Ta Không Muốn Làm Mẹ Kế - Chương 96

Cập nhật lúc: 2024-12-25 19:55:23
Lượt xem: 198

Đôi chân dài của Cố Thịnh chống xuống đất, anh quay đầu nói với Thẩm Đường ở phía sau.

Thẩm đường ôm tài liệu nhảy xuống khỏi ghế, đợi Cố Thịnh đậu xe bên kia đường và khóa kỹ lại, sau đó hai người bọn họ mới cùng nhau đi vào nhà sách.

Phải nói rằng nhà sách ở thành phố Bắc Kinh khác với nhà sách ở thị trấn Hòa Bình, cũng không có ý gì khác, nhưng đúng là trình độ phát triển của mỗi nơi không giống nhau, nền kinh tế và các phương diện khác cũng khác nhau.

Khi Thẩm Đường đi tới khu bán tài liệu, Cố Thịnh với dáng người thon cao lớn không nói một lời mà chỉ lặng lẽ đi theo cô, nhìn Thẩm Đường đang xem từng quyển tài liệu, Cố Thịnh cũng không có chút thiếu kiên nhẫn nào.

Anh hơi tựa lưng vào giá sách ở gần đó rồi chọn ngẫu nhiên một quyển sách, lật ra và bắt đầu đọc. Thỉnh thoảng anh lại liếc nhìn Thẩm Đường đang ở cách đó không xa, sợ sẽ lạc mất cô.

Gần nửa tiếng đồng hồ, cuối cùng Thẩm Đường cũng chọn được quyển sách mà cô muốn mua. Cố Thịnh đợi cô đi thanh toán rồi cùng nhau bước ra khỏi hiệu sách.

Sau khi ra khỏi hiệu sách, hai người đi tới nơi đậu xe.

DTV

Không nhiều lời, Thẩm Đường bắt chéo đôi chân thon dài của mình ngồi xuống yên xe.

Cố Thịnh đang cầm tài liệu nhìn thấy hành động của Thẩm Đường thì ngẩn người, phải mất một lúc sau, anh mới định thần lại được. Khi ngước mắt nhìn lên bắt gặp đôi mắt trong veo như nước của cô, Cố Thịnh ngay lập tức hiểu ra.

Cảm giác này, cô gái thật sự chuẩn bị đạp xe chở anh về nhà sao?

Trong lúc Cố Thịnh còn đang sửng sốt, Thẩm Đường dùng vẻ mặt khó hiểu để nhìn chàng trai này. Cô mím môi, nhẹ nhàng lên tiếng hỏi: “Sao anh không lên?”

“Em chắc chắn muốn chở tôi à?” Trong ánh mắt Cố Thịnh xuất hiện một ý cười thoang thoảng, như thể cười như không cười mà nhìn vẻ mặt tự tin của Thẩm Đường.

“Không phải chúng ta đã thoả thuận là em sẽ chở anh về sao, anh mau lên đi, cứ tin em, kỹ năng đạp xe của em vẫn rất tốt.” Thẩm Đường tự vỗ n.g.ự.c đảm bảo với anh.

Thật ra, bản thân Thẩm Đường mới học đạp xe cách đây không lâu, tế bào hoạt động của cô rất kém phát triển. Một tháng trước,Thẩm Đường phát hiện ra cô không biết đi xe đạp thì thật sự rất bất tiện, vì vậy cô đã làm phiền Thẩm Quang Minh trong nửa tháng rồi mới chính thức đạp ra đường, trong nửa tháng qua, nếu Thẩm Đường đạp chậm lại thì vẫn có thể tự đạp xe từ trường học về nhà.

Tuy nhiên, đây là lần đầu tiên cô chở người khác.

Nhưng Thẩm Đường vẫn tự tin vẻ: Cô là ai chứ, đến môn thể thao có độ khó như xe đạp mà cô vẫn có thể thọc, chuyện chở người này không thành vấn đề gì cả.

Cố Thịnh nhìn thấy cô tự tin như vậy thì rầu rĩ cười hai tiếng, sau đó ôm sách, đôi chân dài của anh bước qua xe đạp và an vị ở ghế sau.

Cố Thịnh vừa ngồi xuống, Thẩm Đường lập tức phát hiện hiện ra một chuyện, hình như anh ngồi ghế sau mà còn cao hơn cô một chút thì phải, rốt cuộc chàng trai này đã ăn cái gì mà lại cao như vậy chứ?

Thẩm Đường thần phàn nàn, sau đó lên tiếng: “Ngồi vững nhé, chúng ta xuất phát thôi.”

“Ừm, tôi chuẩn bị xong rồi.” Cố Thịnh nhìn cơ thể nhỏ nhắn của Thẩm Đường, ý cười trong mắt càng rõ hơn.

Thẩm Đường nghe thấy tiếng Cố Thịnh đáp lại, đôi chân nhỏ xinh của cô dùng sức giẫm mạnh một cái lên bàn đạp…

Sau đó, cô cảm thấy xấu hổ, chiếc xe vẫn đứng im tại chỗ không nhúc nhích.

Gương mặt của Thẩm Đường lập tức hơi ửng đỏ, cô phát hiện Cố Thịnh ngồi đằng sau không chú ý tới chuyện xấu hổ vừa rồi của mình, vì vậy nhanh chóng dùng toàn lực đạp mạnh.

Vậy nhưng, chiếc xe vẫn dậm chân tại chỗ.

Thẩm Đường: Thật là xấu hổ quá!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/ta-khong-muon-lam-me-ke/chuong-96.html.]

Chiếc xe đạp này có thể cho cô một chút mặt mũi được không?

Cô không muốn bị mất mặt đâu!

Ở đằng sau, Cố Thịnh đang cầm sách, hai vai run rẩy kịch liệt.

Anh đang cố nhịn cười, nhìn thấy làn da trắng nõn của người con gái trước mặt đã đỏ bừng lên vì xấu hổ, trong lòng Cố Thịnh đã cười như điên rồi.

Cô gái này, có thể dễ thương hơn được nữa không?

Thẩm Đường không biết chàng trai ngồi phía sau đã cười ngặt nghẽo ở trong lòng., cô hít một hơi thật sâu, cắn đôi môi dưới đỏ mọng, sau đó lại dùng chân đạp mạnh một cái.

A…nó đang di chuyển, nó thật sự đang di chuyển.

A, cô nói rồi mà, sao cô có thể không làm được chứ?

“Anh Cố, ngồi vững nhé.” Thẩm Đường nhìn chằm chằm con đường ở trước mặt rồi mềm mại dặn dò một câu.

“Khụ khụ, được rồi, em chở anh một đoạn rồi cứ để anh chở.” Cố Thịnh không nhịn được mà nở một nụ cười rạng rỡ.

Bởi vì, cô gái này thật là buồn cười, sao cô có thể đáng yêu như vậy chứ?

Sau đó, những người qua đường để lộ vẻ mặt khó hiểu khi nhìn thấy một cô gái đang đạp xe chở một người đàn ông to lớn.

Hơn nữa, cô gái đang đạp xe phía trước, nhưng chiếc xe lại chạy rất chậm, thậm chí còn chậm tới mức gần bằng cả người đi bộ.

Điều khiến người ta phải chú ý nhất là đôi chân dài của chàng trai ngồi phía sau đang bước trên mặt đất.

Anh đang bước đi, anh thật sự đang bước đi.

Chỉ nhìn thoáng qua cũng có thể đoán được chuyện gì đang xảy ra, chàng trai chắc chắn là lo lắng cho cô gái, không muốn cô gái quá mệt mỏi nên mới làm như vậy.

Người qua đường nhìn thấy thế thì khẳng định hai người bọn họ đang yêu nhau, chỉ có thể nói, chàng trai trẻ này thật biết chơi đùa mà.

Khi đôi nam nữ đạp xe đi ngang qua một nhà hàng, người nào đó trong nhà hàng vô tình nhìn thấy hai người qua cửa sổ, ngay sau đó, rượu trong miệng người nọ vừa uống được một nửa đều bị phun hết ra ngoài.

“Mẹ nói, Tô Chấn Hưng, cậu đang làm cái quái gì vậy hả, trong rượu có độc à?” Người đàn ông ngồi đối diện bị phun rượu giơ tay lau nước trên mặt, dáng vẻ đầy chán ghét nói..

Tô Chấn Hưng nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ, sau đó anh ấy chỉ tay rồi nói: “Mẹ nó, các cậu mau nhìn kìa, người ở bên ngoài có phải Cố Thịnh không?”

“Hả, để tôi xem thử.”

“Mẹ kiếp, thật sự là Cố Thịnh thì phải?”

“Không phải cậu ta nói muốn về nhà với ông bà ngoại à, tại sao lại xuất hiện ở đây?”

“Ơ kìa, cô gái đó là ai thế?”

“Mẹ nó, Cố Thịnh thật sự không biết xấu hổ mà, một người đàn ông trưởng thành sao có thể để một cô gái đạp xe chở mình chứ? Tên này không biết xấu hổ thật, giỏi đấy.”

“Chậc chậc chậc, các cậu có nhìn thấy cô bé kia không, vừa rồi chỉ thấy mỗi góc gương thôi, nhưng trông dáng dấp thì rất đẹp đó.”

Loading...