Ta - Phế Vật Thật, Nhưng Biết Một Tí Huyền Học Thì Sao? - Chương 156: Ghi Chép Vô Nghĩa

Cập nhật lúc: 2025-03-29 21:20:36
Lượt xem: 38

Cố Thiếu Đình kinh hãi nhìn Mặc Thiên.

“Em nói ai cơ? Sở Dương? Cháu trai của ông Sở?”

Mặc Thiên liếc anh ta một cái, ánh mắt đầy vẻ khinh thường:

“Lão Nhị, sao còn trẻ thế này mà đã vừa lãng tai vừa mất trí nhớ rồi?”

Cố Thiếu Đình, “…”

Có ai có thể trị được con bé này không!

Giảm bớt một lần chọc người tức giận thì sẽ mất đi hai cân thịt chắc?

Nhưng mà… anh cũng biết chẳng ai có thể trị nổi cô.

Nếu thật có người dám quản, bọn họ có khi còn xông ra ngoài liều mạng với người đó luôn ấy chứ…

Cố Thiếu Đình thở dài một hơi, ánh mắt lại lảng vảng về phía Mặc Thiên vừa chỉ ban nãy.

Anh dán chặt mắt vào khoảng không đầy bụi và không khí trước mặt, nhưng tìm thế nào cũng chẳng thấy bóng dáng Sở Dương đâu.

Anh lại quay sang nhìn Mặc Thiên:

“Thiên Thiên, vậy em cứu được Sở Dương đúng không? Sao còn chưa ra tay? Ông cụ Sở sắp phát điên vì lo rồi.”

“Chưa đến giờ.” Mặc Thiên đáp rất hời hợt.

Nói xong, cô kéo cửa xe, ngồi vào trong.

Nhìn sang Sở Dương, cô hất cằm châm chọc:

“Lúc cậu đi tìm c.h.ế.t cũng gấp gáp như thế này sao?”

Sở Dương, “…”

Đại sư, không chỉ làm tổn thương lòng người, người còn muốn làm tổn thương cả một vong hồn sao…

Người đúng là ác quá mà!

Khi Mặc Thiên đến đồn cảnh sát khu Đông Sơn,

Cô được chào đón vô cùng nồng nhiệt, như thể một vị đại anh hùng vừa khải hoàn trở về.

Cố Thiếu Đình theo sau, trên mặt lộ ra nụ cười hài lòng của một ông bố hiền từ.

Cô nhóc này tuy hơi quái dị, nhưng lúc cần lại có thể dựa vào được.

Bất kể là trúng số ăn may hay do chính nghĩa thúc đẩy, thì với vụ án lớn này, cô nhóc đã thực sự làm việc vì nước vì dân, mang lại lợi ích cho toàn nhân loại.

Trong giây lát, bóng dáng nhỏ nhắn ấy bỗng trở nên thật vĩ đại trong mắt anh.

Nhưng cảm giác đó chỉ kéo dài được năm giây.

Bởi vì ngay khi vừa nhìn thấy Đồng Anh Tư, Mặc Thiên lập tức quay sang Cố Thiếu Đình:

“Chuyển khoản cho tôi 500, tôi sẽ để chị dâu hai nói chuyện với anh.”

Trong khoảnh khắc đó, Cố Thiếu Đình chợt nhớ lại lần trước Mặc Thiên đã khiến Đồng Anh Tư nói chuyện với anh bằng cách nào…

Nói chuyện á?

Đâu chỉ là nói chuyện…

Mà là nói suốt cả một năm chưa từng nói đủ…

Ngay tại đồn cảnh sát, cô đã thẩm vấn anh suốt cả đêm, đến mức không cho chợp mắt lấy một lần…

Ký ức đau thương ấy… chẳng lẽ bây giờ anh còn phải mất 500 tệ để tự mua lấy sao?

Trông anh giống một kẻ ngốc đến thế cơ à?!

Cố Thiếu Đình lười tranh luận với cô. Mặc Thiên cũng chẳng buồn quan tâm.

Cô quay đầu lại, ôm lấy con mèo, đung đưa chiếc túi nhỏ bên người, chậm rãi đi theo Đồng Anh Tư vào văn phòng cảnh sát.

Người khác làm biên bản lời khai đều phải vào phòng thẩm vấn. Nhưng Mặc Thiên là ai chứ?

Nhất định phải có một nơi thật thoải mái, hạt dưa, trái cây, ghế massage – tất cả đều được chuẩn bị đầy đủ cho cô.

Người lấy lời khai là một cảnh sát trẻ. Anh ta ngồi trước laptop, gõ lạch cạch vài dòng, rồi bắt đầu vào quy trình.

“Xin hỏi tại sao cô lại đến Đạo viện Dương? Cô phát hiện ra nơi này bằng cách nào?”

Mặc Thiên đáp, “Bấm tay tính toán.”

Cảnh sát, “…”

Được rồi, đổi cách viết: Tình cờ đi dạo.

“Vậy cô vào đạo viện bằng cách nào?”

Mặc Thiên, “Tôi bắt cóc đạo sĩ Dương.”

Cảnh sát, “…” Không thể viết thế này được…

Anh ta gõ một dòng chữ: Mặc Thiên đến đạo viện dâng hương.

“Thế cô đã khống chế những tên tội phạm này ra sao?”

Mặc Thiên, “Tôi mời thần tiên xuống giúp.”

Cảnh sát, “…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/ta-phe-vat-that-nhung-biet-mot-ti-huyen-hoc-thi-sao/chuong-156-ghi-chep-vo-nghia.html.]

Thôi xong, đến một chữ cũng không viết được…

Nếu nộp bản ghi chép này lên trên, anh ta chắc chắn sẽ bị sếp mắng té tát, sau đó bị gửi đến trung tâm huấn luyện kỷ luật tác phong để chịu giáo huấn nghiêm khắc…

Vậy là, lời khai của Mặc Thiên hoàn toàn vô nghĩa.

Cuối cùng, cảnh sát nội bộ thảo luận với nhau, đành tự bịa ra một kịch bản hợp lý: Đạo viện Dương xảy ra nội chiến, đúng lúc Mặc Thiên bắt gặp nên báo cảnh sát. Sau đó, đội cảnh sát khu Đông Sơn nhận được tin báo và lập tức đến hiện trường, bắt gọn toàn bộ nhóm tội phạm…

Mặc Thiên chỉ cần ấn dấu vân tay vào bản khai đã được viết sẵn là xong.

Rời khỏi đồn cảnh sát, Cố Thiếu Đình và Mặc Thiên cười đến không ngậm miệng lại được.

Nhưng Diêu Phán Nhi thì không.

Vì muốn bảo vệ tâm hồn non nớt của con trai mình, cô ra sức mím môi, cố nhịn không bật cười.

Hai đứa nhóc này trước giờ vẫn không chịu nói tên thật. Nhưng hôm nay vào đồn cảnh sát, rốt cuộc cũng lộ tẩy.

Hóa ra, tên tiếng Anh của chúng, một đứa là Tom, một đứa là Jerry. Còn tên tiếng Trung, một đứa là “Ác Bá”, một đứa là “Ma Vương”…

Đáng yêu mà lại dữ dằn hết sức.

Những cái tên này thật sự quá qua loa.

Nhưng cũng buồn cười đến mức không chịu nổi…

Bác, cô và mẹ của hai nhóc con hôm nay đều nhờ chuyện này mà cười sống cười chết.

Khiến hai đứa tức đến mức mắt b.ắ.n ra tia lửa.

Chúng trừng mắt nhìn Mặc Thiên, cứ như đang đối mặt với kẻ thù không đội trời chung.

Người phụ nữ xấu xa này, chính là kẻ đã khiến cả đám người trong đạo viện của chúng bị bắt vào đồn cảnh sát!

Nhưng Mặc Thiên chẳng hề bận tâm đến suy nghĩ của chúng.

Cười suốt cả quãng đường.

Cuối cùng, cô dẫn bọn chúng đến bệnh viện…

Tại sao lại đến bệnh viện?

Vì thời gian của Sở Dương sắp hết rồi…

Mặc Thiên đến phòng bệnh của Sở Dương.

Sở Dương ngớ ra.

Đại sư thật sự muốn cứu cậu ta sao!

Khuôn mặt búng ra sữa gần như nở hoa vì sung sướng.

Cậu ta cứ sán vào tai Mặc Thiên, không ngừng gọi “Đại sư ơi” hết lần này đến lần khác, khen cô đến mức có thể hái cả một vườn hoa.

Nhưng vừa đến cửa phòng bệnh, Mặc Thiên đã bị chặn lại.

Vệ sĩ đứng thành hàng chắn ngang trước mặt cô, không cho cô bước vào dù chỉ một bước.

Sở Hằng Phú nghe thấy động tĩnh, từ trong phòng bệnh đi ra.

Ông ta nhìn chằm chằm Mặc Thiên, ánh mắt đầy cảnh giác.

“Cô đến đây làm gì? Trước khi điều tra rõ ai đã hại cháu trai tôi, tôi không tin cô vô tội.”

Mặc Thiên thờ ơ nhún vai, túm lấy đồng hồ của Cố Thiếu Đình, giơ lên cho Sở Hằng Phú xem.

“Còn năm phút nữa, cháu trai ông sẽ chết.”

Một câu nói này chẳng khác gì mồi lửa làm bùng lên cơn giận dữ của Sở Hằng Phú.

Lần trước cũng chính vì một câu của con bé này, mà Sở Dương hôn mê suốt bao ngày qua.

Vịt Bay Lạc Bầy

Con bé xui xẻo này vẫn chưa thấy đủ hay sao, còn muốn đến nguyền rủa Sở Dương chết?

Sở Hằng Phú tức đến mức toàn thân run lên.

Chỉ tay vào Mặc Thiên, nhưng hồi lâu không nói nên lời.

Lúc này, Sở Dương đang lơ lửng giữa không trung còn sốt ruột hơn cả ông nội.

“Ông ơi, mau cho đại sư vào cứu con đi!”

“Hết thời gian rồi!”

Sở Dương nhìn chằm chằm vào chiếc đồng hồ treo trong phòng bệnh, dường như ngay cả hồn phách cũng bắt đầu toát mồ hôi.

Cậu ta hoảng loạn xoay vòng vòng trong không trung.

Bên kia, Cố Thiếu Đình vẫn kiên nhẫn giải thích với ông Sở.

Cả nhóm người cứ giằng co như vậy.

Thời gian từng chút một trôi qua.

Bỗng nhiên, đèn trong bệnh viện chớp nháy vài lần.

Ánh mắt của Sở Dương lập tức bị hút chặt vào hai bóng đen đang chậm rãi trôi xuống từ không trung.

Trái tim cậu ta bỗng chốc lạnh toát…

Xong rồi.

Người đến bắt cậu ta đi, đã tới…

Loading...