Ta - Phế Vật Thật, Nhưng Biết Một Tí Huyền Học Thì Sao? - Chương 205: Mạc Thiên Chọc Giận Fan Đại Minh Tinh

Cập nhật lúc: 2025-04-04 18:42:10
Lượt xem: 24

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/40SyzPnJ9f

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Một câu nói của Mạc Thiên như chọc vào tổ ong vò vẽ.

Phải biết rằng, đám fan nhỏ này thương xót thần tượng đến mức mất ăn mất ngủ, ngày đêm chỉ nghĩ cách đòi lại công bằng cho anh ta.

Giờ lại không tìm được chỗ trút giận.

Thế mà có một cô gái tự động dâng đến cửa!

Đám fan ngay lập tức lao về phía Mạc Thiên.

Thấy vậy, Kiều Hạc và Diệp Phi lập tức xuống xe.

Diệp Phi đứng chắn phía trước, giơ tay ngăn cản đám fan nữ.

Kiều Hạc bảo vệ Mạc Thiên, mở cửa xe định đẩy cô vào trong.

Nhưng Mạc Thiên nào chịu.

Cô ôm chặt con yêu quái lớn, nghiêng người ló đầu ra từ phía sau Kiều Hạc, nghiêm túc nói với đám fan nhỏ:

“Anh các người làm ác thì sẽ gặp ác báo. Thời điểm đã đến, không quá ba ngày, báo ứng nhất định giáng xuống.”

Vừa dứt lời, đầu óc Kiều Hạc như nổ tung.

Đúng là cô ấy mà!

Người khác thấy lửa thì dội nước dập, còn cô thấy lửa lại đổ thêm dầu.

Quả nhiên, câu nói của Mạc Thiên khiến đám fan nổ tung.

Mấy cô gái ban nãy còn giữ chút lý trí, nay lập tức hóa thành những con zombie mắt đỏ ngầu, chẳng cần biết có đánh thắng được Diệp Phi hay không, cứ nhào lên mà cấu xé anh ta.

Diệp Phi hạ gục mười gã đàn ông cao to thì không vấn đề gì.

Nhưng đối mặt với mười cô gái nhỏ, anh ta không dám ra tay, chỉ có thể giả vờ như cành liễu trước gió, hoàn toàn không có sức chống đỡ…

Thấy vậy, Mạc Thiên lập tức đưa tay vào tay áo tìm bùa.

Nhưng còn chưa kịp rút ra, cổ tay cô đã bị giữ chặt.

Bàn tay thon dài của Kiều Hạc dễ dàng nắm lấy cổ tay mảnh khảnh của cô.

Anh không cho cô cơ hội ra tay, trực tiếp kéo cô vòng ra phía sau xe rồi chạy thẳng vào khu biệt thự.

Cô gái này làm việc chẳng quan tâm đến hậu quả.

Xung quanh đều có máy quay lớn nhỏ đang ghi hình.

Đám fan đó cũng chỉ là những đứa trẻ cấp hai, cấp ba.

Nếu Mạc Thiên mà dán một lá bùa lên, khiến họ quỳ xuống khóc lóc van xin, thì khi chuyện này lan truyền trên mạng, không biết ngôi sao kia có nuôi yêu quái hay không, nhưng chắc chắn Mạc Thiên sẽ bị coi là quái vật.

Kiều Hạc nắm chặt ống tay áo cô, ngăn không cho cô lấy bùa ra.

Mạc Thiên, con rùa chậm chạp này, bị anh lôi đi với tốc độ của thỏ.

Hai người chạy vào khu biệt thự.

Nơi này được canh phòng nghiêm ngặt, nhất là sau vụ paparazzi đột nhập vào nhà sao mấy hôm trước, an ninh lại càng được siết chặt hơn.

Đám fan không vào được.

Nhưng với tư cách chủ nhà, Kiều Hạc tất nhiên có thể vào dễ dàng.

Vịt Bay Lạc Bầy

Khi cả hai đã an toàn, Mạc Thiên lộ vẻ khó hiểu:

“Tại sao không cho tôi dán bùa?”

Kiều Hạc thở dài, kiên nhẫn giải thích:

“Bọn họ chỉ là những đứa trẻ, không có ý xấu. Giống như tổ trưởng Khâu, chỉ là bị yêu quái điều khiển tâm trí, nên mới ra tay với cô.”

“Hả?”

Mạc Thiên nghi ngờ nhìn chằm chằm Kiều Hạc: “Anh lừa tôi? Trên người bọn họ không có yêu khí.”

Kiều Hạc bị vẻ nghiêm túc của cô chọc cười, bịa luôn một câu để qua loa: “Là do yêu khí làm tổn thương não, cô không nhìn thấy được.”

Câu này không biết cô nhóc có tin hay không.

Nhưng Mạc Thiên không hỏi nữa.

Cô chỉ mở to đôi mắt, nhìn chằm chằm vào Kiều Hạc.

Bị cô nhìn chăm chú, Kiều Hạc hơi khó chịu.

Anh quay trái quay phải, chắc chắn cô đang nhìn mình.

“Sao thế?” – Anh khó hiểu hỏi.

Mạc Thiên vẫn bị Kiều Hạc nắm cổ tay.

Cô chỉ có thể hất cằm về phía anh: “Anh chảy m.á.u mũi rồi.”

Kiều Hạc nghe vậy thì ngẩn người.

Lập tức buông tay áo Mạc Thiên, đưa tay lên chạm vào nhân trung.

Đúng lúc này, Diệp Phi vừa thoát khỏi đám fan liền chạy tới.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/ta-phe-vat-that-nhung-biet-mot-ti-huyen-hoc-thi-sao/chuong-205-mac-thien-choc-gian-fan-dai-minh-tinh.html.]

Vừa thấy thiếu gia chảy m.á.u mũi, anh ta lập tức rút khăn giấy từ túi ra đưa qua.

Kiều Hạc mặt không đổi sắc, điềm tĩnh nhận lấy.

Nhưng trong lòng lại rối bời.

Vừa rồi anh chỉ nắm cổ tay cô nhóc thôi, hơn nữa còn là cách lớp áo…

Chỉ như vậy thì sao có thể nảy sinh suy nghĩ không nên có được?

Lúc này, Kiều Hạc bắt đầu nghi ngờ chính mình…

May mà, Mạc Thiên không hiểu.

Một người đàn ông chảy m.á.u mũi khi nhìn một người phụ nữ—không nằm trong phạm vi nhận thức của cô.

Điều cô quan tâm là…

Đây là m.á.u mũi của Kiều Hạc.

Cô nhìn anh với ánh mắt đầy tiếc nuối: “Lãng phí quá, m.á.u của anh quý lắm, số m.á.u này đủ để bắt một con đại yêu quái đấy.”

Kiều Hạc: ”…”

Nhìn đi.

Trong mắt cô, anh chỉ là một vị thuốc dẫn…

Vậy mà anh lại có thể xem cô là một người phụ nữ…

Sự điềm tĩnh trên mặt Kiều Hạc chỉ là vỏ bọc, bên trong đã sóng gió cuồn cuộn.

Nhưng Mạc Thiên chẳng hề hay biết.

Ánh mắt cô vẫn dừng trên mặt anh.

Một lúc lâu sau, cô bỗng nhiên thốt ra một câu khó hiểu: “Sao anh lại có mệnh Tam Sát?”

Những người có mệnh cách này thường sinh ra trong nơi cực kỳ hung hiểm, xung quanh toàn là âm trạch, mồ mả, hơn nữa phải chịu âm khí ăn mòn suốt mấy chục năm mới có thể hình thành.

Kể cả có người cố ý tìm đến nơi tà khí nặng nhất để nuôi một người có mệnh cách này, cũng chưa chắc thành công.

Đây là loại mệnh số xui xẻo đến mức trời đất chẳng ưu ái chút nào mới có thể xuất hiện.

Nhưng trên người Kiều Hạc, Mạc Thiên lại chẳng thấy chút vận xui nào.

Toàn thân anh tràn đầy phúc tướng.

Vậy mà lại có mệnh Tam Sát.

Vấn đề này, Mạc Thiên không hiểu.

Kiều Hạc càng không hiểu.

Anh nhún vai: “Không rõ.”

“Vậy lúc anh bệnh, có chuyện gì lớn xảy ra không?”

Kiều Hạc suy nghĩ hồi lâu, mới nhớ ra một chuyện có thể coi là trọng đại.

“Tôi đồng ý đính hôn với Cố Hương Vi.”

Nghe vậy, mắt Mạc Thiên sáng lên.

Cô vỗ vai Kiều Hạc: “Vậy anh cứ cưới cô ta thử xem, biết đâu còn cứu được.”

Kiều Hạc: ”…”

Con người không thể tự mình đa tình.

Anh cứ tưởng, cô hỏi chuyện này là để chữa bệnh cho anh.

Hóa ra là muốn lấy mạng anh…

Sau khi Mạc Thiên rời đi.

Diệp Phi nhận lấy tờ khăn giấy dính m.á.u từ tay Kiều Hạc, ném vào thùng rác.

Anh ta đi bên cạnh thiếu gia, do dự mãi.

Kiều Hạc nhận ra sự khó xử của anh ta, quay đầu nhìn: “Có gì thì nói, khi nào cậu học được cái kiểu ấp úng này thế?”

Diệp Phi nghe thiếu gia cho phép, lập tức không khách sáo nữa.

Anh ta bước nhanh hơn, đuổi theo Kiều Hạc, nói nhỏ:

“Thiếu gia, nếu anh rước một bà thầy cúng về nhà, phu nhân sẽ nổ tung cả nhà mất…”

Kiều Hạc nghe vậy, bước chân khựng lại.

Anh lạnh lùng liếc xéo Diệp Phi.

“Không phải rước thầy cúng, mà là mời thần tiên về nhà.”

Nói xong, anh khẽ cười, tiếp tục đi theo hướng Mạc Thiên rời đi.

Diệp Phi tròn mắt, như thể vừa nhìn thấy quỷ.

Nghe đi, nghe đi, thiếu gia của anh ta đang nói cái gì thế?

Đây… đây chính là trúng tà rồi sao?!

Loading...