Ta - Phế Vật Thật, Nhưng Biết Một Tí Huyền Học Thì Sao? - Chương 103: Gọi nửa hồn, tặng nửa hồn?

Cập nhật lúc: 2025-03-24 16:05:42
Lượt xem: 69

“???”

Kiều An Khang vừa hét lên hai chữ “con dâu”, tất cả mọi người đều sững sờ.

Vịt Bay Lạc Bầy

Cái danh phận này, có thể tùy tiện nhận bừa vậy sao?

Cố Thiếu Đình lợi dụng ánh sáng lờ mờ của bóng ma, đá nhẹ Kiều Hạc đang đứng không xa.

“Ba cậu làm sao thế? Đi đâu cũng nhận con dâu à?”

Kiều Hạc: “……”

Anh biết đi hỏi ai bây giờ?

Mặc Thiên nghiêng đầu nhìn Kiều An Khang, chỉ tay vào mình, “Ông nói tôi?”

Kiều An Khang liên tục gật đầu.

Còn rất nghiêm túc chỉ vào chuỗi hạt trên cổ tay Mặc Thiên.

“Chân nhân Sài là sư phụ của con à? Chuỗi hạt này là ông ấy đưa cho con sao?”

Mặc Thiên chớp chớp mắt, “Đúng vậy.”

“Thế thì chính xác rồi!” Kiều An Khang kích động vỗ tay cái “bốp”.

“Chính là con! Kiều Hạc đã đến Đại Đạo Sơn để tìm con về đúng không? Bệnh của nó khỏi chưa? Hai đứa kết hôn chưa? Để bố chồng nói cho con biết, cái kho riêng của con trai ta rất nhiều tiền đấy, con dâu à, số tiền đó đều giao cho con quản hết!”

Kiều An Khang hào hứng đến mức không dừng lại được.

Thậm chí còn tự phong luôn danh phận “bố chồng” cho mình.

Mặc Thiên nhìn ông một cách kỳ quặc, “Con trai ông không tìm được vợ à? Nhìn ông kìa, lo đến phát điên luôn rồi.”

Kiều An Khang: “……”

Kiều Hạc: “……”

Bầu không khí có hơi chút lúng túng.

Kiều An Khang sờ sờ mũi, sắc mặt bỗng nhiên trở nên u sầu.

“Không phải Kiều Hạc đã tìm con về sao? Vậy cơ thể nó thế nào rồi, còn… còn ổn không…”

Bóng dáng mờ ảo của ông thoáng nhuốm vẻ thê lương.

Là nỗi buồn của một người cha.

“Tạm ổn.”

Mặc Thiên đáp.

Cô khẽ vuốt chuỗi hạt trầm hương, rồi tiện thể bổ sung thêm một câu:

“Còn sống được một năm nữa.”

“……”

Mọi người trong phòng bệnh đồng loạt đưa tay ôm trán.

Ai nấy đều đau lòng thay cho ông bố già đang lơ lửng trên không trung.

Hóa thành hồn rồi.

Mà vẫn có người không quên bồi thêm một nhát dao.

Cố Thiếu Đình im lặng nhắm mắt.

Nhà hắn có Tiểu Mặc Thiên.

Là hiểu rất rõ cách “an ủi” người khác đấy…

Kiều An Khang mất một lúc lâu không thốt ra lời.

Cả người chìm vào suy tư.

Mãi sau, ông mới thở dài một hơi thật dài.

“Cô bé, vậy con có nghĩ đến chuyện gả cho con trai ta không?”

Lần này, ông không đợi Mặc Thiên trả lời, mà tự mình hồi tưởng lại chuyện ba năm trước.

“Năm đó con trai ta, Kiều Hạc, mắc phải một căn bệnh kỳ lạ, không ai chữa khỏi được. Đến khi đường cùng, ta tình cờ gặp một vị cao tăng đắc đạo.”

“Cao tăng nói với ta rằng, Kiều Hạc có một mối duyên lành, chỉ khi nó thành thân với người định mệnh của mình, mới có hy vọng sống sót.”

“Ta cầu xin cao tăng chỉ cho ta hướng đi. Ông ấy chỉ bảo đến Đại Đạo Sơn, sẽ gặp được một vị đạo sĩ già, đưa tín vật cho người đó, còn mối nhân duyên này thì phải để Kiều Hạc tự đi tìm!”

“Vậy nên ta mới giao chuỗi hạt này cho ông ấy, còn giữ lại một hạt, để Kiều Hạc dễ dàng lần theo tìm người. Nhưng không ngờ, còn chưa kịp về nhà báo tin cho A Hạc, ta đã gặp chuyện trên đường xuống núi…”

Trong lòng người cha già tràn đầy tình thương dành cho con trai.

Kiều Hạc mím chặt đôi môi mỏng, nhắm mắt lại.

Mặc dù luôn biết cha đã vì mình mà hi sinh, nhưng khi thật sự nghe thấy, anh càng cảm thấy áy náy và đau lòng hơn.

Cha con không thể trực tiếp nói chuyện với nhau, nhưng cả hai đều đau đáu khôn nguôi.

Những người khác cũng xúc động không thôi.

Chỉ riêng Mặc Thiên, chẳng nghe ra gì cả.

Chỉ cảm thấy ông chú này, thật nhiều lời.

Mặc Thiên gõ gõ lên bàn bát quái, quay sang nói với Kiều An Khang:

“Ta phải làm phép đưa ông về nhập hồn. Đừng nói chuyện nữa, coi chừng mất luôn cái miệng đấy.”

“Ta—” Kiều An Khang vừa định lên tiếng.

Nhưng Mặc Thiên thấy ông phiền quá, liền dứt khoát làm phép, chuẩn bị đưa hồn ông trở lại cơ thể.

Kiều An Khang không thể chống cự.

Mặc Thiên chỉ đâu, ông bay đến đó.

Vòng vèo hai vòng, ông bắt đầu trôi về phía thân xác của mình.

Nửa người đã nhập vào trong.

Ngay lúc này, bỗng vang lên một tiếng hét thất thanh:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/ta-phe-vat-that-nhung-biet-mot-ti-huyen-hoc-thi-sao/chuong-103-goi-nua-hon-tang-nua-hon.html.]

“Cứu mạng! Còn tôi nữa!”

Phía sau hồn ảnh của Kiều An Khang, đột nhiên có một giọng nói hét lên “cứu mạng”.

Mọi người đều bị dọa giật nảy mình.

Mặc Thiên nhìn kỹ hơn.

Lúc này cô mới phát hiện, phía sau hồn phách vốn đã rất mờ nhạt của Kiều An Khang, còn lơ lửng một hồn phách khác còn mờ hơn nữa…

Mờ đến mức giống như hoa mắt.

Lờ mờ không rõ, gần như không thể phát hiện, cứ như thể hoàn toàn vô hình…

Mặc Thiên không còn cách nào khác, lại kéo hồn Kiều An Khang trở ra.

Hồn phách kia – vừa nông vừa nhạt – thở phào một hơi.

“Dọa c.h.ế.t ông rồi.”

Mọi người đổ dồn ánh mắt vào hồn phách ấy.

Dù có cố nhìn thế nào cũng không thấy rõ được diện mạo.

Chỉ có thể mơ hồ nhận ra dáng người gầy yếu, nhưng ngũ quan thì mờ đến mức chẳng thể phân biệt nổi.

Nghe giọng nói, có vẻ là một người đàn ông khoảng năm, sáu mươi tuổi.

Kiều An Khang cũng bị bóng đen nấp sau lưng mình làm cho giật mình.

“Ối giời ơi, ông là ai thế?”

Vừa hét lên vừa chạy.

Nhưng hoàn toàn không thoát khỏi người đàn ông không mặt kia.

Ông chạy đi đâu, hắn theo tới đó.

Hai hồn ma chạy vòng vòng trong phòng bệnh mười mấy vòng, cuối cùng người đàn ông không mặt cất giọng kêu lên:

“Đừng có chạy nữa! Tôi chẳng phải đang dính với ông đây sao! Nhìn đi, tôi dính chặt trên người ông, ông cõng một con ma mà không thấy nặng à? Không thấy sau gáy lạnh lẽo à? Sao ma bám theo rồi mà còn không hay biết vậy? Ma còn sốt ruột hơn ông đấy!”

Người đàn ông không mặt làu bàu trách móc Kiều An Khang.

Lúc này Kiều An Khang mới nhận ra, mình và hắn đang dính chặt lưng vào nhau.

Không thể tách ra.

Nhìn y như song sinh dính liền, bóng ma chồng lên nhau. Nhưng dù đã có hai lớp, mà vẫn cứ nhạt nhòa như bị giảm độ trong suốt đến 90%…

Mặc Thiên nhìn chằm chằm hai tầng hồn phách kia hồi lâu, cuối cùng hiểu ra: Thì ra người đàn ông không mặt bị yểm thuật định hồn, bị cố định vào người Kiều An Khang.

Bây giờ nếu cô cứ làm phép, Kiều An Khang sống, nhưng người đàn ông không mặt sẽ chết.

Nhưng nếu không làm phép…

Hồn phách cũng không thể quay lại bình sứ, trong vòng mười hai canh giờ, cả hai hồn sẽ tan biến, thân xác cũng không chống đỡ nổi quá bảy ngày.

Nói trắng ra, hoặc là một người chết, hoặc là cả hai cùng chết.

Mặc Thiên xoay nhẹ bàn bát quái trong tay.

Nghiêng đầu nhìn mọi người.

Giải thích tình hình trước mắt.

Nhưng cô cũng không phải hoàn toàn không có cách.

Mặc Thiên chỉ vào hồn kia, chậm rãi nói:

“Chỉ cần tìm được thân xác của người đàn ông không mặt, tôi mới có thể nghĩ cách tách hai hồn, giúp họ ai về nhà nấy.”

Nghe xong, sắc mặt mọi người đều thay đổi.

Kiều Hạc nghiêm nghị nói: “Nếu ngày mai không tìm được thân xác của người đó, thì—”

“Không được.”

Mặc Thiên biết Kiều Hạc định nói gì.

Anh đang muốn bảo rằng nếu cả hai đều chết, thì chi bằng cứu một người.

Nhưng.

Thứ nhất, Mặc Thiên không thể g.i.ế.c người, nên cô sẽ không làm phép kết thúc mạng sống của người kia.

Thứ hai, Kiều An Khang đang gánh trên lưng một oan hồn, dù có sống sót cũng không được yên ổn, thậm chí sẽ mang tai họa đến cho cả nhà, dẫn đến oán hận chồng chất, tội nghiệt không dứt.

Vậy nên Mặc Thiên không thể làm như thế.

Hơn nữa…

Sao cô lại bị ép đến bước đường đó chứ…

Trên mặt Mặc Thiên không hề có chút lo lắng.

Thậm chí còn có vẻ hơi vui…

Kiều Hạc không đọc được vẻ mặt của Mặc Thiên.

Anh nhíu mày, ánh mắt đầy lo âu.

Nhưng đúng lúc này, một bóng trắng lờ mờ lướt qua trước mặt anh:

“Thằng nhóc thối, cậu muốn lấy mạng tôi hả? Cứu cha cậu rồi thì vứt tôi sang một bên sao! Tôi nói cho cậu biết, cậu mà không cứu tôi, dù có làm ma tôi cũng không tha cho nhà các người đâu!”

Người đàn ông không mặt lại bắt đầu chửi rủa.

Mà lắm mồm đến mức phiền c.h.ế.t người.

Kiều Hạc theo phản xạ mà ngả đầu ra sau, tránh khỏi bóng trắng kia.

Người đàn ông không mặt đứng ngay trước mặt anh, quơ tay tát qua tát lại.

Đáng tiếc chẳng đánh trúng được gì…

Diệp Phi vốn định lên tiếng chửi lại.

Nhưng còn chưa kịp mở miệng.

Chỉ nghe thấy Cố Thiếu Đình bỗng nhiên thốt lên kinh ngạc:

“Ông có thể nghe thấy chúng tôi nói chuyện!!!”

Loading...