14
Thẩm Du Thanh giúp tháo vỏ hộp bánh kem.
Động tác ngăn nắp, trông thuận mắt.
“Thẩm Du Thanh, qua hôm nay, hai mươi tám .”
Bàn tay đang tháo hộp nến của Thẩm Du Thanh khựng :
“ . Muốn cắm mấy cây nến?”
muộn màng một nhịp:
“Một cây là đủ , chỉ ước một điều thôi.”
Nói cũng thật nực .
Điều ước sinh nhật năm mười tám tuổi đó, luôn quên .
Cho nên, sinh nhật cuối cùng , quyết định trả cho một cái.
Ngọn nến thắp sáng.
Gương mặt Thẩm Du Thanh hòa ánh nến.
Dần dần ấm áp, dần dần mờ ảo.
nhắm mắt , thành tâm ước nguyện.
【Hy vọng Thẩm Du Thanh, quãng đời còn hạnh phúc.】
Ngọn nến vụt tắt.
Lý Tầm Vô còn nợ Thẩm Du Thanh bất cứ điều gì nữa.
mỉm thư thái, khi ngước mắt lên, bắt gặp ánh mắt chút ngẩn ngơ của Thẩm Du Thanh.
giây tiếp theo, tiếng chuông điện thoại đột ngột kéo tâm trí về.
Thẩm Du Thanh nhanh ch.óng bắt máy.
Nghe giọng điệu thì đầu dây bên chắc là An Diễn.
Cúp điện thoại, Thẩm Du Thanh dậy.
“Không nếm thử bánh ?” hỏi.
Thẩm Du Thanh lắc đầu, về phía cửa.
chậm rãi theo , dừng ở nơi cách hai bước chân.
Nên tạm biệt thế nào đây?
Thẩm Du Thanh giày xong, như cảm nhận điều gì đó, đầu .
nở nụ , khẽ dang rộng đôi tay, thử dò hỏi:
“Có thể…… ôm một cái nữa ?”
Thẩm Du Thanh , vài giây , chọn cách .
bóng lưng , từ từ hạ tay xuống.
Trong dự liệu thôi, cũng thấy thất vọng lắm.
Chỉ là, chút tiếc nuối.
“Thẩm Du Thanh,” gọi tên cuối cùng, dừng hai giây, khẽ , “Đám cưới của …… sẽ đến .”
Bước chân Thẩm Du Thanh khựng :
“Tùy em.”
15
Đóng cửa .
Thẩm Du Thanh cất bước nổi.
Anh đang nghĩ, khi , nụ lúc Lý Tầm Vô dang rộng vòng tay đón đợi.
Nụ đó ý nghĩa gì?
Cười nỗ lực, thoáng hiện vẻ mệt mỏi.
chắc chắn rằng, trong đó hề chút gì là níu kéo.
Thực sự đúng như lời , ăn xong bữa cơm , họ sẽ khôi phục mối quan hệ cấp cấp bình thường ?
Thẩm Du Thanh định thần , bước một bước.
Lại dừng .
Trong đầu hiện lên nụ đó.
Khoảnh khắc , nụ đó giống như một nắm tro tàn khi đốt cháy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tam-vo/14-16.html.]
Lạnh lẽo, gió thổi là tan.
Suy nghĩ hai giây, Thẩm Du Thanh ngược trở .
Mình nên tiết kiệm một cái ôm như thế, Thẩm Du Thanh chút hối hận nghĩ.
Đầu ngón tay chạm nút chuông cửa.
Điện thoại trong túi vang lên.
Thèm mala quá
Trong lòng Thẩm Du Thanh trào dâng một cơn phiền muộn rõ lý do.
khi thấy tên gọi đến.
Thẩm Du Thanh dường như lập tức rút cạn cảm xúc.
Không từ lúc nào, cảm thấy giống như một cỗ máy thiết lập chương trình sẵn.
Vừa thấy hai chữ “An Diễn” xuất hiện, chương trình liền kích hoạt.
Giống như lúc đây, nên chuyện đúng đắn.
16
Đi thang máy xuống hầm gửi xe, lên xe mở bản đồ, khởi hành.
Mỗi bước đều đúng đắn.
Thẩm Du Thanh vẫn thấy lòng yên.
Anh nghĩ.
Có lẽ nên cùng Lý Tầm Vô ăn xong chiếc bánh kem .
Vẫn đúng.
Rốt cuộc là sai ở ?
Tốc độ xe bảng đồng hồ liên tục tăng lên.
Thẩm Du Thanh hề , ký ức của một giờ giống như đoạn phim giật, nhảy từng khung hình một.
Hỗn loạn, chồng chéo, vụn vỡ.
Lý Tầm Vô chỉ ước một điều nguyện sinh nhật, việc vấn đề gì.
Đêm nay Lý Tầm Vô nhiều .
Cậu , nhưng thường xuyên với .
Việc cũng vấn đề gì.
Lý Tầm Vô bảo nếm thử tay nghề của , nếm, việc nên.
Lý Tầm Vô để bát đũa của hai cạnh , cũng nên ở phía đối diện.
Lý Tầm Vô bảo chúc mừng sinh nhật, .
Không đúng.
Anh nên mới .
Lý Tầm Vô vốn đón sinh nhật mà.
Hình ảnh nhảy vọt nhanh ch.óng.
Còn gì nữa?
Lý Tầm Vô nâng ly với thứ nhất, uống.
Lý Tầm Vô chạm ly với thứ hai, vẫn uống.
Lý Tầm Vô ngừng , ngừng chuyện.
Cậu : “Rõ ràng đây… gì cũng đều tin.”
Cậu còn gì nữa?
Thẩm Du Thanh bừng tỉnh khỏi hồi ức, thở dốc, đ.á.n.h mạnh tay lái đầu xe.
Bất thình lình, một luồng ánh sáng mạnh như ban ngày ập tới cướp tầm .
Tiếng ma sát ch.ói tai đ.â.m thủng màng nhĩ, ngay đó luồng ánh sáng mạnh vụt tắt!
Trong phút chốc, thứ trở tĩnh lặng.
Bốn bề chìm bóng tối vô tận, chỉ bầu trời treo một vầng trăng trắng quạnh quẽ.
Ánh trăng lùa qua khung cửa, dịu dàng vỗ về Lý Tầm Vô giấc ngủ.
Lý Tầm Vô hai mươi bảy tuổi.
Nhìn vầng trăng trắng từng thấy năm mười bảy tuổi.
Từ từ… nhắm mắt .