Ta Không Muốn Làm Mẹ Kế - Chương 57

Cập nhật lúc: 2024-12-25 17:50:23
Lượt xem: 236

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/0nhMD5lVky

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thấy mỗi ngày Thẩm Đường đều cố gắng như vậy, các bạn học lớp 2-10 đều cảm thấy xấu hổ.

Học sinh giỏi người ta đều đang cố gắng, mà đám học sinh kém bọn họ có tư cách gì mà lười biếng vậy?

Lười biếng... Bọn họ không xứng!

Hu hu hu, khó quá, học cũng một lớp với học sinh giỏi thật sự rất áp lực đó.

Áp lực lớn đã có kết quả, vừa thi vào sáng thứ sáu, buổi chiều đã có điểm số rồi, trung bình điểm số thi của cả lớp tăng lên năm điểm.

Chà, mặc dù trung bình cả lớp chỉ mới bảy mươi điểm, nhưng đã tốt hơn trước rất nhiều rồi!

Có thể thấy rõ toàn bộ các học sinh của lớp mười đều đang cố gắng, điểm số chính là bằng chứng tốt nhất.

Các bạn học lớp mười tỏ vẻ: Thật ra bọn họ không muốn cố gắng!

Chẳng mấy chốc, kỳ nghỉ hàng tuần lại bắt đầu.

Thẩm Đường cầm vài cuốn sách rời khỏi trường học, khi vừa về nhà Thẩm Quang Minh, cô đã thấy anh ấy và Lưu Mỹ Lan thi dọn đồ đạc xong rồi.

“Anh, chị dâu, hai người định về ngay bây giờ ạ?” Thẩm Đường mở to mắt hỏi.

Cô còn tưởng rằng sáng ngày mai mới trở về, dù sao ngày mai mới là sinh nhật của mẹ mình là Ngô Thúy Bình.

“Đúng vậy, đã lâu không về nên chị muốn về sớm hai ngày để ở cùng cha mẹ, Đường Đường, em có muốn dọn dẹp đồ đạc một chút không, chị chờ em.” Lưu Mỹ Lan nói.

“À, chị đợi một lát. Em đi dọn dẹp ngay đây.” Thẩm Đường nói xong thì lập tức trở về phòng.

Khi về phòng của bản thân, Thẩm Đường lập tức nói với hệ thống: “Hệ thống, cậu nhanh chóng đưa cho tôi cái đồng hồ đeo tay kia, còn cả những đồ ăn vặt mà tôi tích lũy từ việc đọc sách nữa.”

Đúng vậy, sau nhiều lời phàn nàn của Thẩm Đường, cuối cùng hệ thống cũng hào phóng hơn một chút, mỗi ngày Thẩm Đường đọc sách để nạp điện cho hệ thống, đồng thời sau khi kết thúc, hệ thống sẽ dùng một chút đồ ăn vặt để làm phần thưởng, ví dụ như hướng dương, đậu phồng, đồ hộp gì đó.

“Được ký chủ, cô có định lấy hết tất cả ra không?” Hệ thống hỏi.

“À... Thôi quên đi, cứ lấy một phần ra là được.” Thẩm Đường đột nhiên nhớ ra, đồ ăn vặt cô tích lũy hình như có hơi nhiều.

Nhiều đến mức như nào hả?

DTV

Một túi đậu phộng hai mươi cân, mười cân kẹo giòn, năm cân đường, còn có đào giòn, hạt thông gì đó... Nói chung là rất nhiều.

Thậm chí Thẩm Đường còn cảm thấy cô có thể dựa vào phần thưởng mà hệ thống cho để phát tài.

Nếu bán những thứ này đi thì có thể kiếm rất nhiều tiền đó.

Sau khi Thẩm Đường dọn dẹp phòng một chút rồi mới đi ra ngoài.

Một tiếng “cạch” vang lên.

Trong phòng khách, ba người Thẩm Quang Minh, Lưu Mỹ Lan và bánh bao nhỏ Thẩm Đào nghe thấy tiếng động đều vô thức quay đầu nhìn Thẩm Đường đi từ trong phòng ra, sau đó ba người họ đều ngẩn người.

Bởi vì, Thẩm Đường sách một cái túi da rắn lớn đi ra.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/ta-khong-muon-lam-me-ke/chuong-57.html.]

Trong cái túi này đựng cái gì vậy? Sao lại to như thế?

Phát hiện ánh mắt của anh trai, chị dâu, còn có cả cháu trai, Thẩm Đường vừa ngẩng đầu lên đã nhìn thấy ánh mắt kinh ngạc của ba người, trên gương mặt nhỏ của cô lập tức nở nụ cười xấu hổ: “Anh, chị dâu, em có mua chút đồ ăn vặt, trước đây đều để ở trong phòng, không phải chị dâu nói là có mời khách sao, mời khách thì sao có thể thiếu đồ ăn vặt được mà? Đúng không?”

“Nào, Đào Đào, đây là cô nhỏ cố ý chừa lại cho cháu đấy.” Thẩm Đường lại lấy một cái túi từ đằng sau ra một cách thần kỳ.

Cái túi này không tính là quá lớn, ít nhất là không đáng sợ như cái túi da rắn mà Thẩm Đường mang ra.

Khoảng thời gian này, Thẩm Đào đã ở chung với Thẩm Đường trong một khoảng thời gian dài, cậu bé thật sự rất thích cô nhỏ nhày, khi nghe thấy cô nhỏ còn cố ý để lại cho mình một chút đồ ăn vặt, trên gương mặt nhỏ lập tức nở nụ cười, cậu bé duỗi tay nhận lấy cái túi rồi đáng yêu nói: “Cảm ơn cô nhỏ, cô thật tốt, người tốt nhất trên thế giới chính là cô đó ạ.”

"Ôi, cái miệng này ngọt thật đấy.” Thẩm Đường cười cười, đồng thời còn xoa đầu Thẩm Đào.

“Ha ha ha, tên nhóc thúi này là học từ Đường Đường em đấy, cái miệng này càng ngày càng ngọt, càng ngày càng biết dỗ dành người khác.” Lưu Mỹ Lan cười trêu ghẹo nói một câu.

Thẩm Đường: Không thể phản bác được!

Đúng vậy, chính là như thế.

Thì ra lúc đầu Thẩm Đào thật sự không có như vậy, hoặc là như người ta thường nói, gần mực thì đen gần đèn thì sáng?

Không thấy gần đây chị dâu Lưu Mỹ Lan cũng rất giỏi dỗ dành người khác sao?

Thẩm Đào thấy cô nhỏ cho mình rất nhiều đồ ăn vặt, cậu bé lập tức dùng đôi chân ngắn nhỏ chạy về phòng giấu đồ ăn vặt đi.

Dáng vẻ nho nhỏ của Thẩm Đào chọc ba người lớn đều bất cười.

Đợi một lúc lâu mới thấy Thẩm Đào đi ra, lần này mấy người mới chuẩn bị xuất phát.

Thẩm Quang Minh nhận lấy túi da rắn của Thẩm Đường, khi vác trên vai rồi mà anh ấy vẫn còn thắc mắc, cuối cùng Đường Đường mang cái gì mà nặng vậy, nhất định không chỉ có đồ ăn vặt, bởi làm gì có đồ ăn vặt nào mà nặng như thế chứ?

Thẩm Quang Minh đạp xe chở Thẩm Đường, còn sức lực của Lưu Mỹ Lan không bằng một người đàn ông cao to như Thẩm Quang Minh, vì vậy cô ấy chở con trai Thẩm Đào.

Sau một tiếng, bốn người bắt đầu đi vào thôn.

Người trong thôn đơn nhiên biết nhà họ Thẩm, nhưng bây giờ điều mọi người chú ý nhất chính là, đôi vợ chồng Thẩm Quang Minh mỗi người có một chiếc xe đạp, chậc chậc, có lẽ là phát đạt rồi.

Nếu nói thì phải là Thẩm Quang Minh thật sự rất may mắn, cưới một người vợ trong thành phố, cha mẹ hai bên giúp mua nhà trong thành phố.

Vợ chồng Thẩm Quang Minh cũng đều có đơn vị làm việc riêng, đó chính là bát cơm sắt đó.

Hơn nữa, Thẩm Quang Minh còn có một người con trai, bây giờ đã có nhà có xe, đây không phải là may mắn thì là gì nữa chứ.

Nhà họ Thẩm toàn có nhân tài mà, Thẩm Quang Minh đã vươn ra ngoài, bây giờ Thẩm Đường cũng đang học trong thành phố, tương lai của Thẩm Đường này chỉ sợ không thể thua kém với anh trai là Thẩm Quang Minh.

Khi Ngô Thúy Bình thấy vợ chồng Thẩm Quang Minh trở về thì ngẩn người một lúc, bà ấy không ngạc nhiên vì đôi vợ chồng mỗi người có một chiếc xe, mà Ngô Thúy Bình không ngờ cả nhà con trai lại trở về lúc này.

Tuần trước, Thẩm Quang Minh trở về có nói tuần này sẽ dẫn vợ con về, Ngô Thúy Bình còn tưởng rằng đợi đến ngày sinh nhật của bà ấy thì họ mới trở về, phòng trong nhà đã sớm được dọn dẹp sạch sẽ, nhưng chăn đệm vẫn còn chưa được phơi khô.

“Mẹ, chúng con mới về.” Thẩm Đường nhẹ giọng nói một câu.

Khi xe của Thẩm Quang Minh dừng hẳn, cô lập tức nhảy xuống xe rồi đi thẳng tới bên cạnh Ngô Thúy Bình, ôm lấy cánh tay của mẹ và nũng nịu.

Loading...