Sau khi đến cổng lớn, Hàn Thanh Hạ nhanh ch.óng nhảy khỏi xe, nhân lúc bầy tang thi phía đuổi kịp, cô vội vàng lao đến chốt an ninh.
"Gào..." Tang thi bảo vệ mặc đồng phục thấy Hàn Thanh Hạ đến, hưng phấn tột độ.
"Vụt!"
Hàn Thanh Hạ dùng một d.a.o giải quyết con tang thi bảo vệ qua cửa sổ, dùng sức đạp tung cửa phòng bảo vệ, thẳng đến công tắc cổng sắt.
Khi bầy tang thi phía đuổi kịp, cánh cổng lớn mặt xe bọc thép mở .
"Vào nhanh!"
Hàn Thanh Hạ hiệu cho Từ Thiệu Dương ở bên cạnh, Từ Thiệu Dương đạp ga lao sân, cùng lúc đó, Hàn Thanh Hạ ngưng tụ một quả cầu nước trong lòng bàn tay, g.i.ế.c c.h.ế.t tất cả tang thi đuổi kịp!
Đảm bảo để một con tang thi nào lọt đây!
Sau khi xe của Từ Thiệu Dương , cô nhanh ch.óng hạ cổng xuống.
"Rầm!"
Hai ba mươi con tang thi đều chặn bên ngoài cổng.
"Gào..."
"Gào..."
"Gào..."
Những con tang thi đói khát lâu đều vươn dài tay, khuôn mặt xám trắng khô héo đầy vẻ đói khát, há miệng m.á.u, gào thét cào cấu cổng sắt lớn, khiến cánh cổng lung lay sắp đổ.
"Thiệu Dương, chúng tốc chiến tốc thắng!" Hàn Thanh Hạ liếc những con tang thi chặn , đầu thẳng đến tòa nhà nghiên cứu.
Không cần thiết g.i.ế.c những con tang thi , vì căn bản thể g.i.ế.c hết!
Phía chúng là một dòng tang thi vô tận đang vây quanh.
Cô chỉ cần tận dụng thời gian mà cánh cổng sắt cản để chuyển tất cả đồ đạc trong tòa nhà nghiên cứu là !
Hàn Thanh Hạ thẳng đến tòa nhà phòng nghiên cứu, mặt là một hệ thống kiểm soát cần quẹt thẻ hoặc mật khẩu, khi Hàn Thanh Hạ nhập một chuỗi hệ thống.
"Tít" một tiếng, cánh cửa lớn mở .
Cô dẫn Từ Thiệu Dương lao bên trong với tốc độ tối đa.
Điều tuyệt vời là tất cả thông tin mà giáo sư Vương cung cấp cho cô đều chính xác và hiệu quả.
Ông với cô rằng tòa nhà văn phòng tổng cộng sáu tầng, từ tầng một đến tầng bốn là các phòng nghiên cứu với nhiều loại thiết , tầng năm và sáu là văn phòng và phòng lưu trữ hồ sơ, mật khẩu của tất cả các phòng đều ông cho cô .
Ngoài , trong tòa nhà văn phòng, ngoài một nhân viên an ninh, lẽ còn quá ba thêm giờ.
Ba đó đều đang nghiên cứu dữ liệu trong phòng nghiên cứu 103 ở tầng một, ông đảm bảo các phòng khác sẽ ai!
Sau khi Hàn Thanh Hạ lao , quả nhiên chỉ thấy ba con tang thi lang thang trong phòng 103!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tai-sinh-truoc-ngay-tan-the-gom-sach-tai-nguyen-toan-cau/chuong-162-di-nang-khong-gian.html.]
Các phòng khác đều trống !
Đây là lấy đồ cùng Vương Mộng Vi, gài bẫy suốt quá trình.
Một hành động đáng tin cậy như thế !
Có thể xác định chính xác bao nhiêu trong phòng nào!
Mỗi bước của hành động đều lên kế hoạch rõ ràng nhất thể, thậm chí chính xác đến từng phút từng giây để thành các bước đó, tổng thời gian kết thúc là bao lâu!
Thời gian kế hoạch ban đầu của Hàn Thanh Hạ là quá nửa giờ!
Bởi vì, cánh cổng sắt lớn đó, nhiều nhất chỉ thể trụ nửa giờ!
Mặc dù theo tiến độ thực tế của cô, nếu đủ thuận lợi, mười phút là đủ!
Cô bảo Từ Thiệu Dương giải quyết tang thi trong phòng 103, đó giúp cô mở cửa các phòng khác bằng mật khẩu, còn cô thì chạy từ phòng sang phòng khác để thu thập vật tư.
Tất cả các thiết , bàn ghế, thậm chí cả thùng rác của viện nghiên cứu, Hàn Thanh Hạ đều đóng gói mang hết!
Từ Thiệu Dương ban đầu nghĩ rằng chuyến của họ ít nhất cũng mất vài giờ để chuyển đồ, chuẩn sẵn sàng để lên xuống giúp đỡ, nhưng khi mở hết cửa các phòng ở tầng một, phát hiện Hàn Thanh Hạ phía dọn sạch đồ đạc.
Hàn Thanh Hạ, dọn sạch vật tư của một phòng ngay mặt , lười biếng , "Gần đây mới thức tỉnh, vận chuyển vật tư sẽ tự !"
Hệ thống gian cần thiết giấu Từ Thiệu Dương nữa.
Lần chuyện của Tần Khắc cũng là do cô luôn giấu diếm hệ thống gian, mới khiến Từ Thiệu Dương mất cảnh giác, càng khiến bản mất trắng một lô vật tư do Từ Thiệu Dương sắp xếp.
Đối với tiểu công nhận, Hàn Thanh Hạ quyết định cho dị năng gian.
Để tránh mỗi họ ngoài thu thập vật tư đều thể thoải mái.
Mà Từ Thiệu Dương Hàn Thanh Hạ trực tiếp cho về dị năng gian, trong lòng kinh ngạc cảm động.
Kinh ngạc là, Hàn Thanh Hạ là dị năng giả song hệ!
Hệ thủy và hệ gian!
Song hệ đó!!!
Lão đại của , quả thực quá ngầu!
Mà cảm động là, dị năng riêng tư như hệ gian mà cô cũng cho !
Đây tuyệt đối là sự tin tưởng dành cho !
Không hề giữ !
Trong lòng Từ Thiệu Dương dâng lên một dòng nước ấm, nhất định bảo vệ sự tin tưởng của Hàn Thanh Hạ!
Sau khi kinh ngạc, : "Lão đại, tuyệt đối sẽ giữ bí mật!"
" còn sợ giữ bí mật , là của , còn thể cho ai! Mau lên lầu mở cửa cho !"