Mặc Thiên nhìn theo bóng dáng người phụ nữ biến mất.
Sau đó, cô cúi xuống nhặt thẻ bói của mình lên.
Tự nhủ từ nay về sau, nếu không có chuyện gấp, sẽ không tùy tiện bói nữa.
Cô chỉ thích xem chuyện của người khác, chứ chẳng hứng thú xem vận mệnh của bản thân.
Cất thẻ bói vào túi vải, cô chuẩn bị đi đuổi theo mấy con mèo chó.
Đúng lúc này, đám bảo vệ đi tìm người đã xuất hiện.
Vừa thấy Mặc Thiên, họ lập tức nhận ra ngay.
Không phải là con bé điên rồ còn hơn cả bệnh nhân tâm thần của cả bệnh viện này sao!
Mặc dù điên, nhưng chỗ dựa lớn.
Đây là người mà viện trưởng Cố đích thân đưa đến.
Họ không thể đắc tội.
Một bảo vệ lên tiếng hỏi bằng giọng điệu nhẹ nhàng: “Cô bé, có thấy một nữ bệnh nhân nào không? Khoảng hơn hai mươi tuổi, rất gầy, tóc đen, mắt to.”
“Thấy rồi.” Mặc Thiên thành thật trả lời.
Nghe vậy, bảo vệ lập tức truy hỏi: “Ở đâu?”
Mặc Thiên nghiêm túc chỉ vào bức tường: “Chạy ra từ chỗ này.”
Hai bảo vệ: ”……”
Họ im lặng một lúc, không nói thêm gì.
Chỉ gật đầu với Mặc Thiên rồi tiếp tục đi tìm người ở nơi khác.
Mãi đến khi đi xa hẳn, xác định Mặc Thiên không thể nghe thấy, hai người mới liếc nhìn nhau.
“Con bé này bệnh không nhẹ, mấy bệnh nhân trong viện chúng ta còn chưa điên bằng nó.”
“Nhà viện trưởng Cố… không phải có bệnh di truyền đấy chứ? Sao toàn là người bị thần kinh vậy?”
“Cậu ngốc à! Người ở trên tầng là vợ của viện trưởng Cố, làm gì có chuyện bệnh di truyền!”
“Chẳng lẽ nhà họ Cố có thể ép người ta phát điên?”
“Suỵt! Cậu không muốn sống nữa à!”
Hai bảo vệ lập tức im miệng.
Ngó trước nhìn sau.
Chuyện của nhà viện trưởng…
Không thể tùy tiện bàn tán được đâu…
Cố Nam Cảnh và Cố Thiếu Đình lùng sục khắp bệnh viện mà vẫn không tìm thấy người.
Thuộc hạ quay về báo cáo, cũng chẳng ai phát hiện ra bóng dáng của Diêu Phán Nhi.
Gương mặt Cố Nam Cảnh tối sầm, sắc lạnh đáng sợ.
Hoàn toàn khác với hình ảnh viện trưởng Cố dịu dàng thường ngày.
Cố Thiếu Đình thấy em trai sắp nổi điên, liền vỗ vai hắn: “Đi hỏi Mặc Thiên xem, có khi con bé biết đấy.”
Lúc này, Mặc Thiên đã dẫn Tiểu Hắc và Đại Hoàng quay về.
Cô ngả người nằm trên bãi cỏ, ngước nhìn bầu trời.
Mèo chó quẩn quanh bên cạnh.
Một khung cảnh an nhàn vô cùng.
Nhưng hai anh em nhà họ Cố chẳng có tâm trạng thưởng thức.
Cố Thiếu Đình bước đến bên Mặc Thiên, ngồi xổm xuống, chọc chọc vào mặt cô: “Thiên Thiên, có thấy nữ bệnh nhân nào không?”
“Thấy rồi.” Mặc Thiên đáp ngay lập tức.
Không cần chút thời gian suy nghĩ nào.
Nghe vậy, sắc mặt Cố Nam Cảnh trầm xuống, tiến đến đứng bên cạnh cô, từ trên cao nhìn xuống.
“Cô ta đâu?”
“Chạy rồi.”
”……”
Mặt Cố Nam Cảnh đen đến mức đáng sợ.
Chưa bao giờ hắn nghiêm khắc đến vậy.
Vốn dĩ Cố Hoằng Thâm đã đủ lạnh lùng, nhưng giờ phút này, so với hắn, lại trông còn dễ gần hơn.
Cố Nam Cảnh trừng chằm chằm vào Mặc Thiên, cúi người, túm lấy cổ tay cô, kéo cô từ dưới đất lên, gắt gao nhìn cô chằm chằm.
“Sao lại thả cô ta đi? Bệnh viện này có tường cao như thế, còn có hàng rào điện, em làm thế nào đưa cô ta ra ngoài?”
Hắn nghiến từng chữ, giọng điệu như muốn ăn tươi nuốt sống cô.
Cố Thiếu Đình thấy em ba sắp phát hỏa, vội vàng tiến lên, gỡ tay hắn ra, kéo Mặc Thiên về phía mình.
Cố Thiếu Đình che chắn cô sau lưng: “Nam Cảnh, đừng dọa con bé, nghe nó nói trước đã. Mau đi tìm, còn có thể đuổi kịp.”
Vịt Bay Lạc Bầy
Nhưng Cố Nam Cảnh chẳng hề để ý đến anh hai.
Hắn siết chặt nắm đấm, gân xanh nổi đầy trên mu bàn tay.
“Cô ta là bệnh nhân! Em có biết cô ta ra ngoài sẽ làm gì không? Người trong bệnh viện này mà ra ngoài, sẽ gây ra án mạng! Em chẳng biết gì cả, chỉ biết làm loạn!”
Nghe vậy, Mặc Thiên đẩy nhị ca ra, bước lên phía trước.
Gương mặt bình tĩnh.
Nhưng giọng điệu lại vô cùng nghiêm túc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/ta-phe-vat-that-nhung-biet-mot-ti-huyen-hoc-thi-sao/chuong-114-do-la-chi-dau-ba-cua-em.html.]
“Cô ấy không bị tâm thần, em thấy anh mới là người có bệnh.”
“Em có biết mình đang nói gì không?”
Ánh mắt Cố Nam Cảnh lạnh lẽo đáng sợ, đầy vẻ âm trầm.
Nhưng Mặc Thiên chẳng hề sợ hãi.
Cô ngẩng đầu đối diện với ánh nhìn kinh người của tam ca.
“Bệnh nhân không có bệnh, viện trưởng mới là người có bệnh nặng.”
Nói xong, cô lườm hắn một cái thật to.
Sau đó ôm lấy Tiểu Hắc dưới đất, vung tay vung chân quay người bỏ đi.
Ngay cả túi vải bên hông cũng theo nhịp bước mà rung lên đầy vẻ giận dỗi.
Cố Thiếu Đình vội vàng đuổi theo.
“Thiên Thiên!”
Anh vươn tay định kéo lấy cánh tay Mặc Thiên để ngăn cô lại.
Nhưng cô như thể có mắt phía sau lưng vậy.
Chỉ khẽ nghiêng người, liền vừa vặn né được tay nhị ca.
Mặc Thiên quay đầu lại, liếc xéo anh.
“Đừng có đi theo em. Anh mau đưa em trai anh đi kiểm tra đầu óc cho kỹ vào. Chả trách bệnh nhân trong viện mãi không khỏi, vì viện trưởng đầu óc có vấn đề mà.”
Cố Thiếu Đình khó xử mím môi.
“Em có biết người phụ nữ đó là ai không?”
“Ai?” Mặc Thiên hung dữ hỏi lại.
“Là chị dâu ba của em.”
”……”
Cố Thiếu Đình kể lại chuyện giữa lão tam và chị dâu ba cho Mặc Thiên nghe.
Ban đầu, Cố Nam Cảnh bị bố mẹ của Diêu Phán Nhi giăng bẫy nên mới cưới cô ấy.
Cả hai không hề có tình cảm khi kết hôn.
Lúc đó, Diêu Phán Nhi đang mang thai một cặp song sinh.
Từ khi mang thai đến lúc sinh nở, mọi kết quả kiểm tra đều bình thường.
Nhưng đến ngày sinh, không rõ vì lý do gì, hai đứa trẻ đều không sống nổi.
Lúc được đưa ra khỏi bụng mẹ, chúng đã là thai c.h.ế.t lưu.
Diêu Phán Nhi chịu đả kích quá lớn, nằm liệt giường mấy tháng trời.
Thế rồi, một ngày nọ, cô ấy như sống lại.
Tỉnh táo lại hoàn toàn, nhưng trong đầu chỉ có một suy nghĩ duy nhất—đi tìm con.
Cô ấy phát điên, chạy khắp nơi tìm kiếm.
Cô ấy nói rằng con mình không chết.
Nhưng Cố Nam Cảnh biết rất rõ, bọn trẻ đã không còn.
Chính tay hắn đã chôn cất hai đứa con của mình.
Hắn đã đi cùng cô ấy tìm suốt ba tháng trời.
Nhưng Diêu Phán Nhi càng lúc càng mất kiểm soát, không ăn không uống, không ngủ không nghỉ.
Thậm chí còn điên cuồng tự làm hại bản thân.
Nếu hắn không can thiệp, e rằng Phán Nhi sẽ mất mạng.
Cuối cùng, hắn buộc phải mạnh tay đưa cô ấy về.
Nhưng sau khi trở về, Diêu Phán Nhi càng điên cuồng hơn, đòi ly hôn với hắn.
Cố Nam Cảnh đồng ý, cũng đã hoàn tất thủ tục.
Nhưng tính toán của Diêu Phán Nhi là sau khi không còn quan hệ với Cố Nam Cảnh nữa, hắn sẽ không thể kiểm soát cô ấy được nữa.
Cô ấy vẫn không ngừng bỏ trốn.
Không có phương hướng, không có mục tiêu, chỉ điên cuồng tìm kiếm khắp nơi.
Không tìm được thì phát điên, trên cánh tay để lại vô số vết sẹo d.a.o cứa.
Cố Nam Cảnh không còn cách nào khác, đành phải giam cô ấy trong bệnh viện.
Suốt ba năm nay, hắn cũng từng thử để cô ấy ra ngoài.
Nhưng mỗi lần ra ngoài, cô ấy lại như phát nghiện, tiếp tục tìm con.
Cứ lặp đi lặp lại…
Cố Thiếu Đình kể xong.
Mặc Thiên ngừng lại vài giây.
Rồi mới quay sang nhìn nhị ca.
“Cô ấy không nói dối. Cô ấy thực sự có hai đứa con, vẫn còn sống.”
Câu nói này của Mặc Thiên vang lên.
Cố Thiếu Đình cứng đờ cả người.
Đứng sững tại chỗ.
Tin?
Hay là không tin?
Vì đây là Mặc Thiên nhà họ nói ra mà…