TẠ Ỷ - Kiếp Này Định Sẵn Là Nghiệt Duyên - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-03-15 13:09:41
Lượt xem: 14
1
Năm Tường lịch mười bốn, tiết xuân, giữa trưa, pháp đài nơi chợ.
Ta quỳ thẳng lưng đài xử, chỉ một bộ áo tù mỏng manh.
Tạ Ỷ ở cao đài, lưng về phía ánh sáng mặt trời, ánh mắt nhạt nhòa, gương mặt chút cảm xúc, như một vị thần từ bi lạnh lùng. Nốt chu sa giữa chân mày cũng hằn sâu như khắc lên vĩnh viễn.
Chốc lát, Tạ Ỷ cầm lên tấm lệnh bài định mệnh đặt án.
“Con trai của hầu gia họ Bùi thông đồng với nước địch, giấu giữ tín vật của kẻ thù, đối với Đại Tường bất trung bất nghĩa. Nay tuân thánh mệnh, thừa lệnh hành hình.”
“Đã tới giờ Ngọ tam khắc.”
“Chém.”
Lệnh bài rơi xuống đất, đao phủ ấn đầu xuống. Khoảnh khắc lưỡi đao vung lên, thấy Tạ Ỷ cụp mắt, như thể mặt chẳng hề chuyện gì xảy .
Kỳ thực, vốn thấy sống c.h.ế.t là chuyện gì quá to tát. Đầu rơi cũng chỉ để vết sẹo to bằng cái bát. Đời cảnh sắc đều hết, từ nay về , nhật nguyệt lặn mọc cũng chẳng còn liên quan đến . Chỉ chút tiếc nuối, là sắp âm dương cách biệt , mà Tạ Ỷ vẫn chẳng chịu gọi tên .
Khoảnh khắc nhắm mắt, ánh mặt trời ch.ói chang chiếu thẳng đồng t.ử. Khi đao hạ xuống, m.á.u đỏ tươi tung tóe, bất ngờ b.ắ.n thẳng mắt , mà chẳng còn sức để chớp mi. Trong giây phút ý thức dần tan biến, thấy nốt chu sa mày Tạ Ỷ, như m.á.u tim rực lửa, thiêu đốt khiến mắt đau nhói.
Tạ Ỷ…
Cuối cùng ngươi cũng chịu một .
2
Khi mở mắt thì đúng lúc hoàng hôn, trời ngả tối.
Xung quanh thật lộn xộn, bàn ghế gãy gập chân ngổn ngang mặt đất, trong sân cỏ dại mọc um tùm, giữa các xà ngang giăng đầy mạng nhện, cả nơi phủ một lớp bụi mờ mịt, cứ như khoác lên tấm lụa cũ màu xám xanh.
thản nhiên xuống một chiếc bàn nhỏ, bên tay còn cây nến đang “xèo xèo” chảy sáp, cái đĩa sứ cao chân đặt vài quả khá tươi. tiện tay cầm lấy một quả đào, dùng tay áo lau qua lớp lông tơ c.ắ.n một miếng.
Khá ngọt.
nhai dạo quanh phòng, quan sát một lượt.
Nơi rộng, trông giống như một gian từ đường. Mạng nhện giăng kín khắp các xà ngang, rèm trang trí cũng chẳng còn nhận hình dạng ban đầu, bụi phủ dày khắp nơi, trong khí lẫn cả mùi khói tro. cau mày, lấy tay áo che mũi miệng, bật một tiếng chậc chậc.
“Chẳng lẽ đây là linh đường của kẻ nào đó ? Cũng quá tồi tàn .” nghĩ vòng quanh, đến bàn nhỏ thì bỗng thấy cách đó chừng năm thước mặt đất một dấu vết nổi bật.
bước đến lên dấu, dùng chân ướm thử. Vết in che phủ, nhỏ hơn một chút, nếu là dấu chân thì chắc chắn cao lớn bằng .
giẫm nhẹ lên vài cái, ngẩng đầu , mới phát hiện vị trí đối diện ngay chiếc bàn nhỏ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ta-y-kiep-nay-dinh-san-la-nghiet-duyen/chuong-1.html.]
Ngoài đĩa hoa quả và cây nến, bức tường chính giữa còn treo một bức họa. Đáng tiếc một bên tranh cháy xém, chỉ còn thấy rõ hai bàn tay giao — một tay cầm b.út mảnh, tay đặt chồng lên, tay áo chạm , một mặc gấm vóc rực rỡ, một khoác áo xanh bên án thư.
đang ngẫm nghĩ thì bỗng lưng thứ gì rơi xuống đất. vội , thấy một bóng đang ngay cửa, chiếc đèn l.ồ.ng tay rơi xuống đất, ngọn lửa bên trong chao đảo vài cái tắt lịm.
Một cảm giác hoảng loạn bất chợt dâng lên, sợ đối phương hiểu lầm lẻn đây để ăn vụng trái cây, liền cúi đầu, chắp tay vội vàng giải thích:
“Đắc tội, đắc tội, tại hạ dường như uống say nên nhầm đây, xin chớ trách, xin chớ trách…”
Đang , loạng choạng vài bước về phía dừng . thấy lạ, liền ngẩng mắt .
Trong tầm mắt chỉ thấy nửa gương mặt, đôi môi khẽ mấp máy như điều gì.
từ từ thẳng , ngẩng hẳn lên thì bắt gặp một đôi mắt ướt át. Hàng lông mày xinh nhíu , nơi đỉnh lông mày trái nốt ruồi đỏ, ánh hoàng hôn xanh lam, hiện lên một tia đỏ thẫm mơ hồ.
3
“Sao ?”
Lúc thật sự hoảng hốt, vội vàng nhặt chiếc đèn l.ồ.ng rơi đất lên, đưa cho mặt, miệng liên tục xin :
“Xin đừng trách, xin đừng trách, quấy rầy , quấy rầy …”
Sớm thì chẳng tham ăn quả đào .
Người mặt vẫn gì, chỉ dùng đôi mắt chằm chằm . Bị ánh mắt đến mức rợn , nhưng nghĩ ăn nhờ của thì cũng chẳng còn đường cứng miệng, bèn bĩu môi, đưa tay vỗ nhẹ vai :
“Vị đài , ăn mất một quả đào của quả thật là của . Vậy , xem, trả ơn thế nào đây?”
Hắn vẫn động tĩnh, thoáng thấy ngượng, giả vờ hắng giọng.
“Ngươi ăn đào ?” Hắn mở miệng. Giọng điệu hẳn là trách cứ, ngược còn mang theo chút ý . thở phào, gượng gạo gật đầu.
“Ngươi trả ơn, định trả thế nào?”
“Tất nhiên là do đài định đoạt.”
Trong giọng của ý càng sâu. Cuối cùng, cũng dời mắt khỏi mặt , về bức tranh tàn bàn nhỏ. Cả gương mặt chìm trong ánh chiều tà, nét biểu cảm rõ ràng, nhưng chắc chắn đang .
Một lát , cúi đầu chiếc đèn l.ồ.ng trong tay , giơ tay cầm lấy, nắm c.h.ặ.t, đến mức các đốt ngón tay trong ánh tối đều trắng bệch . Cây que chống đèn run run, khiến cả chiếc đèn giấy khẽ lay động theo.
Trời dần ngả tối. Hắn cầm chiếc đèn l.ồ.ng lửa xoay cửa. Một cơn gió lùa qua hành lang, vạt áo đen tung bay. Hắn dừng ngoài cửa, một tay đặt lên khung, đầu .
Trăng nhô lên, ánh sáng mờ ảo phủ khắp hình , như mực nước loang dần, vẽ nên đường nét bóng dáng. Mày mắt mơ hồ rõ ràng, thoáng ngẩn ngơ, chỉ thấy cảnh tượng mắt lạ lùng quen thuộc, như thể bao năm qua, ở nơi xa , lặng lẽ thật lâu.
“Hoài Khâm, theo .”