Không trách Cố Bạch Dã nghi ngờ.
Chỉ là vì “Tam thúc” của nhà họ Kiều thật sự không giống người có gan làm mấy chuyện đó.
Kiều Thiên Thắng là một người què, suốt ngày chống nạng.
Không đi làm, không công việc, sống như một kẻ ăn bám, hoàn toàn dựa vào nhà họ Kiều nuôi.
Ngày thường, ông ta chỉ ở nhà chăm hoa, nuôi chim, dắt mèo, dắt chó, không ra khỏi cửa, sống rất kín đáo.
Ở Thượng Kinh, thậm chí chẳng ai biết đến tên ông ta.
Ngoài người nhà họ Kiều, chẳng ai gọi ông ta là “Tam thúc” cả.
Hơn nữa, Cố gia với Kiều Thiên Thắng vốn không thù không oán, gần như chưa từng có giao thiệp.
Vậy tại sao ông ta lại muốn hại Cố gia?
Sau khi rời khỏi nhà họ Cố, Cố Hương Vi không về chỗ ở của mình mà đi tìm Kiều Tuấn Phong.
Cô không ngờ tên khốn này lại chơi mình như vậy.
Trước đây, Kiều Tuấn Phong còn hứa hẹn sẽ giúp cô tranh giành tài sản nhà họ Cố.
Bây giờ thì hay rồi.
Tài sản chưa tranh được, đến nhà cũng không về được!
Cố Hương Vi tức đến mức muốn nổ tung.
Cô lái xe đến chỗ ở của Kiều Tuấn Phong.
Khi Cố Hương Vi gõ cửa, mới phát hiện bên trong đầy người, kẻ thì uống rượu, kẻ thì nhảy nhót, ca hát om sòm, loạn cả lên.
Vốn đã bực bội, nghe thấy tiếng ồn bên trong, cô càng tức hơn.
Lập tức giơ tay lên, tát thẳng vào mặt Kiều Tuấn Phong:
“Đồ khốn! Cái chân đèn thơm mà anh đưa cho tôi rốt cuộc là có tác dụng gì hả!”
Nghe thấy tiếng động, cả phòng quay lại nhìn, không ai dám hó hé, tất cả đều im bặt.
Kiều Tuấn Phong bị tát đến sững người.
Anh ta ôm mặt, nghiến răng tức giận.
Người phụ nữ này, hoàn toàn không chừa cho anh chút mặt mũi nào.
Kiều Tuấn Phong cố nhịn, một lúc sau mới ngẩng lên, nặn ra một nụ cười lấy lòng:
“Đó chỉ là chân đèn thơm thôi mà.”
“Còn dám lừa tôi!” Cố Hương Vi lườm anh ta một cái.
Rồi đẩy Kiều Tuấn Phong ra, bực bội lao vào phòng ngủ, ném túi xuống giường.
Kiều Tuấn Phong đi theo vào, tiện tay đóng cửa lại.
“Sao muộn thế này còn chạy ra ngoài?”
“Nhờ phúc của anh đấy! Tôi bị nhà họ Cố đuổi ra rồi! Cái chân đèn hại người kia, có phải anh định hại tôi không!”
Cố Hương Vi trừng mắt nhìn Kiều Tuấn Phong đầy căm phẫn.
Người đàn ông này nói sẽ giúp cô đứng vững ở nhà họ Cố, tất cả đều là lừa gạt!
“Em bị đuổi ra?”
Kiều Tuấn Phong cũng không ngờ mọi chuyện lại thành ra thế này.
Ban đầu kế hoạch của họ sắp thành công rồi.
Không ngờ lại xuất hiện Mặc Thiên, chẳng biết từ đâu học được mấy trò đó, lần nào cũng phá hoại kế hoạch của họ.
Vịt Bay Lạc Bầy
Nếu không có cô ta cản trở, Kiều Tuấn Phong tin rằng mình đã giúp Cố Hương Vi chiếm được tài sản nhà họ Cố rồi!
Bây giờ thì hỏng hết cả.
Kiều Tuấn Phong trầm ngâm một lúc, nhìn Cố Hương Vi, vẻ mặt không còn như ban nãy.
Anh ta ngồi xuống ghế sô pha, mặt tối sầm:
“Em có khai ra anh không?”
Nghe giọng điệu của anh ta, Cố Hương Vi tức giận quay lại:
“Tôi không nói thì Mặc Thiên có tha cho tôi không!”
Càng nghĩ càng bực, cô giơ tay định tát thêm cái nữa.
Nhưng lần này, Kiều Tuấn Phong không nhịn nữa, túm chặt cổ tay cô.
Anh ta cười khẩy:
“Cố Hương Vi, cô đúng là đồ ngốc!”
“Anh… Anh nói gì!” Cố Hương Vi không tin nổi nhìn anh ta.
Người đàn ông vốn luôn ngoan ngoãn trước đây, bỗng như biến thành một người khác.
Cố Hương Vi siết chặt nắm tay, định đ.ấ.m vào mặt anh ta.
Nhưng cổ tay cô bị Kiều Tuấn Phong nắm chặt không buông.
Anh ta lạnh lùng cười độc ác:
“Cô còn tưởng mình là đại tiểu thư nhà họ Cố sao? Đừng mơ nữa. Sau này ngoan ngoãn nghe lời tôi, chiếm được Cố gia, đương nhiên sẽ có phần của cô…”
Sáng hôm sau, Mặc Thiên vừa tỉnh dậy, liền lập tức gieo một quẻ.
Vị trí của xá lợi, vẫn là ở rất gần.
Mặc Thiên phải nhanh chóng tìm được xá lợi.
Bởi vì thứ có thể trấn áp 81 tàn hồn trong chân đèn thơm này, chỉ có xá lợi Phật tổ chân thân.
Mặc Thiên chỉ khi có được thánh vật xá lợi mới có thể xua tan tà khí này.
Số mệnh suy tàn của Cố gia đã rút ngắn lại, chỉ còn một năm.
Nếu không trừ được tà khí này, sợ rằng Cố gia sẽ diệt vong sớm hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/ta-phe-vat-that-nhung-biet-mot-ti-huyen-hoc-thi-sao/chuong-200-co-bach-da-sen-pa-don-phan.html.]
Mặc Thiên cầm theo bàn bát quái, bước ra khỏi phòng.
Sau đó, cô đi một vòng quanh sân nhà họ Cố.
Theo lý mà nói, xá lợi là thánh vật, cô đáng lẽ phải cảm nhận được mới đúng.
Nhưng rõ ràng đã tính ra là ở ngay gần, tại sao lại không cảm nhận được chứ?
Mặc Thiên cứ đi lòng vòng quanh nhà như thế, đi một lúc lâu, đến tận lúc ăn sáng…
Cuối cùng cô cũng tìm ra được nơi có khả năng có xá lợi…
Lúc ăn sáng.
Người nhà họ Cố tụ tập đông đủ.
Mặc Thiên bới cho Tiểu Hắc một bát đầy ú ụ.
Nhưng hôm nay, kỳ lạ là Tiểu Hắc ăn không được bao nhiêu, chỉ ăn có nửa bát.
Mặc Thiên nhìn nó một cách khó hiểu, “Không đói à?”
“Meo~” Tiểu Hắc đáp lại, rồi còn vươn vai một cái.
Mặc Thiên không dám tin vào mắt mình.
Từ khi có ký ức đến giờ, cô chưa từng thấy Tiểu Hắc cô cô ăn ít như vậy.
Cô nheo mắt lại, nhìn chằm chằm vào Tiểu Hắc.
Đột nhiên, trong đầu cô lóe lên một ý nghĩ.
Cô nhớ lại hôm đó trong buổi đấu giá, Tiểu Hắc cũng có mặt…
Mặc Thiên chợt hiểu ra mọi chuyện.
Nếu như xá lợi đã bị Tiểu Hắc cô cô ăn vào bụng, thì việc cô không tìm thấy xá lợi là hoàn toàn hợp lý.
Thần lực của Tiểu Hắc cô cô không thể đong đếm.
Dĩ nhiên cô không thể nhìn thấu cơ thể của nó.
Mặc Thiên bế Tiểu Hắc lên, chạm nhẹ vào đầu nó, “Tiểu Hắc cô cô, có phải xá lợi bị cô ăn mất rồi không?”
“Meo~”
Tiểu Hắc đắc ý lăn một vòng trong lòng Mặc Thiên, cố tình để lộ bụng ra.
Mặc Thiên im lặng một lúc lâu.
Cuối cùng cô đặt tay lên bụng Tiểu Hắc.
Ngay lập tức, cô cảm nhận rõ ràng sự tồn tại của xá lợi bên trong…
Cố Bạch Dã ngồi cạnh hai cô cháu mèo, há hốc miệng nhìn chằm chằm.
Hồi lâu sau, anh mới hoàn hồn, giơ tay run rẩy chỉ vào con mèo mập đen, “Đây là thứ em nói là xa tận chân trời, gần ngay trước mắt á???”
Mặc Thiên gật đầu, hỏi lại, “Không gần à?”
Cố Bạch Dã, “…”
Gần!
Còn không gần chắc!
Con mèo ngốc này còn ngày ngày đi theo anh tìm xá lợi!
Lúc Cố Bạch Dã lật tung cả nhà lên tìm, Tiểu Hắc vẫn luôn dính sau lưng anh…
Cố Bạch Dã còn tưởng cho nó ăn vài lần là làm thân được với nó.
Hóa ra là anh nghĩ nhiều…
Con mèo ngốc này chỉ đang bận đứng bên cạnh xem trò cười của anh mà thôi…
Cố Bạch Dã trở thành “sen-pa dọn phân”…
Cả ngày hôm đó, anh đuổi theo Tiểu Hắc.
Hết chui lỗ, leo cây, chạy khắp sân.
Sợ bỏ lỡ bất kỳ bãi “sản phẩm” nào của Tiểu Hắc…
Phải biết rằng, trong đó là cả một tỷ bạc đấy, một tỷ!
Cố Bạch Dã như con khỉ, chạy theo Tiểu Hắc khắp sân, còn Vũ Tuyết thì ở phòng bên cạnh nhìn thấy hết, tiện tay quay lại, gửi cho Tô Như Lan.
Hai mẹ con hôm nay có thú vui mới, đó là nhìn lão Lục nhà họ Cố giả làm khỉ.
Cố Bạch Dã lật tung cả ngày, Mặc Thiên thì ngủ bù cả ngày.
Đến khi mặt trời lặn mới tỉnh dậy.
Cô lững thững đi xem tiến độ của Cố Bạch Dã.
Mặc Thiên bước tới bên cạnh Cố Bạch Dã, hỏi, “Tiểu Hắc cô cô xả ra chưa?”
“Xả cái rắm!” Cố Bạch Dã bực bội chửi.
Mèo bình thường đều đi vệ sinh vào khay cát.
Nhưng con mèo ngốc này thì không.
Nó cứ quanh quẩn khắp sân, tùy ý chọn một cây mà nó thích để “bón phân”…
Khiến Cố Bạch Dã chỉ còn cách chạy theo sau nó.
Sợ chỉ cần lơ là một chút,
Sẽ bỏ lỡ cả tỷ bạc từ “phân mèo”…
Cố Bạch Dã tức đến phát điên.
Mặc Thiên ôm lấy Tiểu Hắc cô cô, xoa bụng nó.
Một lúc sau, cô ngẩng lên nhìn Cố Bạch Dã.
“Xá lợi không còn trong bụng Tiểu Hắc nữa.”
Cố Bạch Dã ngay lập tức đơ người, “Hả???”
*“Sen-pa dọn phân” là một cách nói hài hước, chơi chữ từ cụm từ “sen” (người chăm sóc thú cưng, đặc biệt là mèo) và “dọn phân” (dọn vệ sinh cho thú cưng).