Ta - Phế Vật Thật, Nhưng Biết Một Tí Huyền Học Thì Sao? - Chương 203: Mặc Thiên muốn trả yêu quái

Cập nhật lúc: 2025-04-04 18:33:43
Lượt xem: 21

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/uDJs77hFWU

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mặc Thiên ung dung đi về phía Kiều Hạc.

Diệp Phi lập tức chắn giữa hai người.

Anh cao to, hơn Mặc Thiên cả một cái đầu, đứng chắn ngang như vậy gần như che hết tầm nhìn.

Kiều Hạc nhìn ra Mặc Thiên lại có chuyện muốn gọi anh làm.

Diệp Phi dĩ nhiên cũng nhận ra.

Đại sư Mặc Thiên đã cứu mạng thiếu gia nhà mình, nhưng cứ muốn thiếu gia đi nộp mạng mỗi ngày…

Thói quen này tuyệt đối không thể để Mặc đại sư hình thành.

Diệp Phi giang tay chắn ngang, mặt lạnh tanh, khiến vết sẹo trên mặt càng thêm dữ tợn:

“Thiếu gia nhà tôi cần ngủ, không đi đâu cả, Mặc Thiên tiểu thư vẫn nên về đi.”

Bị đuổi khéo như vậy, Mặc Thiên cũng không có biểu cảm gì thay đổi.

Cô ngẩng đầu nhìn Diệp Phi, nghiêm túc thông báo:

“Các người trộm thú cưng của ngôi sao lớn, tại sao không trả lại cho người ta?”

“Không trả cũng không sao, lát nữa tôi mang đến cho anh, anh nuôi đi nhé.”

Diệp Phi: “…”

Đánh một đòn chí mạng.

[K.O.]

Kiều Hạc đứng sau Diệp Phi, cười đến mức phải đưa tay xoa trán.

Diệp Phi đã chịu thiệt biết bao lần mà vẫn không rút được kinh nghiệm, thua hoài không chừa.

Mặc đại sư nhà họ Cố, phải được đặt trong đạo quán mà thờ phụng.

Chưa từng nghe ai đến đạo quán thắp hương mà dám nói “không được” với thần tiên cả.

Kiều Hạc đứng xem kịch vui.

Diệp Phi nghe thấy tiếng cười của anh, không cam lòng quay đầu lại:

“Thiếu gia, yêu quái là anh ôm đi, hay là anh bỏ ra ba trăm vạn, thật sự mời nó về?”

Kiều Hạc, khựng lại — nụ cười đông cứng trên mặt.

Có một câu thế nào nhỉ…

Vui quá hóa buồn…

Chủ tớ hai người tự làm tổn thương nhau, cuối cùng chẳng ai thắng.

Chỉ có Mặc Thiên là mặt tỉnh bơ, chậm rãi bước ra ngoài, vừa đi vừa lẩm bẩm:

“Đại yêu quái còn một ngày nữa là khôi phục pháp lực, tuy chỉ có một phần mười, nhưng đối phó với các người thì quá dễ dàng.”

“Tôi miễn phí chỉ cho các người một cách giải quyết nhé, bôi m.á.u của Kiều Hạc lên người cả nhà, yêu quái sẽ sợ mà tránh xa. Nhưng m.á.u khô rồi thì không có tác dụng nữa, nên Kiều Hạc phải liên tục rút m.á.u để mọi người dùng.”

“Đến lúc Kiều Hạc không còn m.á.u mà rút, các người lại muốn nhờ tôi trừ yêu thì phải trả tiền đấy. Dù các người có tiền, nhưng chưa chắc tôi có thời gian, gần đây tôi rất bận.”

Mặc Thiên vừa đi vừa lẩm bẩm như thể chẳng liên quan gì đến mình.

Nhưng từng lời cô nói đều như d.a.o đ.â.m vào người khác.

Kiều Hạc và Diệp Phi nhìn Mặc Thiên đi qua phòng khách, tiến về phía cửa.

Có thể để cô đi như vậy sao?

Mặc đại sư đã nói rõ, cô đi rồi, bọn họ chỉ còn đường chết.

Ai mà nghĩ không thông lại để đại sư bước ra khỏi cửa được chứ.

Kiều Hạc ngẩng đầu ra hiệu cho Diệp Phi. Ý rất rõ ràng.

Cậu gây chuyện, cậu dỗ đi.

Diệp Phi nhận được chỉ thị của thiếu gia, bất lực nhếch miệng.

Anh nghĩ mình bị sao mà vừa rồi lại định ra mặt thay thiếu gia?

Hai người này…

Rõ ràng là một người muốn đánh, một người muốn bị đánh!

Lần sau anh mà xen vào nữa, thì anh là hòa thượng đầu trọc Pháp Hải!

Diệp Phi đuổi theo Mặc Thiên, lập tức thay đổi sắc mặt, ngay cả vết sẹo cũng cong theo nụ cười:

“Mặc đại sư, cô nói sớm là có việc quan trọng thế này, thiếu gia nhà tôi có ngủ cũng tính là gì đâu! Cô chờ một lát, tôi đi lấy chìa khóa xe ngay, chẳng phải nhà Hứa Dịch Nhiên sao, tôi quen đường, nửa tiếng là tới nơi.”

Mặc Thiên không dừng bước, đáp lại lời Diệp Phi:

“Tôi đến là không có chuyện tốt.”

“Ơ, thằng ngốc nào nói vậy? Cô đến sao lại không có chuyện tốt, rõ ràng cô chính là chuyện tốt mà!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/ta-phe-vat-that-nhung-biet-mot-ti-huyen-hoc-thi-sao/chuong-203-mac-thien-muon-tra-yeu-quai.html.]

Diệp Phi lập tức tự phủ định lời mình vừa nói lúc nãy.

Lúc này, mặt mũi nào quan trọng bằng mạng sống chứ.

Mặc Thiên nghe anh nói vậy thì dừng lại, nhìn Diệp Phi, nghiêm túc hỏi:

“Vậy sau này tôi gọi thiếu gia nhà anh đi làm việc, anh có vui không?”

“Tôi…”

Tôi không vui nổi…

Diệp Phi bất lực nhìn Mặc Thiên.

Cô nàng này đúng là được đà lấn tới…

Nhưng Diệp Phi nào dám nói không.

Anh nhìn Mặc Thiên, suy nghĩ rất lâu, những lời trái lương tâm mãi không thốt ra được.

Cuối cùng, anh quay đầu chỉ vào Kiều Hạc, đổ hết trách nhiệm sang anh ta.

“Mặc Thiên tiểu thư đã mời, thiếu gia nhà tôi, vui lắm!”

Kiều Hạc: …

Trông anh ta giống người nghiện tự tìm đường c.h.ế.t à?

Dù muốn hay không, Kiều Hạc và Diệp Phi cũng phải đi chuyến này.

Diệp Phi dừng xe trước cổng nhà họ Cố, vì Mặc Thiên muốn về nhà ôm đại yêu quái.

Trong lúc Kiều Hạc và Diệp Phi đang đợi bên ngoài, đúng lúc Cố Thiếu Đình về tới.

Nhìn thấy xe của Kiều Hạc đậu trước cổng, Cố Thiếu Đình nhíu mày.

Con cáo già này lại tới tìm Mặc Thiên?

Theo hiểu biết của Cố Thiếu Đình về Kiều Hạc, chẳng có ai ra về mà không bị lỗ nặng khi qua tay lão cáo già này.

Mặc Thiên tính tình đơn thuần, dù có keo kiệt cỡ nào cũng sẽ không bị lừa tiền.

Nhưng cũng không đảm bảo lão cáo già này không nhắm vào thứ khác!

Cố Thiếu Đình không thể chấp nhận.

Anh dừng xe, lập tức bước xuống, gõ “cộc cộc cộc” vào cửa kính xe của Kiều Hạc.

Kiều Hạc hạ cửa sổ xuống, vẻ mặt bình thản, khẽ nhếch môi, “Nhị thiếu gia, có chuyện gì?”

Cố Thiếu Đình không thể nổi nóng.

Kiều Hạc đã từng cứu mạng anh và cứu cả hai đứa con của lão Lục, ân tình cứu mạng này nhất định phải ghi nhớ.

Nhưng ân tình là ân tình, không thể lấy em gái anh ra để trả nợ.

Cố Thiếu Đình đứng ngoài xe, khách sáo nhưng lạnh nhạt,

“Kiều Hạc, Mặc Thiên tâm địa thiện lương, không biết từ chối, nhưng dù sao con bé cũng chỉ là một cô gái nhỏ, đêm hôm thế này, đi cùng một người đàn ông không hay cho lắm, có gì để mai hẵng nói.”

Kiều Hạc: …

Diệp Phi: …

Còn có lý lẽ nào như thế không…

Cô gái nhỏ này là tiểu tổ tông chuyên dọa người đêm hôm, có thể làm người ta sợ đến hồn bay phách lạc.

Vịt Bay Lạc Bầy

Ai nghĩ không thông mà muốn đơn độc đi cùng cô ấy?

Đừng nói người bình thường, đến cả yêu quái nghìn năm cũng phải lên chùa Phật tổ xin một lá bùa bình an trước!

Cố Thiếu Đình nói xong, thấy hai người trong xe vẫn không lên tiếng.

Đang định mở miệng đuổi người, thì thấy Mặc Thiên ôm một bọc đỏ lớn từ trong sân đi ra.

Cô còn lễ phép chào nhị ca, “Cố lão nhị.”

Cố Thiếu Đình vừa thấy màu đỏ đó, không kịp để ý đến cách xưng hô của Mặc Thiên, lập tức rụt lùi vài bước vì sợ hãi.

Anh vội hỏi, “Mặc Thiên, em định đi đâu?”

“Không thấy à?” Mặc Thiên vỗ vào cái bọc đỏ trong tay, “Đi trả đồ.”

Thứ này, Cố Thiếu Đình làm sao không nhận ra.

Bên trong là thứ ma quái, cả đời khó quên.

Bốn bà mẹ đang cho con b.ú bị yêu quái khống chế vẫn còn nằm viện điều trị, dù giữ được mạng, nhưng cơ thể già nua không thể hồi phục, cả đời phải mang bộ dạng của một bà lão.

Con yêu quái này đúng là tạo nghiệt quá lớn!

Cố Thiếu Đình nhìn chằm chằm vào bọc đỏ, cau mày, “Em định đem thứ này trả lại cho Hứa Dịch Nhiên à?”

“Đúng rồi, trả lại cho chủ cũ, đừng cản đường, kẻo lỡ giờ lành của tôi.”

Cố Thiếu Đình: …

Thành tích mỗi ngày bị em gái ghét bỏ, đạt rồi…

Loading...