Tam Nữ Xuyên Không: Mang Theo Hai Cục Nợ Lên Đỉnh Phong - 3

Cập nhật lúc: 2025-02-23 11:01:29
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/KbLAQ5oZQq

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bạn đồng hành, là ai?

Chẳng lẽ là những người xui xẻo khác trong vụ tai nạn giao thông?

Nhìn mấy người còn lại với trang phục, đạo cụ tỉ mỉ, căn nhà tranh chân thực, chẳng lẽ mình xuyên không rồi?

Tên cai ngục chửi rủa rồi bỏ đi, không khóa cửa. Khẳng định đây là một tên thổ phỉ nghiệp dư. Có lẽ vì thấy bọn họ bị trói nên mới lơ là cảnh giác.

Đoạn Hiểu Đường: "Bây giờ là lúc nào?"

Chàng thư sinh bình tĩnh nhìn dây trói trên người hảo hán tự động tuột ra, muốn mở miệng nhờ cởi trói cho mình, nhưng lại không có bản lĩnh như hảo hán có thể khôi phục lại ngay lập tức. Nhỡ tên cai ngục quay lại nhìn thấy thì ta c.h.ế.t chắc.

Chàng thư sinh nhìn ánh sáng bên ngoài nói: "Khoảng giờ Tỵ."

Đoạn Hiểu Đường ngơ ngác, làm sao mà hiểu được mười hai canh giờ chứ. "Niên đại, hoàng đế đang tại vị là ai?"

Chàng thư sinh liên tưởng đến biểu hiện vừa rồi của hảo hán khi nhìn thấy người Hồ: "Cô không phải người Trung Nguyên?"

Đoạn Hiểu Đường gật đầu, đương nhiên không phải người Hà Nam Trung Nguyên rồi, chợt nghĩ đến "Trung Nguyên" còn có một cách giải thích khác.

Chàng thư sinh đáp: "Đại Ngô, năm Kiến Nghiệp thứ tám." Hoàng đế đương nhiên là hoàng đế Kiến Nghiệp của Đại Ngô.

Đoạn Hiểu Đường chỉ biết nước Ngô thời Xuân Thu và nước Ngô thời Tam Quốc, hai mươi tư triều đại có triều Ngô nào sao? Chẳng lẽ mình học ít quá.

Hỏi han tình hình của mấy người, ba người thấy bản lĩnh của Đoạn Hiểu Đường, như vớ được cọng cỏ cứu mạng, thành thật trả lời.

Theo thứ tự bị bắt vào đây là người Hồ Hà Kim, thư sinh Đỗ Kiều và anh chàng mít ướt Chúc Tam Lang.

Đàn ông bị bắt nếu không gia nhập bọn chúng sẽ bị g.i.ế.c ngay lập tức, bọn họ được giữ lại đều có lý do riêng.

Bọn thổ phỉ giữ Hà Kim lại, muốn "câu cá" cướp bóc những thương nhân người Hồ đi ngang qua. Đương nhiên "câu cá" là do Đoạn Hiểu Đường tổng kết, bọn thổ phỉ cũng hiểu "phát triển bền vững".

Đỗ Kiều thì biết chữ, bị ép làm quân sư quạt mo, hắn đương nhiên thà c.h.ế.t chứ không chịu, may mà không bị g.i.ế.c thật, bọn thổ phỉ chắc tưởng hắn chỉ làm bộ làm tịch.

Chúc Tam Lang mới bị bắt vào đây, bị một tên đầu mục nhỏ có chút quan hệ xa nhận ra, nói rằng nhà hắn cũng có chút của cải, nếu nể tình quen biết cũ mà đưa chút bạc đến thì sẽ thả người, rõ ràng là con tin để đòi tiền chuộc.

Chúc Tam Lang kể về lai lịch của mình, những người khác nhìn hắn với ánh mắt dò xét, tưởng hắn là nội gián.

Chúc Tam Lang bất đắc dĩ kể về chuyện nhà mình: "Mẹ tôi là vợ kế, trong nhà xưa nay không có tiếng nói. Giờ cha tôi bệnh nặng, việc nhà đều do các anh trai nắm giữ, chắc chắn sẽ không chịu trả tiền chuộc." Bọn thổ phỉ chỉ biết một mà không biết hai.

Đoạn Hiểu Đường không hỏi thêm chi tiết nữa, đặt ngón trỏ lên môi "suỵt" một tiếng, ra hiệu im lặng. Lén lút cởi trói cho mấy người, hỏi: "Trong sơn trại có khoảng bao nhiêu người, vũ khí là gì, vũ khí tầm xa có bao nhiêu?"

Đỗ Kiều vẫn khá bình tĩnh: "Cả trại khoảng năm mươi người, nam đinh bốn mươi người, vũ khí chủ yếu là giáo mác, gậy gộc, có vài cây cung tên, nhưng là loại của thợ săn bình thường dùng, tài b.ắ.n cung cũng tầm thường."

Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng.

Đỗ Kiều: "Trong sân bên cạnh còn giam giữ mười mấy nữ lang nữa," phụ nữ bình thường rơi vào ổ thổ phỉ này chẳng khác nào rơi xuống địa ngục, "hai người bạn đồng hành của cô cũng ở trong đó."

 

Loading...