14
câm lặng nên lời.
Bức họa rơi xuống mắt, nhặt lên, bàn tay siết c.h.ặ.t tấm giấy, run rẩy, cổ họng nghẹn đắng, mắt bỗng mờ .
thấy ở góc bên trái bức họa một chấm chu sa.
ngẩng về phía Tạ Ỷ, vẫn ngay ngắn, hình nghiêng.
“Bùi Hoài Khuynh, khanh tội của ?” – Thánh thượng cất tiếng.
Sắc mặt Tạ Ỷ hề gợn sóng. nhắm mắt , cúi đầu thật sâu:
“Thần, Bùi Hoài Khuynh, nhận tội.”
từng nghĩ ngày sẽ gông xiềng ngục. Trên vẫn còn nguyên triều phục kịp , tay khoá sắt trói c.h.ặ.t. Vài thị vệ xô đẩy áp giải nhà lao. Tạ Ỷ, nhờ công lao chỉ chứng, thăng Thượng thư Bộ Hình, lưng , dừng ngoài song sắt. Thị vệ khoá cửa ngục, xoay hành lễ với lui .
“Thánh thượng hạ chỉ, ba ngày xử trảm.”
xuống đống rơm đất, chỉ gật đầu, lên tiếng.
Tạ Ỷ cũng im lặng. Lâu lắm , như kìm nổi, :
“Ngươi hỏi ?”
.
“Ngươi là Tạ Ỷ, là Liên Y ?”
Tạ Y bật khẽ, xuống chiếc ghế bên cạnh, vạt áo lay động:
“Ngươi còn nhớ từng với ngươi, vạn sự đều thấp kém, chỉ sách là cao quý chăng?”
“Nhà họ Tạ vốn là xưởng dệt lụa nổi tiếng ở Giang Nam. Cha buôn bán, khi sinh thì gửi đến tư thục. Từ nhỏ thích b.út mực, đặc biệt thích vẽ gấm lụa do nhà dệt. Cha xót công sức thợ dệt, mua cho một cửa hàng giấy, để tuỳ ý vẽ. Tranh của ngày càng nhiều, dần dần chút danh tiếng. Ta lấy hiệu là Liên Y , nhiều bỏ bạc nặng xin tranh , chịu bán – tranh là để cho tri kỷ mà xem.”
“Một ngày , Trần Thị Lang – khi đó còn thượng thư – tìm đến , bảo vẽ một bức để dâng cho thế t.ử phủ hầu, đổi lấy việc thăng quan tiến chức, sự thành sẽ thiếu phần lợi cho . Ta đồng ý, cho rằng nhục tranh . Hắn liền lấy tính mạng cả nhà uy h.i.ế.p, nhốt trong một viện, ngày ngày cưỡng bức. Ta bất đắc dĩ chỉ đành theo.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ta-y-kiep-nay-dinh-san-la-nghiet-duyen/chuong-7.html.]
“Ngày bức tranh thành, đến nghiệm, xong chỉ : ‘Một kẻ con nhà buôn hèn mọn, sớm vẽ chẳng xong .’
Khi về nhà, cha sớm tắt thở từ lâu. Mãi về mới hiểu, ngay ngày chịu vẽ, g.i.ế.c sạch cả nhà . Ta phẫn hận tột cùng, khắp nơi tố cáo, nhưng chịu thụ lý đơn của . Tuyệt vọng, bỏ bộ gia sản mua vài bức mật tín của địch quốc, giấu trong tranh.”
Tạ Ỷ kể đến đây, nở nụ , nhưng trong mắt chan chứa nước.
“Ngươi họ Bùi.” – . Hắn khẽ gật đầu.
cất tiếng vang.
“Vì ngươi vạch trần ?” – Tạ Ỷ hỏi.
dòng lệ lăn dài má , thở dài:
“Ta nỡ.”
Nghe , Tạ Ỷ dậy, xoay .
“Hoài Khuynh, đừng trách .”
Ba ngày , Tạ Ỷ đài cao, còn đầu áp đoạn đầu đài. khép mắt .
Lúc mới chợt nhận – giữ dòng m.á.u cha tuôn rơi, cũng giữ nổi cha, càng giữ nổi Tạ Ỷ.
15
mở mắt , vẫn đang trong sân cùng Tạ Ỷ uống rượu.
Tạ Ỷ ngay bên cạnh tỉnh dậy, lệ trong mắt rơi xuống. đưa tay định gạt cho , nhưng bàn tay xuyên qua gò má của .
chợt nhớ – c.h.ế.t hơn ba tháng .
“Ta còn tưởng ngươi giận , chịu .” – Tạ Ỷ .
ngọn nến bàn, ngọn lửa pha lẫn với sừng tê, nhớ đến dấu chân nhỏ hơn dấu chân đôi chút linh đường, cùng nửa bức tranh treo bàn thờ – bức tranh và Tạ Ỷ nắm tay .
“Tạ Ỷ, về .”