TẠ Ỷ - Kiếp Này Định Sẵn Là Nghiệt Duyên - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-03-15 13:11:44
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

8

Liên tiếp mấy tháng, và Tạ Di cùng trải qua gần trăm ngày đêm trong ngôi viện tàn. Ngày nắng , Tạ Di cõng hòm gỗ đầu cầu bày sạp bán chữ tranh, theo , một một phố dài. Đến nơi, liền tìm một gốc cây mát mẻ nghỉ, đợi đến khi Tạ Di thu dọn thì gọi .

Dưới bóng cây mát lành, gió nhẹ lùa qua, ve kêu chim hót, ngủ say cho tới khi chiều tà. Thức dậy, thấy Tạ Di cách đó xa, lấy hòm gỗ gối, cúi đầu chăm chú vẽ, chẳng hề gọi . nổi tính đùa, lặng lẽ trở , bước khẽ tới lưng y.

“Vẽ đấy ?” cúi xuống , thì Tạ Di đang vẽ cảnh tán cây: đầu nghiêng sang một bên, một tay gối đầu, một tay đặt n.g.ự.c, chân chống lên, vạt áo buông rủ theo gió. Ánh hoàng hôn lọt qua kẽ lá rải xuống mặt sông, khung cảnh yên bình tĩnh lặng. Trong lòng vui sướng, nhịn bật .

Tạ Di tiếng giật , tay run, ngòi b.út rơi một giọt chu sa xuống vạt áo trong tranh. Y ngẩng đầu , ánh mắt lộ vẻ hoảng, mặt thoáng đỏ:

“Sao tỉnh ?” Nói vội vàng lấy tay áo che bức tranh.

Nhìn y luống cuống thu dọn, thấy buồn :

“Đến giờ cơm thì tự nhiên tỉnh thôi.”

“Tranh hôm nay bán hết ?”

“Cũng gần hết.”

Tạ Di chỉnh áo:

“Về thôi.”

Về tới viện, Tạ Di bày vài món nhỏ bàn đá trong đình, còn mang từ trong nhà một vò rượu đào gốc cây già.

Tạ Di t.ửu lượng kém, nhưng thích uống thử. Lâu lâu phố mua chút rượu dân gian về, tuy chẳng tinh như rượu quán, nhưng mùi vị khác lạ. Thấy rót rượu, Tạ Di liền hỏi xin:

“Hoài Khâm, say sưa mộng mị là mùi vị thế nào?”

rót cho y một chén, chẳng trả lời. Y nhấp một ngụm, cay xộc, ho sặc đỏ cả mặt mày. đưa tay vỗ lưng giúp y. Thời gian lâu dần, Tạ Di cũng dần thể uống một hai chén.

bật nắp vò, rót hai chén, đẩy về phía Tạ Di:

“Nếm thử .”

Tạ Di đón lấy, uống một ngụm, ban đầu còn , uống thêm vài ngụm nữa thì say khướt, lảo đảo gắp đồ ăn. y, , cũng nâng chén uống một hớp.

“Tạ Di, sắp .”

Tạ Di nửa say nửa tỉnh , động tác khựng , gương mặt mơ hồ ngơ ngác. đưa tay vẽ theo nét mày mắt của y, dừng ở môi, ngón tay khẽ chạm thu về.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ta-y-kiep-nay-dinh-san-la-nghiet-duyen/chuong-4.html.]

“Nếu còn đường , thì đến Hầu phủ. Hầu gia yêu trọng hiền tài, ắt sẽ giúp tỏa sáng.”

Tạ Di lặng thinh, đầu gật gù, . đỡ y khi ngã xuống, dìu phòng sắp xếp cho y yên . Trước khi rời , thấy bức tranh Tạ Di vẽ khi chiều còn đặt bàn, giọt chu sa vương áo trong tranh y thêm thắt thành vài cánh hoa rơi. nhấc tranh lên, mỉm , cất lòng. Nhìn Tạ Di đang say ngủ giường, xoay , bước khỏi cửa.

9

Khi trở về Hầu phủ thì là đêm khuya. Gã tiểu đồng gác cổng đang ngáp ngủ, trông thấy liền hoảng hốt chạy trong:

“Thế t.ử về ! Thế t.ử trở về !”

bước Hầu phủ, trong viện đèn đuốc sáng rực. Phụ uy nghi đại đường, :

“Biệt tăm mấy tháng liền, nếu gia nhân tìm thấy ngươi ngủ gốc cây, chỉ e ngươi quên còn một cái nhà, còn phận thế t.ử.”

Lời phụ bình thản nhưng khiến run sợ. quỳ xuống đường:

“Hoài Khâm buông thả phóng túng, chỉ cầu tiêu d.a.o khoái hoạt, từng nghĩ đến phụ , xin cam lòng chịu phạt.”

Phụ dậy, liếc , từ tốn ngang qua:

“Thế t.ử ham chơi mê vật, hợp khuôn phép. Nay phạt cấm túc nửa tháng, đủ kỳ thì bước khỏi phủ.”

“Đa tạ phụ .”

cúi bái lạy, phụ rời , cũng trở về phòng.

Mẫu mất sớm, gối phụ chỉ còn một , thêm con nối dõi. Chức tước truyền thừa cũng chỉ gánh vác. vốn chẳng ưa kết giao cùng con cháu thế gia, đại Hầu phủ đối với chẳng khác nào chiếc giếng khô tù túng, hai mươi mấy năm sống trong đó, sớm chán chường. Vì mấy tháng thừa dịp đêm tối trăng mờ mà trốn .

Ngoài đời phong cảnh , nhưng khi trở phòng, bộ y phục chuẩn sẵn, cảm thấy bản rơi chiếc giếng khô buồn chán .

Giờ Tạ Di hẳn vẫn còn say. Nghĩ đến đó, từ trong đống y phục tìm bức tranh của Tạ Di, ánh đèn ngắm . Nhớ dáng vẻ lúc hoàng hôn, Tạ Di vùi đầu b.út mực, trong lòng bỗng ấm áp, kìm mà bật , dậy tìm giấy b.út.

Ấn nghiên mực, nâng b.út lên ngập ngừng trong trung:

“Nên vẽ lúc say, lúc hoảng hốt đây?”

Trong lòng nghĩ, trong óc hiện về buổi đầu gặp gỡ. tựa cột mưa, Tạ Di vẽ sen tàn, gió mưa chao đảo, mà vẫn đó, điềm nhiên bất động, nhưng loạn tâm . Thế là vẽ dáng vẻ lúc chuyên tâm cúi mắt giấy.

Vẽ xong, giơ tranh ngắm kỹ, trái vẫn cảm thấy còn thiếu. Nghĩ hồi lâu, liền thêm trong tranh một mặc gấm vóc, tay nắm lấy bàn tay Tạ Di đang cầm b.út, cùng vẽ nên “tranh trong tranh”. Cuối cùng cũng thấy hài lòng, lấy một cuộn lụa gấm đem tranh bọc , treo ở cuối giường.

Lúc trời rạng sáng, ánh trắng bạc le lói. bức tranh nơi cuối giường, cứ thế mặc nguyên y phục mà ngủ .

Loading...