Ta Không Muốn Làm Mẹ Kế - Chương 56

Cập nhật lúc: 2024-12-25 17:50:22
Lượt xem: 253

Bên này, Mạnh Cần đứng bên cạnh Hoàng Kế Nguyên vô tình phát hiện ánh mắt lén lút của Ngô Giai Nhân, nương theo ánh mắt của cô ta, Mạnh Cần nhìn thấy Thẩm Đường đang đứng ở bên quầy bán đồ ăn vặt kia.

Mạnh Cần nhìn qua nhìn lại trên người Ngô Giai Nhân và Thẩm Đường vài lần, trong lòng cô ấy gần như đã có thể xác định được chắc chắn Ngô Giai Nhân và Thẩm Đường có liên quan với nhau, nhưng mà qua người nhà họ Ngô, Mạnh Cần cũng có thể biết được Ngô Giai Nhân có tính cách gì.

Chỉ đơn giản là ghen tị mà thôi.

Hoàng Kế Nguyên đợi tất cả các học sinh ra ngoài hết rồi mới gọi Thẩm Đường cũng về nhà trọ, trước khi Thẩm Đường rời đi, bà chủ còn cố ý cho cô một cái địa chỉ, còn nói khi nào rảnh thì đến nhà bà ấy ngồi một chút.

Sau một khoảng thời gian nói chuyện ngắn ngủi, bà chủ thật sự rất thích cô bé như Thẩm Đường, nếu không phải bản thân bà ấy đã lớn tuổi thì bà ấy cũng muốn có một cô con gái như Thẩm Đường.

Thẩm Đường đi theo thầy giáo trở về phòng trọ, bọn họ vẫn đến quán cơm hôm qua để ăn cơm trưa, sau khi ăn cơm trưa xong, Hoàng Kế Nguyên lập tức dẫn theo các học sinh lên xe cùng về với các học sinh của trường học Thành Quan.

Trên đường trở về cũng không còn nhộn nhịp như lúc đi, buổi sáng các bạn học vừa trải qua một kỳ thi, lúc này vừa thả lỏng đã lập tức chìm vào giấc ngủ.

Sau một tiếng trên xe, khi trở lại thị trấn cũng đã ba giờ chiều, ước chừng thời gian này về trường cũng không học được nhiều nên Hoàng Kế Nguyên quyết định để các bạn học về nhà, đợi ngày mai rồi mới trở lại trường học.

Thẩm Đường không cần về trường, nên đương nhiên cô sẽ về nhà của Thẩm Quang Minh, khi Thẩm Đường trở về thì không có ai ở trong nhà, vì vậy cô đã dùng chìa khóa mà Lưu Mỹ Lan đưa cho mình để mở cửa.

Đúng vậy, chìa khóa trong tay Thẩm Đường là chị dâu Lưu Mỹ Lan đưa cho, bởi vì khi bọn họ không ở nhà, cô ấy không muốn để Thẩm Đường bị nhốt ở ngoài cửa,

DTV

Vừa bước vào cửa, Thẩm Đường đã lập tức nằm xuống ngủ một giấc cho đến khi Lưu Mỹ Lan về nhà.

Lưu Mỹ Lan thấy Thẩm Đường đi ra khỏi phòng thì ngẩn người một lúc, sau đó cô ấy giữ chặt Thẩm Đường hỏi:

“Đường Đường, sao em về mà không nói một tiếng, em tự đi bộ về hả? Có đói bụng không, em ăn cơm trưa chưa? Em cũng thật là, về mà không gọi chị một tiếng, để chị dâu đạp xe đi đón em.” Lưu Mỹ Lan vờ giận nhìn Thẩm Đường, cô ấy trìu mến nói.

“Em không phải là nghĩ anh và chị dâu đang đi làm sao, tự em đi về cũng không mệt, đúng rồi chị dâu, em có mua cho chị một cái khăn lụa, em cảm thấy vô cùng thích hợp với chị.” Thẩm Đường nói xong, không đợi Lưu Mỹ Lan kịp phản ứng, cô đã trở về phòng rồi mang một cái khăn lụa ra.

Cái khăn lụa này màu xanh lam, màu này nhìn rất nhã nhặn, lại không kén người dùng.

“Sao lại mua đồ cho chị rồi, đúng rồi, em có mua gì cho mẹ không? Tuần sau là sinh nhật mẹ rồi, chúng ta cùng nhau trở về đi, chị và anh em đã bàn bạc với nhau, sinh nhật mẹ chúng ta sẽ làm hai bàn, mời người thân và bạn bè tới ăn cơm.” Lưu Mỹ Lan vừa đeo thử cái khăn lụa vừa nhìn Thẩm Đường hỏi.

“Vâng ạ, lúc đó chúng ta cùng trở về. Còn nữa, chị dâu chị yên tâm, nhà chúng ta chỉ có ba người phụ nữ thôi, chị dâu, em và mẹ, một người cũng không thể bỏ qua.” Thẩm Đường cười nói tiếp: “Chị dâu, chị đeo màu này đẹp quá.”

“Chỉ biết dỗ chị thôi, nhưng mà màu này chị cũng cảm thấy rất đẹp, chất liệu này sờ cũng rất dễ chịu.” Lưu Mỹ Lan càng nhìn càng thích.

Đến buổi tối, Thẩm Quang Minh trở về nhìn thấy cái khăn lụa được quấn quanh cổ của vợ mình, anh ấy nhìn một lúc rồi hỏi: “Hôm nay Đường Đường trở về sao?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/ta-khong-muon-lam-me-ke/chuong-56.html.]

“Ha ha, anh cũng nhìn ra hả, cái khăn lụa này là Đường Đường mua cho em đấy, em có, mẹ và Đường Đường cũng có, ba người mỗi người một cái.” Lưu Mỹ Lan đắc ý nói.

“...” Thẩm Quang Minh buồn bực một lúc: “Mỹ Lan, sao anh cứ cảm thấy Thẩm Đường đã biến thành em gái ruột của em vậy? Người làm anh trai như anh còn không được đối xử tốt bằng em nữa đấy.”

“Đi đi đi, một người đàn ông như anh còn ghen tị như vậy, anh không cảm thấy mất mặt hả?”

“Làm sao lại mất mặt chứ, đó là em gái ruột của anh mà.” Thẩm Quang Minh lý luận lại.

Nhưng mà Lưu Mỹ Lan không thèm để ý tới anh ấy, cô ấy vẫn nhìn khăn lụa, trong lòng còn liên tục khen thật đẹp.

Tám giờ tối, sau khi người một nhà ăn cơm xong, Thẩm Đường lấy đồ mình mua cho Thẩm Quang Minh và Thẩm Đào.

Thẩm Quang Minh nhìn cây bút máy mới tinh, cảm giác chán nản vốn đang tràn ngập trong lòng cũng lập tức biến mất.

Ha ha, anh ấy biết mà, Đường Đường vẫn nhớ người anh trai là anh ấy.

Còn Thẩm Đào vừa cầm con ếch xanh bằng dây kẽm của Thẩm Đường thì đã vui sướng đến mức nhảy dựng lên.

Sáng ngày hôm sau, Thẩm Đường về trường học.

Ngay khi Thẩm Đường vừa bước vào phòng học, Lục Viên đã lập tức đứng lên, cả người cô ấy ghé sát vào người Thẩm Đường rồi dùng vẻ mặt khoa trương nói: “Đường Đường, cuối cùng cậu cũng về rồi, một ngày không gặp như cách ba năm, tôi đã nhiều thu không gặp cậu rồi đó, hu hu hu.”

“Đừng ầm ĩ nữa, ngứa...” Thẩm Đường tránh khỏi cánh tay của Lục Viên đang bám vào eo mình, cô cười nói.

“Đường Đường, cậu không còn yêu tôi nữa rồi, có phải cậu bị hồ ly tinh ở bên ngoài quyến rũ rồi không?” Lục Viên cười túi bám vào người Thẩm Đường, cô ấy tỏ vẻ muốn bùng nổ.

“Đúng vậy, cậu nhìn lại mình đi, gương mặt nhỏ nhắn tròn trịa này, gần đây cậu đã ăn bao nhiêu món ngon rồi hả?” Thẩm Đường véo gương mặt tròn trịa toàn thịt của Lục Viên mà bất đắc dĩ nói.

“Trời ơi, đừng nói nữa, cậu không ở cạnh tôi nên tôi đã biến nhớ nhung thành sự tham ăn đó, tất cả đều là tại cậu, cậu không ở đây hại tôi bị tăng cân.”

Cuối cùng Thẩm Đường cũng hiểu rõ cái gì gọi là: Người ngồi ở trong nhà, nồi từ trên trời rơi xuống.

Cái nồi này, thật sự là...

Sau vòng loại của cuộc thi Toán học, Thẩm Đường lại tiếp tục cuộc sống thoải mái nơi vườn trường của cô, cuối cùng cũng không cần làm đề mỗi ngày nữa rồi. Sau đó, Thẩm Đường đột nhiên cảm thấy cuộc sống của mình hình như trở nên rất trống rỗng, cô thấy mỗi ngày mình rảnh đến nỗi nhàm chán.

Sau hai ngày, Thẩm Đường không chịu nổi nữa, cô lại bắt đầu làm đề, đọc sách, không buông tha bất cứ loại kiến thức nào, đọc tất cả sách của đủ loại môn học.

Loading...