưng nếu khởi động đủ nhiều thì ? Năng lượng cạn kiệt, thế giới sụp đổ, liệu còn nhốt ở đây nữa ?”
Thực thể đó im lặng hồi lâu.
“Cho dù đến thế giới của , xác suất để và gặp là bao nhiêu chứ?”
nuốt viên t.h.u.ố.c cuối cùng, ném vỏ lọ , :
“Lỡ như thì ?”