Ta Không Muốn Làm Mẹ Kế - Chương 68

Cập nhật lúc: 2024-12-25 17:50:41
Lượt xem: 243

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/J7vQHxcIs8

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Đợi một chút, đây không phải là lưu manh, đây là anh trai cháu.” Thẩm Đường hét lớn một câu.

Cô sợ chỉ cần mình nói chậm một chút thì nắm đ.ấ.m của những người này sẽ lập tức đánh vào người Thẩm Quang Minh.

Mà Thẩm Quang Minh cũng đã lấy lại được tinh thần, anh ấy giải thích: “Đúng đúng đúng, tôi là anh trai con bé, con bé là em gái của tôi, chúng tôi tới chỗ này tìm người.”

Đám người nghe anh em nhà họ Thẩm nói vậy thì đều ngơ ngác nhìn bà cụ vừa hét “có lưu manh”.

Bà cụ nghe thấy lời giải thích của hai anh em nhà họ Thẩm, trên mặt cụ bà có hơi xấu hổ.

Qua một cảnh tượng như thế, cuối cùng Thẩm Đường cũng biết đây là nơi nào.

Đại viện của chính phủ, chỗ ngồi Thẩm Đường đánh bậy đánh bạ tìm được không phải là nơi ở của người bình thường.

Đến cả Thẩm Đường cũng không thể không khen ngợi mình có mắt nhìn, hoặc có thể nói là không biết lựa chọn, tùy tiện chọn thôi mà cũng có thể chọn được nơi cao cấp có chức có quyền như ở đây.

Mà Thẩm Đường cũng biết bà cụ này không phải là bà cụ bình thường, đây có lẽ là mẹ của một nhân vật lớn nào đó được đón từ dưới nông thôn lên.

Tưởng Tố Quyên, năm nay bảy mươi hai tuổi, nửa tháng trước được con trai đón từ nông thôn lên đây để dưỡng già.

Sau khi Tưởng Tố Quyên biết hai người Thẩm Đường tới đây tìm người thì mới biết được mình gây chuyện hiểu lầm, vì để xin lỗi, bà cụ đã kéo Thẩm Đường và Thẩm Quang Minh tới nhà mình, nói là uống cốc nước ngồi một chút.

——

Đến khi con trai và con dâu cả Tưởng Tốt Quyên trở về, hai người vừa vào cửa đã thấy bà cụ lôi kéo một cô bé nói chuyện, ở bên cạnh còn có một anh chàng to lớn ngồi ngẩn người... Chính là đồng chí Thẩm Quang Minh ngốc nghếch.

Vợ chồng La Quân và Tả Hồng vừa tan làm về, khi nhìn thấy trong nhà của mình đột nhiên xuất hiện hai người còn cảm thấy khó hiểu.

Đây là, hai người này được bà cụ mang từ đâu về vậy?

La Quân đoán có lẽ đối phương là người trong thôn ở quê tới tìm, dù sao bởi vì công việc nên La Quân cũng không có cơ hội về nhà nhiều, vì vậy cũng không quá quen biết người trong thôn.

Còn hàng xóm ở trong đại viện chắc chắn La Quân không thể không biết.

Đến Tả Hồng cũng nghĩ như vậy.

Tưởng Tố Quyên thấy con trai và con dâu trở về thì vội vàng giới thiệu với hai người một chút.

La Quân nghe thấy hôm nay mẹ mình đã gây ra hiểu lầm thì vội vàng xin lỗi hai người Thẩm Quang Minh, còn bảo hai anh em ở lại ăn bữa cơm xem như chuộc tội.

Thẩm Quang Minh và Thẩm Đường ngơ ngác ở lại nhà họ La ăn bữa cơm này, đến khi rời rời đi, Tưởng Tố Quyên vẫn còn lưu luyến không rời kéo tay Thẩm Đường nói chuyện.

Sau khi rời khỏi nhà họ La, Thẩm Quang Minh hỏi chuyện tìm người, và đương nhiên Thẩm Đường đã nói là đã làm xong.

Nhưng điều khiến hai người không ngờ là ngày hôm sau, La Quân lại tới tìm, nói là muốn xin Thẩm Đường ở lại trò chuyện cùng với Tưởng Tố Quyên.

Được một nhân vật lớn như La Quân tới cửa mời, đương nhiên Thẩm Đường sẽ đồng ý.

Thẩm Đường lại tới nhà họ La, sau khi ở chung với bà cụ, cuối cùng Thẩm Đường cũng biết vì sao Tưởng Tố Quyên lại thích mình như vậy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/ta-khong-muon-lam-me-ke/chuong-68.html.]

Thì ra lúc còn trẻ, Tưởng Tố Quyên từng sinh một cô con gái, chỉ là khi người con gái này mươi lăm tuổi thì đã đột ngột qua đời.

Mà dáng dấp của Thẩm Đường lại có hơi giống với con gái của Tưởng Tố Quyên, khi nhìn thấy Thẩm Đường, Tưởng Tố Quyên lập tức nhớ đến con gái, vì vậy hôm đó cụ bà mới chủ động nói chuyện với Thẩm Đường đang ngồi xổm ở nơi đó, cho dù lúc đó Thẩm Đường có trùm một cái khăn hoa văn nhưng bà cụ vẫn cảm thấy dáng vẻ co mình của cô bé này rất giống với cô con gái đột ngột qua đời của mình.

Tưởng Tố Quyên cũng không phải xem Thẩm Đường là thế thân cho con gái, mặc dù bà cụ đã lớn tuổi nhưng lại không hồ đồ như vậy, còn nguyên nhân vì sao thích Thẩm Đường, bà ấy không phủ nhận là vì một vài nguyên do, nhưng Tưởng Tố Quyên thật sự không có suy nghĩ muốn Thẩm Đường làm thế thân.

Thẩm Đường thấy dáng vẻ đau khổ của bà cụ khi nhớ con gái thì đưa tay nắm chặt lấy tay bà cụ rồi an ủi: “Bà đừng khóc, cẩn thận bị đau mắt đó ạ.”

“Trời, để cháu chê cười rồi.” Tưởng Tố Quyên đưa tay lau khóe mắt và nói.

“Không đâu ạ.” Thẩm Đường đáp lại.

“Được rồi được rồi, không nói những chuyện này nữa, Đường Đường, chúng ta nói đến một chút chuyện của cháu đi? Lần này cháu tới đây là để tìm người à? Tới tìm ai vậy? Có phải cháu xảy ra chuyện gì rồi không?” Tưởng Tố Quyên hỏi.

“Có chuyện gì cháu cứ nói một tiếng, nếu có thể thì bà sẽ giúp cháu, bà thấy tối qua cháu ngồi xổm ở chỗ đó, có phải là gặp chuyện gì phiền toái rồi không?”

DTV

“Không ạ, cháu không có...”

“Không được nói dối, cháu thành thật nói mình gặp phải chuyện gì?”

“Vâng, thật sự không có đâu ạ.”

“Có phải là cháu còn khách sáo với bà không, cháu như thế sẽ khiến bà tức giận đó, bà tức giận thì sẽ khiến cơ thể xấu đi.” Tưởng Tố Quyên đã chắc chắn là Thẩm Đường gặp chuyện gì đó, không dám mở miệng là do cô bé xấu hổ, không muốn nợ nhân tình.

Nhưng mà, Thẩm Đường tỏ vẻ: Cô thật sự không có mà!

Thẩm Đường bất đắc dĩ, nhưng vẻ mặt bất lực này ở trong mắt Tưởng Tố Quyên lại lập tức biến thành vẻ mặt buồn khổ.

Tưởng Tố Quyên càng đau lòng cho cô bé Thẩm Đường này.

Thật sự là, quá hiểu chuyện rồi mà.

Nếu là người khác có dính một chút liên quan tới nhà họ La thì chắc chắn sẽ ước gì ngày ngày có thể lôi kéo làm quen, chỉ cần có thể lấy được một chút chỗ tốt từ nhà họ La.

Nhưng cô bé Thẩm Đường này lại luôn quá thành thật, quả thật là ngốc nghếch mà.

Ở trong mắt Tưởng Tố Quyên, Thẩm Đường thật sự là cô bé tốt nhất trên đời này.

Nhưng mà Tưởng Tố Quyên lại không biết, người bà cụ cho rằng thành thật nhất thế giới này lại cất giấu một cái hệ thống ở trên người, vì vậy cô đã trở thành lời nói dối lớn nhất ở đây.

Nhìn bà cụ ân cần như vậy, Thẩm Đường lại càng ngơ ngác.

Chẳng lẽ nhìn cô thật sự rất giống dáng vẻ khổ sở khó nói sao?

“Khụ khụ, à thì, thật sự là có chút việc.”

“Chuyện gì, cháu cứ nói đi.” Tưởng Tố Quyên cổ vũ.

Thẩm Đường giật giật khóe miệng, gương mặt nhỏ nhắn trắng nõn xuất hiện nụ cười xấu hổ, cô nói: “Là như vậy, nhà cháu ở nông thôn, nhà cháu ở gần thành phố, lần này cháu tới bên này tìm người là bởi vì trong nhà cháu có một con heo mập, cháu muốn bán ít tiền, bởi vì cháu còn đang đi học trung học...”

Loading...