Ta Làm Anh Hùng Bàn Phím Tại Tu Tiên Giới - Chương 97

Cập nhật lúc: 2025-03-27 13:49:27
Lượt xem: 3

Hoài Thanh bình ổn tâm trạng, cho đến khi khuôn mặt vặn vẹo khôi phục vẻ tuấn mỹ, khóe miệng hắn cong lên nụ cười ôn hòa, nhìn về phía chiếc kiệu hoa trước mặt.

“Chư vị, nên nghênh đón tân nương ra kiệu rồi.”

Bầu không khí ngưng trệ lại lưu động trở lại, đám quỷ cười vui vẻ nhìn chằm chằm về phía kiệu hoa, như thể trò cười vừa rồi không hề tồn tại.

Đám người hầu của Hoài Vương Phủ đang chuẩn bị cho tân nương ra kiệu theo truyền thống của quỷ tộc, truyền thống của quỷ tộc không giống với nhân tộc, bọn họ không cần chậu than, tân nương cũng không đội khăn trùm đầu.

“Giờ lành đã đến –”

“Mở rèm, nghênh đón tân nương –”

Cùng với tiếng hô chói tai, móc câu dài màu vàng móc vào một bên rèm, từ từ vén rèm lên.

Hoài Thanh đã từng gặp Biệt Vũ một lần.

Khi hắn chặn Biệt Vũ từ tay đám quỷ của Dạ Mại Hội, Biệt Vũ mặc một bộ y phục màu xanh, nằm trên sạp, dù nhắm chặt hai mắt, cũng có thể thấy được gương mặt kia mang một vẻ lạnh lùng, thoát tục, khiến người ta nhớ mãi không quên… còn có vài phần quen thuộc khó hiểu.

Nụ cười trên mặt Hoài Thanh càng sâu, đôi mắt đỏ thẫm nhìn chằm chằm vào tấm rèm đang được vén lên từng chút một.

Hắn nóng lòng muốn nhìn thấy dung mạo của tân nương khi mở mắt. Chắc chắn sẽ là sự kinh hãi, sợ hãi và tuyệt vọng đối với xung quanh, sự tuyệt vọng này sẽ là gia vị tốt nhất cho bữa tối sau hôn lễ của hắn.

Ồ… chắc chắn còn có sự giãy giụa và bất khuất, tu sĩ nhân tộc xưa nay vẫn cốt cách kiên cường, ý chí sắt đá như thế mà.

Dạ Mại Hội làm việc vẫn rất cẩn thận, bọn họ nhất định sẽ thay cho nàng một bộ váy cưới màu đỏ, trang điểm đậm, đeo trâm vàng cho nàng, trông ngon miệng biết bao.

Rèm được vén lên hoàn toàn.

Tân nương xinh đẹp hiện ra trong kiệu hoa, với một tư thế cực kỳ vặn vẹo, Hoài Thanh rất khó hình dung bộ dạng của Biệt Vũ lúc này.

Tới mức Hoài Thanh hắn nhìn thấy bộ dạng đó cũng kinh ngạc trong giây lát, âm thanh vỗ tay reo hò xung quanh cũng vì tư thế vặn vẹo của Biệt Vũ mà dừng lại.

Chúng nhìn chằm chằm tân nương trong kiệu hoa, vẻ mặt hoảng hốt.

Chỉ thấy tân nương áo đỏ nằm sấp trong kiệu, hai tay duỗi thẳng về phía trước, mái tóc rối bù xõa trên mặt đất, trâm vàng cắm xiêu vẹo trên đỉnh đầu, mặt nàng nghiêng lệch dán xuống đất.

Đôi mắt màu hổ phách vô hồn, con ngươi trợn ngược lên trên, nhìn chằm chằm vào Hoài Thanh bên ngoài kiệu hoa, không hề nhúc nhích, cũng không chớp mắt một cái.

“… Đây, đây là?” Lão quỷ bên cạnh vén rèm lên khô khan hỏi.

Biệt Vũ động đậy, cổ nàng đột nhiên vặn sang phía bên kia, phát ra một tiếng “rắc”. Hai tay nàng chống xuống đất, chống đỡ thân thể duy trì tư thế quỳ sấp, tiếp theo, nàng lại vặn vẹo thân thể một cách khó tin, tứ chi kêu răng rắc.

Giống hệt như dáng vẻ biến dị của zombie trong Train to Busan, tuy nhiên đôi mắt kia vẫn không chớp một cái, vô hồn nhìn chằm chằm vào Hoài Thanh.

Chúng ngây người tại chỗ, nhìn Biệt Vũ vặn vẹo thân thể bò ra khỏi kiệu hoa.

Nàng vặn cổ bò trên mặt đất một cách quỷ dị.

Mồ hôi lạnh từ sống lưng đám quỷ tộc dâng lên, lan khắp toàn thân, hóa thành da gà, cho dù là quỷ tộc, bọn chúng cũng chưa từng thấy qua đồng loại vặn vẹo như vậy, huống chi trước mắt rõ ràng là một nhân loại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/ta-lam-anh-hung-ban-phim-tai-tu-tien-gioi/chuong-97.html.]

Nhưng nàng ta ngoại trừ khí tức của người và hình dáng của người ra, đã hoàn toàn thoát khỏi định nghĩa của bọn họ về nhân loại.

Nói đơn giản, Biệt Vũ trông còn đáng sợ hơn cả quỷ.

Trong số đó, quỷ tộc bị kích thích nhất là Hoài Thanh, tân nương xinh đẹp, thơm tho, mềm mại của hắn đâu? Sao lại biến thành thứ vặn vẹo, người không ra người quỷ không ra quỷ này?

Biệt Vũ chậm rãi, loạng choạng bò ra ngoài, mỗi bước nàng bò, đám quỷ tụ tập xung quanh lại hít một hơi khí lạnh vì động tác của nàng, và lùi lại một bước.

Biệt Vũ không nhịn được cười thầm trong lòng, thậm chí nàng còn cảm thấy đám quỷ tộc kia bị nàng dọa đến mức chỉ số tỉnh táo tụt dốc không phanh.

Người giả quỷ dọa quỷ, win!

Biệt Vũ cảm nhận được sự sung sướng trong hoạt động giả quỷ dọa quỷ này, cố ý bò chậm rãi, dọa sợ tất cả đám quỷ xung quanh.

Hoài Thanh kinh hồn bạt vía nhìn nữ nhân đang bò trên mặt đất, hắn đè nén sự kinh hãi trong giọng nói hỏi: “Đây, đây là thứ gì?!”

Cho dù trên người Biệt Vũ tỏa ra linh khí nồng đậm và mùi thơm đặc trưng của nhân tộc, Hoài Thanh cũng không dám chắc thứ trên mặt đất này có phải là nhân tộc hay không.

Nghe thấy giọng nói của Hoài Thanh, đầu Biệt Vũ xoay một vòng cực kỳ khoa trương, đôi mắt trợn trắng kia nhìn chằm chằm vào Hoài Thanh, lộ ra chút điên cuồng.

Ngay sau đó, Biệt Vũ nhếch miệng nở một nụ cười quỷ dị, đáng sợ.

“Tướng, tướng công…!” Cùng với giọng nói của Biệt Vũ vang lên.

Nàng đột nhiên cử động, bò nhanh về phía Hoài Thanh. Trên mặt đất đen kịt này, tứ chi lật ngược của Biệt Vũ giống như một con gián bò sát đất.

Hoài Thanh hoảng sợ hét lớn: “Ngươi đừng qua đây!!!”

Hắn nhảy sang một bên, với tốc độ cực nhanh chạy về phía đầu kia của đường phố.

Tiếng hét của Hoài Thanh giống như một quả b.o.m nổ tung, dưới giọng nói của hắn, mọi người như chim sợ cành cong, nhao nhao hét lớn tránh xa Biệt Vũ đang bò trên mặt đất.

Biệt Vũ vừa nở nụ cười khiến người ta sởn tóc gáy, vừa đuổi theo Hoài Thanh.

Hoài Thanh đáng thương dưới áp lực của Biệt Vũ đã quên mất mình là một tên quỷ tu.

Đuổi theo một lúc, Biệt Vũ có lẽ cảm thấy tư thế bò khó mà theo kịp bước chân của Hoài Thanh, nàng dần dần từ bò một cách quỷ dị chuyển sang chạy một cách “tươi sáng”.

Biệt Vũ hét lớn “tướng công”, sau đó không quay đầu lại chạy lướt qua bên cạnh Hoài Thanh, và càng chạy càng lúc càng xa.

Nhìn bóng lưng càng ngày càng xa trong tầm mắt.

Hoài Thanh suy nghĩ một lát, sau đó chợt hiểu ra, hắn tức giận hét lớn: “Đuổi theo cho ta!!!”

Phía sau Hoài Thanh, đám người hầu của Vương phủ cách một đoạn nhìn nhau, không hiểu tại sao Vương gia lại đuổi theo thứ không ra người không ra quỷ kia.

“Vương gia? Thứ dơ bẩn kia sợ là sẽ ảnh hưởng đến vận khí của Vương phủ, nàng ta chạy rồi thì thôi vậy.” Một vị khách nói, phía sau là một đám người phụ họa gật đầu.

Hoài Thanh một cước đá văng tên ngu ngốc này ra, hắn gầm lên: “Ngu ngốc!! Nhân tộc kia là cố ý giả điên giả dại để trốn thoát đấy!!!”

Loading...