Ta, Nữ Phụ Pháo Hôi, Nằm Thắng Thì Sao Nào! - Chương 20: Kiếm Tu, Chính Là Phải Đi Con Đường Vô Tình

Cập nhật lúc: 2026-04-02 01:04:51
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thịnh Như Nguyệt chỉ tu vi Luyện Khí, chắc chắn thể né sự truy đuổi của con rắn khổng lồ Kim Đan kỳ. Nàng phản ứng cực nhanh, rút một dải lụa dài nhiều màu chắn , độc dịch của con rắn khổng lồ phun lên dải lụa, dải lụa phát ánh sáng ch.ói mắt, b.ắ.n ngược độc dịch trở .

 

Da của con rắn khổng lồ độc dịch ăn mòn, đau đớn lăn lộn tại chỗ.

 

Thịnh Như Nguyệt nhân cơ hội thúc giục pháp khí bỏ chạy, bỗng thấy một con gấu đen tay cầm trường kiếm từ trời giáng xuống, một kiếm c.h.é.m đứt một trong hai cái đầu của con rắn khổng lồ.

 

Là Tiêu Ly Lạc!

 

Cổ rắn đứt phun m.á.u tươi, Tiêu Ly Lạc hề ảnh hưởng, nữa vung kiếm đối phó với cái đầu còn của con rắn.

 

Con rắn khổng lồ phun lửa, Tiêu Ly Lạc còn lo lắng cái đầu của nó đ.á.n.h lén nên hề sợ hãi, kiếm thế như cầu vồng bao quanh hình thành kiếm khí hộ thể, cả con gấu của như một thanh kiếm sắc bén, khí thế vạn quân phá tan dòng lửa cuồn cuộn, một kiếm đ.â.m xuyên qua đầu con rắn khổng lồ.

 

Thân rắn khổng lồ ầm ầm rơi xuống đất, cả vùng đất phía tây nam đều rung chuyển.

 

Tiêu Ly Lạc dứt khoát bổ thêm một nhát, lấy nội đan của con rắn khổng lồ, lúc mới thở phào một , ghét bỏ liếc Thịnh Như Nguyệt.

 

Có pháp bảo hộ thể như , Thịnh Như Nguyệt giấu dùng. Nếu lúc cuối cùng nhẫn tâm thử một phen, suýt nữa Thịnh Như Nguyệt hại c.h.ế.t.

 

Tiêu Ly Lạc uống hai viên Bổ Linh Đan, tại chỗ điều tức, bổ sung linh lực cạn kiệt trong cơ thể.

 

Thịnh Như Nguyệt do dự một lát, cẩn thận đến bên cạnh , lấy lòng gọi một tiếng: “Sư .”

 

Tiêu Ly Lạc vội dậy giữ cách với nàng: “Đừng gọi bậy, .”

 

Thịnh Như Nguyệt nở nụ dịu dàng: “Tiểu Tịch là ruột của , ngươi là sư của , cũng chính là sư của .”

 

Tiêu Ly Lạc hỏi: “Vậy sư phụ truyền của ngươi, là sư phụ truyền của tiểu Tịch?”

 

Sắc mặt Thịnh Như Nguyệt cứng đờ: “Tiểu Tịch là phế linh căn ngũ hành đầy đủ, thể nhận truyền.”

 

“Đó là các ngươi mù, tiểu sư của là thiên tài tuyệt thế.” Tiêu Ly Lạc khác hạ thấp Thịnh Tịch nữa, tự cho ăn ba viên Bổ Linh Đan xử lý t.h.i t.h.ể con rắn khổng lồ.

 

Là một kiếm tu nhiều nguồn thu nhập, Tiêu Ly Lạc xử lý t.h.i t.h.ể yêu thú thành thạo đến mức khiến đau lòng.

 

Mặc dù Thịnh Như Nguyệt thèm thuồng những vật liệu con yêu thú Kim Đan kỳ , nhưng cây Mộc Linh Thảo con rắn khổng lồ canh giữ quan trọng hơn đối với nàng.

 

Nhân lúc Tiêu Ly Lạc đang bận xử lý răng độc của con rắn khổng lồ, thời gian để ý đến , Thịnh Như Nguyệt bay lên vách núi, hái cây Ngũ Diệp Mộc Linh Thảo tỏa ánh sáng xanh lam nhạt vách đá.

 

Thế nhưng nàng đưa tay , một luồng kiếm ý sắc bén từ bên cạnh bay tới, suýt nữa c.h.é.m đứt ngón tay nàng.

 

Thịnh Như Nguyệt tức giận Tiêu Ly Lạc: “Ngươi đ.á.n.h lén gì?”

 

“Ngươi trộm đồ của gì?” Tiêu Ly Lạc nhét xác rắn khổng lồ túi trữ vật, một cái bóng chồng lên dịch chuyển tức thời đến mặt Thịnh Như Nguyệt, lườm nàng một cái, đưa tay hái Ngũ Diệp Mộc Linh Thảo, cho hộp ngọc.

 

Thịnh Như Nguyệt cướp nhưng dám, đành hạ giọng : “Sư , là Mộc hệ đơn linh căn, cây Ngũ Diệp Mộc Linh Thảo thể củng cố linh căn của , ngươi cho ?”

 

“Không , cái đưa cho tiểu sư . Còn nữa, ngươi đừng gọi là sư , loại tùy tiện.” Tiêu Ly Lạc cất hộp ngọc, chút dư địa thương lượng nào.

 

Thịnh Như Nguyệt phục: “Thịnh Tịch chỉ là một phế linh căn, cả đời nàng Trúc Cơ còn khó, ngươi cho nàng cũng là lãng phí.”

 

Tiêu Ly Lạc thèm Thịnh Như Nguyệt một cái: “Tiểu sư của tư chất tuyệt đỉnh, loại tầm thường như các ngươi thể hiểu . Hơn nữa cho dù cả đời nàng chỉ là Luyện Khí kỳ, cũng là sư của , đối với nàng thế nào cũng .”

 

cây Ngũ Diệp Mộc Linh Thảo phát hiện .”

 

“Yêu thú cộng sinh là ngươi g.i.ế.c ?” Tiêu Ly Lạc hỏi ngược .

 

“Nếu cuối cùng phân tán sự chú ý của xà yêu, ngươi cũng thể c.h.é.m g.i.ế.c nó. Trong ít nhất một nửa công lao của , ngươi lấy nội đan và t.h.i t.h.ể của xà yêu, cây Mộc Linh Thảo vốn dĩ nên thuộc về .” Thịnh Như Nguyệt càng càng hùng hồn.

 

“Nếu quan tâm đến ngươi, để ngươi dây dưa với xà yêu thêm một lúc, chỉ thể lấy t.h.i t.h.ể xà yêu và Mộc Linh Thảo, mà còn thể thu hoạch túi trữ vật của ngươi.” Tiêu Ly Lạc đầu thẳng về phía , giọng điệu lười biếng, nhưng như một gáo nước lạnh, khiến đầu óc Thịnh Như Nguyệt m.ô.n.g lung.

 

Cho đến lúc , nàng mới nhận đang mặc cả với một tu sĩ Kim Đan.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ta-nu-phu-phao-hoi-nam-thang-thi-sao-nao/chuong-20-kiem-tu-chinh-la-phai-di-con-duong-vo-tinh.html.]

Nếu Tiêu Ly Lạc g.i.ế.c đoạt bảo, sự nghiền ép của tu vi mạnh mẽ, một Luyện Khí kỳ như nàng chút sức phản kháng nào.

 

Sống lưng Thịnh Như Nguyệt lạnh toát, đường riêng với Tiêu Ly Lạc, lo lắng khi một sẽ gặp nguy hiểm trong bí cảnh. Suy nghĩ hồi lâu, nàng c.ắ.n răng với Tiêu Ly Lạc: “Ta tung tích của tiểu Tịch!”

 

“Ở ?” Tiêu Ly Lạc lóe lên bên cạnh nàng.

 

Thịnh Như Nguyệt giật , tiện tay chỉ một hướng: “Ở đó, chúng là tỷ , thể cảm nhận .”

 

Tiêu Ly Lạc lộ vẻ vui mừng, vội vàng dẫn Thịnh Như Nguyệt về hướng nàng chỉ.

 

Trong lòng Thịnh Như Nguyệt lập tức chua xót thôi.

 

Tại Thịnh Tịch một sư như ?

 

Chẳng Thịnh Tịch nên sống cả đời ánh hào quang của nàng, giống như đây phớt lờ ?

 

Thịnh Như Nguyệt ghen tị Tiêu Ly Lạc, bỗng nhiên chút cân bằng.

 

Tiêu Ly Lạc thương Thịnh Tịch thì , cái bộ dạng yêu , cũng luyện công tẩu hỏa nhập ma , chắc cũng sống bao lâu.

 

Đây còn là mạnh nhất trong mấy vị sư của nàng, vài năm nữa còn chỗ dựa, cuộc sống của Thịnh Tịch sẽ nhanh ch.óng trở quỹ đạo cũ.

 

Đến lúc đó, tỷ tỷ như nàng chắc chắn thuận lợi Trúc Cơ, thậm chí Kết Đan, vẫn thể vượt qua Thịnh Tịch.

 

Thịnh Như Nguyệt nghĩ như , quanh bốn phía, tìm kiếm Phượng Hoàng Đản giấu trong An Thủy Sơn Bí Cảnh.

 

Đây là bí mật chỉ nàng , chỉ cần tìm Phượng Hoàng Đản, nàng thể đ.á.n.h cắp huyết mạch phượng hoàng, thuận lợi tu luyện đến Nguyên Anh kỳ thành vấn đề.

 

lúc , tốc độ của Tiêu Ly Lạc đột nhiên tăng nhanh.

 

Thịnh Như Nguyệt dẫn , nhanh thấy một cái tổ phượng hoàng khổng lồ xây bằng vô cành cây ngô đồng.

 

Nàng lộ vẻ vui mừng, đang định dùng những lời chuẩn sẵn để lừa Tiêu Ly Lạc, thì thấy Tiêu Ly Lạc hét lớn một tiếng: “Tiểu sư !”

 

Thịnh Như Nguyệt theo ánh mắt của , trong tổ phượng hoàng rộng lớn, Phượng Hoàng Đản, chỉ Thịnh Tịch đang ngủ say sưa!

 

Thịnh Như Nguyệt kinh ngạc, trứng của nàng ?

 

“Tiểu sư , chứ?” Tiêu Ly Lạc đáp xuống bên cạnh Thịnh Tịch, cô từ xuống .

 

Bị đ.á.n.h thức, Thịnh Tịch ngáp một cái, mắt ngái ngủ hỏi: “Sao đến nhanh ?”

 

“Nàng dẫn đến.” Tiêu Ly Lạc chỉ Thịnh Như Nguyệt, đưa Ngũ Diệp Mộc Linh Thảo trong hộp ngọc cho Thịnh Tịch, “Cái thể củng cố Mộc linh căn của , những linh thảo ngũ hành khác sẽ tìm cho .”

 

Thịnh Tịch lập tức tỉnh táo, cô vốn tưởng hai cùng xuất hiện, Thịnh Như Nguyệt chắc chắn lấy hết chiến lợi phẩm, ngờ Tiêu Ly Lạc lấy Mộc Linh Thảo quan trọng nhất.

 

Ngũ sư tiến bộ nha!

 

Thịnh Tịch giống như một già thấy đứa con trai vô dụng cuối cùng cũng nên chuyện, vô cùng an ủi: “Còn gì khác ?”

 

“Nhiều lắm, đều cho .” Tiêu Ly Lạc chút do dự đưa túi trữ vật cho Thịnh Tịch, bên trong là tất cả chiến lợi phẩm c.h.é.m g.i.ế.c đường .

 

Mặc dù vì vội vàng đường mà bỏ lỡ ít yêu thú, nhưng vì Tiêu Ly Lạc đủ xui xẻo, vẫn gặp ít yêu thú, vì thu hoạch trong túi trữ vật khá phong phú.

 

Thịnh Tịch dùng thần thức quét qua một lượt, phát hiện nội đan và t.h.i t.h.ể của yêu thú đều còn nguyên vẹn bên trong, khỏi Thịnh Như Nguyệt một cái: “Huynh chia cho nàng một ít ?”

 

“Yêu thú một g.i.ế.c, chiến lợi phẩm tại cho nàng ?” Tiêu Ly Lạc hỏi ngược .

 

Có lý.

 

Thịnh Tịch nhịn xoa đầu gấu lông xù của Tiêu Ly Lạc, qua nghịch ngợm đôi tai gấu núng nính của : “Sư , thông minh yêu đương. Kiếm tu, chính là con đường vô tình!”

 

 

Loading...