bờ đê, vạt áo rơi xuống mặt nước, theo mưa rơi gợn từng vòng sóng. Ngước lên, mặt một tay cầm ô, một tay giữ quai hòm gỗ, khẽ cúi về phía . Tóc đen vai cũng rủ xuống, bay theo làn gió mang mưa. y, chỉ cảm thấy lông mày, ánh mắt như cũng mưa mờ, vết nốt ruồi mày tựa như chu sa thấm ướt, trôi xuống, rơi tim .
Tiếng mưa càng lúc càng lớn, giữa cán ô, chỉ thấy thở của và của mắt, hết thảy đều lặng .
y, chốc lát quên cả lời.
“Cẩn thận áo ướt.” Người che ô nhắc nhở. giật , vội vàng chống đất dậy. Nhìn xuống mới thấy vạt áo ướt đến tận đầu gối.
“Tại hạ là Tạ Di, nhà ở gần đây. Nếu đài ngại, thể đến nhà Tạ mỗ tránh mưa.” Tạ Di cũng từ từ lên.
giũ giũ áo choàng, ngẩng đầu bắt gặp ánh mắt Tạ Di mang ý . Có lẽ mưa lớn mà chiếc ô đủ che cho hai , Tạ Di chỉ cách đầy một thước.
“Đa tạ, cứ gọi là Hoài Khâm.”
và Tạ Di sánh vai con phố dài. Thân hình Tạ Di cao gầy, nhưng cũng chỉ đến ngang tai . bàn tay y cầm ô, chiếc hòm gỗ lưng, nắp vẫn khẽ mở, bên trong tranh chữ mưa nhòe quá nửa.
“Chữ họa quý thế , ướt thì tiếc lắm.” đưa tay khép nắp hòm.
Tạ Di liếc qua vai một cái: “Chỉ là vài bức mực bỏ thôi.” Rồi đầu , gương mặt nghiêng nghiêng lộ vẻ cô tịch.
“Hoài Khâm cũng am hiểu tranh chữ ư?” Tạ Di hỏi, ngẩng .
mỉm lắc đầu: “Từng cất vài bức tuyệt b.út của danh gia, và một bức b.út tích của hậu sinh tài năng Liên Y, nhưng chỉ là mắt, chứ hiểu ý trong tranh.”
Tạ Di dường như sững , thêm, chỉ mà tiếp tục . Chẳng bao lâu, Tạ Di dừng cổng một viện, thu ô mái hiên, đẩy cửa bước : “Mời .” theo . Vừa cửa thấy hành lang hai bên treo la liệt giấy tuyên, chữ họa đủ loại, nhưng phần nhiều mới chỉ thành một nửa. cùng Tạ Di vòng qua hành lang, bước chính sảnh. Tạ Di đặt hòm gỗ lên bàn, lấy tranh chữ mưa ướt , treo lên hành lang phơi.
Trong viện một ao sen, lá sen trong ao đong đưa theo gió mưa, hòa với những bức giấy tranh đang phất phơ trong gian ẩm ướt.
7
chiếc áo choàng ướt, vắt lên giá cạnh lò sưởi, chỉ mặc áo lót bên trong. Mưa rơi dồn dập mang theo lạnh, xoa xoa cánh tay bước ngoài, liền thấy Tạ Di đang cầm b.út vẽ trong đình nhỏ giữa hành lang.
tới, tựa cột ngoài đình, :
“Thủ b.út của Tạ thế , chắc hẳn b.út mực đều là vật ngàn vàng khó cầu.”
Tạ Di khựng một chút, khẽ khổ:
“Muôn việc đều thấp kém, chỉ sách là cao quý. Chữ tranh đem bán mà khó cầu, chẳng qua cũng chỉ là kế mưu sinh mà thôi.”
nhướn mày:
“Vậy Tạ thi lấy công danh? Với tài văn chương của Tạ , chẳng chuyện dễ dàng ?”
Tạ Di vẫn vẽ, bàn tay ngừng:
“Quyền thần lấn át thế gian, nếu công danh thật dễ dàng như thế, chỉ cần khổ vài năm là , thì đến mức bán mực cầu sinh?” Y khẽ vẽ thêm một nét, đặt b.út lên giá, cầm bức tranh dậy, bước xuống đình đem treo lên hành lang. Quay , Tạ Di mỉm :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ta-y-kiep-nay-dinh-san-la-nghiet-duyen/chuong-3.html.]
“Hoài Khâm cứ gọi thẳng tên là . Hành lang lạnh lắm, nhà uống chén gừng cho ấm.”
Trở trong phòng, trời ngả tối. và Tạ Di đối diện bên cửa sổ, bàn một ngọn đèn sáng. Mưa theo mái ngói nhỏ xuống sân đá xanh, nước mờ mịt bốc lên. nâng bát mặt uống một ngụm, vị cay của gừng lan đầu lưỡi, xua chút lạnh lẽo. Nhìn quanh nhà, khỏi thắc mắc:
“Trong nhà chỉ thôi ?”
Tạ Di nâng chén , cũng uống một ngụm đáp:
“Trong nhà còn nhân, chỉ sống một .”
khẽ chép miệng, trong đầu đoán phần nào: hẳn là cha mất sớm, gia cảnh sa sút, hơn mười năm khổ học mong kinh thi lấy công danh, ngờ trượt bảng, mới buôn bán chữ tranh mưu sinh.
“Tòa viện …” gợi hỏi.
“Trên đường tình cờ gặp , bỏ hoang lâu ngày, ai ở, chỉ dọn dẹp tạm trú.”
gật đầu:
“Đêm mưa sen, cũng là chỗ ở .”
“Tư gia Hoài Khâm ở ?” Tạ Di hỏi.
“ gia đình đuổi ngoài, tạm thời chỗ ở.” y:
“Nếu Tạ chịu thu nhận, nơi cũng chính là nhà của .”
Tạ Di chẳng thấy vô lễ, lẽ một quá cô tịch, cũng hỏi vì đuổi, chỉ khẽ gật đầu:
“Chỉ cần chê nơi đơn sơ, Hoài Khâm thể ở mãi.”
Trong lòng vui mừng, chắp tay:
“Đa tạ, đa tạ.”
Tạ Di chỉ , khẽ thổi bát gừng thong thả uống. Một lát , Tạ Di dậy ngoài, đem bức tranh treo ngoài hành lang . Trên giấy mực vẫn khô, y giơ tranh lên hơ gần ánh đèn. ghé sát , tranh là cảnh mưa rơi những cánh sen tàn, sống động như thật, quả nhiên b.út lực của Tạ Di xuất chúng.
“Sao giọt chu sa ở đây?” chỉ góc trái phía bức tranh.
Tạ Di liếc :
“Có lẽ b.út dùng lâu ngày, tích mực như , vô tình nhỏ xuống thôi.”
mỉm , vỗ vai Tạ Di:
“Lần sẽ tặng một cây b.út mới hơn.”
Tạ Di cũng , tay giơ tranh khẽ run, ánh lửa xuyên qua tờ giấy chiếu mắt y.
“Được thôi.”