Ta Không Muốn Làm Mẹ Kế - Chương 86

Cập nhật lúc: 2024-12-25 19:55:07
Lượt xem: 249

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/Qxfpf63FYL

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Ý trên mặt chữ đó, leng keng leng keng~” Hệ thống bắt chước hiệu ứng âm thanh.

Sau đó, trước mặt Thẩm Đường xuất hiện một luồng ánh sáng, trên màn sáng màu đỏ lại xuất hiện mấy bao lì xì.

Bìa của những bao lì xì này không hề giống nhau, có “làm giàu chỉ sau một đêm”, có “học hành tiến bộ”, còn có “ngồi ăn chờ chết”...

Phong cách hội họa quen thuộc này, quả nhiên là chiêu trò thường dùng của hệ thống, mùi này quá quen rồi.

“Ngồi ăn chờ chết? Thưởng một trăm vạn hay là thưởng vua của các vị vua hả?” Thẩm Đường đọc mấy dòng chữ bên ngoài bao lì xì, khi nhìn vào một bao lì xì nào đó, Thẩm Đường giơ tay sờ cắm, ở một góc bao lì xì có viết “Bảo bối lớn”, vì vậy cô đã hỏi hệ thống: “Bảo bối lớn này là gì vậy?”

“Cô chọn bảo bối lớn đi, bảo bốn lớn thì đương nhiên là rất lớn, ký chủ, nếu không cô cứ chọn cái này đi, được không?”

Thẩm Đường: Rất lớn... Đây là từ ngữ sói hổ gì vậy?

Hệ thống, cậu có biết cậu đang nói linh tinh không?

Hệ thống nhìn vẻ mặt vi diệu của Thẩm Đường, nó ngơ ngác không hiểu vì sao Thẩm Đường lại nhìn nó bằng ánh mắt như thế.

“Hệ thống, cậu có biết trên người đàn ông cũng có một bảo bối lớn không?”

Hệ thống: ???

Hệ thống ngơ ngác một lúc, ngay sau đó toàn bộ hệ thống bắt đầu nóng lên, nó thẹn quá hóa giận nói: “Ký chủ, cái tên lưu manh nhà cô!”

DTV

Thẩm Đường nhìn hệ thống nóng bừng mà vô tội nhún vai, cô vô lại cười: “Cậu cũng hiểu ngay lập tức đó thôi, trong hai ta ai mới là kẻ lưu manh đây?”

“Cô lưu manh tôi bị cô làm hư thôi.” Hệ thống phủ định hoàn toàn.

“Đừng có tùy tiện đổ lội như thế, cái nồi này tôi không gánh được dâu, được rồi, cho tôi bảo bối lớn đi.” Thẩm Đường vừa nói xong, ngay sau đó, bao lì xì “bảo bối lớn” lập tức xuất hiện trong tay cô.

Thẩm Đường không vội mở ra, cô sờ sờ độ dãy, trong lòng lập tức cảm thấy lạnh lẽo.

Mặt có giá trị nhất là 100, thế là hào quang may mắn của cô mất hiệu lực rồi sao?

Không phải chứ, cô còn phải trông cậy vào hệ thống để phát tài đó.

Cô ôm một chút hy vọng yếu ớt mà mở bao lì xì ra.

Sau khi rút một tờ giấy mỏng bên trong bao lì xì, Thẩm Đường nhìn một cái, chỉ với màu sắc này, không phải là tiền hả?

Thẩm Đường rút tờ giấy ra toàn bộ, sau khi nhìn rõ đây là cái gì, đôi mắt của Thẩm Đường lập tức biến thành hai hình ¥¥.

Ôi trời ơi, là đơn gửi tiền!

Một vạn đồng, một vạn đồng đó!

Phát tài rồi.

“Hệ thống, tôi yêu cậu, tôi yêu cậu c.h.ế.t mất.”

Thẩm Đường vừa điên giờ lại bắt đầu điên tiếp, cô cầm phiếu gửi tiền lặp lại hành vi ngây thơ lăn qua lăn lại trên giường như vừa rồi.

Hệ thống hừ lạnh một tiếng, nhìn ký chủ ngây thơ như vậy, nó cảm thấy quả thực rất mất thể diện.

“Chẳng qua chỉ là một vạn đồng thôi sao? Không có kiến thức!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/ta-khong-muon-lam-me-ke/chuong-86.html.]

“Tôi không có kiến thức như vậy đấy, hừ hừ, một vạn đồng này tôi có thể rút được không, đừng để lúc đấy tôi đi lấy tiền thì lại bị bắt đấy.”

“Yên tâm đi, tôi đã hợp pháp hoá phiếu gửi tiền rồi, tuyệt đối hợp pháp.”

“Vậy thì tốt rồi, tôi có tiền tôi có tiền, tôi thoải mái chi tiêu…” Thẩm Đường vui mừng phấn khởi ca hát.

Trời ơi, hôm nay là đỉnh cao của cuộc đời cô!

——

Cổng chính trường trung học số sáu.

Hai người hiệu trưởng Trương và Hoàng Kế Nguyên ngẩng đầu nhìn tấm biểu ngữ vừa được treo lên, càng nhìn càng cảm thấy được hài lòng.

“Thầy Hoàng, cái chữ này hình như quá nhỏ thì phải, người đi ngang qua có thể đọc được không?” Hiệu trưởng Trương hỏi.

“Đúng là hơi nhỏ một chút, nhưng không sao cả, dù sao cũng là lần đầu tiên nên chúng ta vẫn chưa có kinh nghiệm, đợi lần sau chúng ta có kinh nghiệm rồi thì sẽ làm cỡ chữ to hơn một chút, như vậy mới có thể khiến mọi người nhìn thấy huy hoàng và phong thái của trường trung học số sáu chúng ta.” Hoàng Kế Nguyên gật đầu đáp lại.

Người phụ nữ cầm giỏ thức ăn đi ngang qua nghe thấy cuộc đối thoại của hai người, khoé miệng lập tức hơi co giật, bà ấy ngẩng đầu lên nhìn tấm biểu ngữ kia.

Chẳng lẽ kiểu chữ này chưa đủ to hả? Còn lo người khác không rõ nữa?

Người không nhìn thấy chắc có lẽ chỉ có mỗi người mù thôi, đúng không?

“Chị gái nhìn xem đi, bạn học Thẩm Đường của trường trung học số sáu chúng tôi giành được giải nhất trong cuộc thi Olympic Toán học đấy.” Hiệu trưởng Trương nói với người phụ nữ ở bên cạnh.

Lúc đầu người phụ nữ không muốn quan tâm, nhưng khi nghe thấy giành được giải nhất trong một cuộc thi thì lập tức lấy lại tinh thần.

Bà ấy biết cuộc thi Toán học này, nhà hàng xóm của bà ấy có con cái tham gia, nghe nói rất khó, trường trung học số sáu có thể có một học sinh đạt giải nhất, tuy bà ấy không hiểu nhiều, nhưng khi nghe giải nhất của cuộc thi này thì có vẻ rất lợi hại.

“Lợi hại lợi hại, bạn học Thẩm Đường này của các anh có phải vô cùng lợi hại không? Nhà cô bé ở chỗ nào thế? Con cái nhà tôi năm nay học lớp tám rồi, chớp mắt một cái là lên lớp mười ngay, tôi có thể nhờ bạn học Thẩm Đường giúp học thêm được không?” Người phụ nữ tươi cười hỏi thăm.

“Không được, cái này thì không có thời gian, học sinh này của chúng tôi còn phải tham gia huấn luyện mùa đông, nếu vượt qua thì còn phải tham gia tập huấn trong nước, đến lúc đó còn phải đại diện cho quốc gia đi tham gia thi đấu đó, như vậy lấy đâu ra thời gian để bọc bù cho con nhà chị?” Hiệu trưởng Trương khoe khoang một lúc, sau đó ông ấy lập tức cất bước đi vào trong trường.

Ôi trời, thành tích của Thẩm Đường tốt như vậy, ông ấy còn phải bận rộn nhất nhiều chuyện đó.

Người phụ nữ nhìn hiệu trưởng Trương bước đi thì lại kéo Hoàng Kế Nguyên để hỏi thăm.

Vất vả lắm Hoàng Kế Nguyên mới có thể nói cho người ta hiểu, đến khi ông ấy đến tìm hiệu trưởng Trương để thương luôn một vài chuyện, nhưng chưa kịp vào cửa thì đã nghe thấy tiếng nói chuyện điện thoại của hiệu trưởng Trương.

“A lô, lão Lý à, tôi là lão Vương đây, trường học của chúng tôi có học sinh Thẩm Đường giành được giải nhất của cuộc thi Olympic Toán học đấy.”

“Ha ha ha, vẫn được, tôi cảm thấy trại đông không thành vấn đề với cô bé.”

“Được được được, máy đây, tôi rất bận.”

Giọng nói của hiệu trưởng Trương lại truyền ra.

“A lô, lão Tạ à, tôi là lão Vương đây, Thẩm Đường của trường chúng tôi giành được giải nhất đó.”

“Không có không có, chúng tôi chỉ mời đúng thầy La đến giảng bài Olympic Toán học thôi.”

“Đúng vậy, Thẩm Đường là một học sinh thông minh.”

Ở ngoài cửa, Hoàng Kế Nguyên đột nhiên cảm thấy mình cũng rất bận rộn.

Loading...