Ta Không Muốn Làm Mẹ Kế - Chương 77

Cập nhật lúc: 2024-12-25 19:54:53
Lượt xem: 246

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/0nhMD5lVky

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi mở cửa, Thẩm Đường lập tức nhìn thấy thư ký La, còn chưa kịp để Thẩm Đường nói gì mà thư ký La đã bị một người khác kéo ra, Thẩm Đường nhìn qua mới phát hiện người kéo thư ký La không phải là ai khác, chính là mẹ của ông ấy, Tưởng Tố Quyên.

Tình huống là thế nào vậy?

Thấy người nhà họ La xuất hiện, suy nghĩ đầu tiên xuất hiện trong đầu Thẩm Đường đó là có phải lần trước mình đến thành phố bên cạnh có chuyện gì đó không được xử lý sạch sẽ nên người nhà họ La mới đến đây không?

Thẩm Đường nhanh chóng suy nghĩ, cô bảo đảm mình không để lộ bất cứ sơ hở nào.

Thẩm Đường nhìn bà cụ, trên gương mặt nhỏ nhắn trắng nõn xuất hiện một nụ cười ngọt ngào, cô khẽ nói: “Bà nội Tưởng...”

Thẩm Đường còn chưa kịp nói hết thì đã bị ngắt lời.

Chỉ thấy Tưởng Tố Quyên nắm chặt lấy bàn tay nhỏ xinh mềm mại của Thẩm Đường, đôi mắt bà cụ đỏ hoe đầy sự ấm ức: “Con gái, hu hu hu, mẹ tình thấy con rồi!”

“Hu hu hu, anh cả của con quá xấu, nó không cho mẹ đi tìm con, con nói xem anh cả con có phải rất xấu không?”

Thẩm Đường ngơ ngác: Cái gì... Chuyện gì đang xảy ra vậy?

Con gái... anh cả, cái gì với cái gì vậy?

Còn Ngô Thúy Bình ở trong bếp nghe thấy tiếng động, vừa đi ra thì đã thấy một bà cụ đang nắm c.h.ặ.t t.a.y Thẩm Đường, thấy vậy bà ấy vội vàng tiến lên, vừa đi vừa nghi ngờ nhìn chằm chằm Thẩm Đường hỏi: “Xảy ra chuyện gì vậy, Đường Đường, con biết bà ấy hả?”

DTV

“Vâng ạ, con quen khi đi sang thành phố bên cạnh với anh trai ạ.” Còn về phần chuyện gì đang xảy ra, đến Thẩm Đường cũng không biết vì sao đối phương lại tìm tới đây.

“Xin chào, có chuyện gì thì vào nhà rồi nói.” Ngô Thúy Bình khách sáo nói.

Vốn dĩ La Quân muốn tỏ ra lễ phép một chút, nhưng ông ấy vừa định mở miệng nói thì Tưởng Tố Quyên đã kéo Thẩm Đường đi vào nhà.

Lời khách sáo trong miệng Lê Quân vì vậy mà bị ép trở về, ông ấy đánh phải đi theo vào nhà.

“Con gái, sao con lại ở chỗ này? Mẹ muốn ở cùng với con.” Tưởng Tố Quyên đột nhiên nói.

Thẩm Đường: “...?”

Ngô Thúy Bình: Bà cụ này tới đây để kiếm chuyện hả?

Ngô Thúy Bình ngơ ngác nhìn bà cụ kia, sau đó lại nhìn con gái Thẩm Đường đang bị bà cụ lôi kéo.

Trong đầu Ngô Thúy Bình chỉ có đúng một suy nghĩ... Có người tới cửa muốn cướp con gái của bà ấy!!!

Ngô Thúy Bình đang định nói cái gì đó thì lại thấy Thẩm Đường nháy mắt với mình, một đống vấn đề đã tới miệng bà ấy, nhưng vẫn phải nhịn xuống.

Ngô Thúy Bình cũng không phải là không nhìn ra, hai người kia rõ ràng là biết Thẩm Đường, mà Ngô Thúy Bình cũng nhìn ra thân phận của đối phương có thể cũng không phải là người bình thường.

Khí chất của người đàn ông vẫn luôn đứng canh giữ ở bên cạnh bà cụ không hề tầm thường chút nào.

Cùng lúc đó, La Quân cũng chú ý tới động tác nháy mắt của Thẩm Đường với Ngô Thúy Bình, trong lòng ông ấy càng để ý tới Thẩm Đường nhiều hơn vài phần.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/ta-khong-muon-lam-me-ke/chuong-77.html.]

Người thông minh luôn khiến người ta thích mình hơn, nhất là khi sử dụng trí thông minh đúng nơi đúng chỗ thì càng khiến người ta phải đánh gái cao hơn.

“Thật xin lỗi, mạo muội tới cửa quấy rầy, Thẩm Đường, phiền cháu dẫn mẹ chú vào nhà ngồi một chút, cho phép chú nói chuyện với mẹ cháu.”

Thẩm Đường vừa nhìn đã hiểu La Quân muốn cô dẫn bà cụ vào nhà, không phải là có điều không thể để cô nghe được mà là không thể để bà cụ nghe thấy.

“Vâng ạ.” Thẩm Đường đáp lại rồi đỡ Tưởng Tố Quyên đi vào nhà chính.

Tưởng Tố Quyên vừa đi vào nhà chính thì đột nhiên nhớ ra gì đó, bà cụ lập tức xoay người đi ra, ngay khi Thẩm Đường muốn đuổi theo, cô nghe thấy lời Tưởng Tố Quyên nói với La Quân.

“Quân à, đưa túi cho mẹ, tất cả đồ mẹ mang cho em gái con đều để trong đó. Con mau đưa đồ cho mẹ đi. Có chuyện gì con chờ một lúc nói cũng như nhau, nhanh nhanh nhanh, đưa đồ cho mẹ đi.”

“Vâng ạ vâng ạ, mẹ, mẹ đừng vội, đợi một lúc.” La Quân tiến lên vài bước đưa túi cầm trong tay cho Tưởng Tố Quyên.

Tưởng Tố Quyên lấy được túi rồi thì cũng không thèm để ý tới La Quân nữa, cụ bà cầm thẳng đồ đạc đi vào nhà chính.

“Nào nào nào, con gái, đây là đồ mẹ cố ý chuẩn bị cho con. Con thích quần áo xinh đẹp nhất, còn có giày da màu trắng này, người bán hàng kia nói đây là kiểu mới nhất của năm nay, mẹ vừa nhìn là đã thấy rất hợp với con, con mặc vào chắc chắn trông rất xinh đẹp.”

“Còn có cái này, con thích ăn kẹo đậu phộng nhất, còn có cả kẹo giòn nữa, mẹ nhớ từ nhỏ con đã rất thích ăn kẹo, nào, nếm thử cái này đi, cái kẹo này là mẹ cố ý mua cho con đấy.”

Với trạng thái kỳ lạ này của bà cụ, Thẩm Đường rất phối hợp dỗ dành đứng bên cạnh bà cụ.

Ở ngoài nhà, Ngô Thúy Bình thấy đợi một lúc, nhưng không thấy La Quân nói gì, lực chú ý của bà ấy đã bị lời lải nhải liên tục của Tưởng Tố Quyên trong nhà chính thu hút.

La Quân thấy ánh mắt của Ngô Thúy Bình hướng vào nhà chính, ông ấy hắng giọng một cái và bắt đầu đi thẳng vào vấn đề.

“Khụ khụ, chào cô, tôi tự giới thiệu mình một chút, tôi tên là La Quân, là con trai của bà cụ ở trong kia, trước đó Thẩm Đường tới thành phố bên cạnh thì tình cờ gặp mẹ tôi. Mẹ tôi thì cô cũng thấy rồi đó, đầu óc của bà ấy hơi mơ hồ, ký ức hỗn loạn dẫn tới một số việc bị nhớ nhầm.”

“Mẹ tô rất thích Thẩm Đường, chắc hẳn là cô cũng nhìn thấy được.”

“Trước đó tôi có một cô con gái, nhưng đã qua đời ngoài ý muốn, mà dáng dấp của Thẩm Đường lại có vài phần giống với cô em gái của tôi, vì vậy không biết vì sao, bà cụ lại nhận nhầm Thẩm Đường thành em gái của tôi.”

“Bà cụ vẫn luôn ầm ĩ muốn tới đây, vì vậy nên chúng tôi mới mạo muội đến nhà, thật sự rất có lỗi.”

La Quân giải thích nhiều như vậy, Ngô Thúy Bình xem ra cũng đã hiểu, bà cụ này vốn bị bệnh nên mới nhận lầm người.

Nhưng mà, Ngô Thúy Bình không hiểu được bây giờ người đã tới đây, vậy sau này chuyện này nên giải quyết như nào đây?

Chẳng lẽ bà ấy phải thật sự nhường con gái cho người ta hả, chuyện này không có cửa đâu!

“Cô yên tâm, tôi tuyệt đối không phải là muốn tới cướp người, tôi đảm bảo.” Nhiều nhất là phân chia con gái, tốt nhất là chia nửa ra.

Nửa câu sau La Quân không dám nói, ông ấy nhìn thấy Ngô Thúy Bình đang cảnh giác bọn họ.

Vì vậy chuyện này, cứ từ từ rồi nói sau...

Trên thực tế, La Quân cũng đang rất đau đầu, nhưng mà thứ càng khiến La Quân đau đầu hơn thì lại ở phía sau.

Loading...