12
Ngày sinh nhật.
chải chuốt cho bản một chút.
Âu phục giờ còn mặc nữa , rộng thùng thình.
Chọn hồi lâu, chọn một chiếc áo hoodie màu xám, phối với quần nỉ cùng tông màu.
Kiểu dáng rộng rãi, cũng trông giống như một bộ xương khô.
Đứng gương chỉnh tóc, mới nhận bộ đồ hôm nay chút giống bộ mặc đầu tiên chủ động chào hỏi Thẩm Du Thanh.
Nhìn kỹ nữa, thấy chẳng giống chỗ nào cả.
Lý Tầm Vô lúc đó, ít nhất mắt còn sáng.
Lý Tầm Vô bây giờ, giống như một bức ảnh phai màu.
Thôi, lười .
Mặc thế khá thoải mái.
nấu cho Áo Da một bữa, nó ăn xong, nhét đầy một ba lô đồ ăn vặt cho nó đưa nó sang nhà A Lan.
A Lan thấy liền thốt lên:
“Đại ca, hôm nay trai thật đấy.”
nhướng mày:
“Trước đây trai ?”
Cô lập tức lắc đầu, mím môi, niềm vui trong mắt lay động cùng ánh lệ:
“Hôm nay đại ca… đặc biệt trai, giống như sinh viên đại học , tràn đầy sức sống.”
bật , xoa đầu cô :
“Có quên gì với ?”
A Lan lập tức quẹt mắt, tiến lên một bước ôm lấy :
“Chúc mừng sinh nhật.”
nhấc một bàn tay lên, khẽ chạm lưng cô :
“Cảm ơn.”
Rời khỏi nhà A Lan, đến nghĩa trang thăm .
Cảm giác cũng chẳng mấy câu, mà đến chiều .
Phải về nhà thôi.
Đã là mời Thẩm Du Thanh ăn cơm, vẫn chuẩn vài món cho hồn.
Sườn xào chua ngọt, thịt nhồi ớt chuông, canh cà chua tôm viên.
Đều là những món Thẩm Du Thanh từng nấu.
thích ăn ba món nên thường xuyên nấu.
Anh nấu nhiều , cũng ăn nhiều .
Cho nên bây giờ, thể bắt chước mà theo.
Sáu giờ hai mươi, xong hai món mặn một món canh.
Bánh kem đặt cũng giao đến.
rót sẵn hai ly rượu vang đỏ, bàn ăn chờ đợi.
Kim giây hết vòng đến vòng khác.
Bảy giờ mười lăm.
Chuông cửa cuối cùng cũng vang lên.
13
Thẩm Du Thanh ăn mặc khá trang trọng.
Cà vạt thắt chỉnh tề, ghim cài ngay ngắn, chắc là từ một sự kiện quan trọng nào đó chạy tới.
tiến lên đón , còn đang mải hâm nóng thức ăn.
Thức ăn dọn lên bàn, Thẩm Du Thanh xuống đối diện .
bật chua xót.
Dời bộ bát đũa và ly rượu bên cạnh sang phía đối diện.
“Dùng bữa , so với nấu thì kém một chút, nhưng vị cũng tệ .”
Thẩm Du Thanh liếc đĩa thức ăn bàn, nhạt giọng :
“ ăn .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tam-vo/12-13.html.]
Đôi đũa đang gắp thức ăn khựng .
ngước mắt, trêu chọc:
“Chắc chắn ăn ? Sau nếu nếm tay nghề của … chắc còn cơ hội nữa .”
Thẩm Du Thanh vẫn ngay ngắn, nhúc nhích.
“Không cần.”
khẽ nhướng mày, cũng đặt đũa xuống.
Bưng ly rượu lên, :
“Không chúc sinh nhật vui vẻ ?”
Thẩm Du Thanh , mặt cảm xúc :
“Sinh nhật vui vẻ.”
bật thành tiếng.
Cái điệu bộ của , cứ như ai đó đang kề d.a.o cổ bắt .
Thấy bưng ly rượu lên, uể oải mở lời:
“ bỏ t.h.u.ố.c đấy.”
Động tác của Thẩm Du Thanh khựng , lạnh lùng ngước mắt lên.
đặt ly rượu xuống tựa , nghiêng đầu, từ từ nhếch môi:
“Xin , nhớ nhầm.”
Ngón tay gõ gõ thành ly:
“Ly bỏ t.h.u.ố.c là ly của .”
Thần sắc Thẩm Du Thanh đổi, nhưng vẫn đặt ly rượu xuống.
Thèm mala quá
Im lặng đối thị một lát, bưng ly rượu bên tay lên, nhấp một ngụm.
“Thẩm Du Thanh, nếu với , bỏ t.h.u.ố.c độc ly của , cứu ?”
Thẩm Du Thanh cứ bình thản như .
Thần sắc thờ ơ, giống như một xem đạt tiêu chuẩn.
cụp mắt nhếch môi, nắm lấy ly rượu, nhỏ giọng phàn nàn:
“Rõ ràng đây, gì… cũng đều tin.”
“ từng tin em.”
ngước mắt lên, vặn bắt gặp sự mất kiên nhẫn thoáng qua nơi đáy mắt .
Đột nhiên hiểu .
Lần giả vờ yếu đuối lừa ngã lòng đó, vẫn còn nhớ.
dùng một tay chống cằm, nhịn mà đến mức bả vai rung lên.
“Thẩm Du Thanh thật hẹp hòi nha, chỉ một tuyên án t.ử cho ……”
Đợi đủ , bưng ly rượu dậy, trịnh trọng :
“Ly rượu coi như tạ với , ?”
Thẩm Du Thanh đáp, liền cúi , lịch thiệp chạm nhẹ ly rượu của .
Sau đó, sự chú ý của , ngửa đầu uống cạn.
Khoảnh khắc đặt ly xuống.
Trong đầu vang lên một tiếng thông báo đếm ngược.
lười biếng ghế.
Còn ánh mắt của Thẩm Du Thanh thì rơi ly rượu trống rỗng.
Anh đột nhiên cất tiếng:
“Sau đừng lừa nữa.”
đón lấy ánh mắt đang chuyển hướng về phía .
Giữ im lặng, nuốt xuống sự nghẹn ngào nơi cổ họng.
Khóe môi nhếch lên một nụ chân thành:
“ hứa, … đều sẽ lừa nữa.”
Im lặng một lát, Thẩm Du Thanh dời tầm mắt , giọng điệu ôn hòa hơn một chút:
“Cắt bánh ?”
gật đầu:
“Tất nhiên .”