Ngày hôm sau, Thẩm Đường về nhà nói chuyện lại với Lưu Mỹ Lan thêm lần nữa, cuối cùng thỏa thuận với cái giá một trăm tám mươi, đồng thời Lưu Mỹ Lan còn vô n.g.ự.c đảm bảo nếu sau này Thẩm Đường cần dùng xe thì cô ấy có thể đưa cho cô bất cứ lúc nào.
Mãi cho đến khi Thẩm Quang Minh phát hiện trong nhà mình có thêm một cái xe đạp mới, lúc này anh ấy mới biết em gái và vợ đã giấu mình làm một chuyện lớn!
Thẩm Quang Minh cảm thấy hai người Lưu Mỹ Lan và Thẩm Đường tự mình quyết định một chuyện lớn như vậy là không thoả đáng, lúc đầu anh ấy muốn mắng họ một trận nhưng lại không nỡ dạy dỗ em gái, còn vợ thì anh ấy vừa mở miệng nói một câu là đã bị Lưu Mỹ Lan khiển trách một trận.
Lưu Mỹ Lan còn nói sau này cô ấy sẽ không tự làm khổ mình nữa khiến Thẩm Quang Minh lập tức buồn bực... Anh ấy đã làm Lưu Mỹ Lan phải ấm ức từ khi nào vậy?
Nhưng nói thế nào đi nữa thì xe cũng đã mua rồi, mà qua chuyện mua xe này, Thẩm Quang Minh mới nhận ra mình càng ngày càng không có địa vị trong nhà.
Thẩm Đường có tiền trong túi thì đơn nhiên muốn ra ngoài dạo chơi.
Buổi sáng, Thẩm Đường tản bộ trên đường, cô định mua một vài thứ để về báo hiếu cha mẹ, từ khi vào thế giới này, Thẩm Đường cảm thấy cha mẹ mình thật sự rất tốt, cô thân là con gái của họ thì việc báo hiếu cũng là điều nên làm.
Thẩm Đường đang đi dạo trên đường, cô đột nhiên nhìn thấy ở nơi cách mình không xa có một đám đông tụ tập.
Đồng thời, hệ thống lại hiện lên trong đầu Thẩm Đường.
“Bíp, thân thiện với bạn học, hãy làm cho bạn học từ bỏ ý định tự sát.”
“Hoàn thành nhiệm vụ sẽ được hệ thống thưởng chân giò x2”
Thẩm Đường nghe được hai từ chân giò thì thật sự không biết có nên khen hệ thống một câu “rất thực tế” hay không, phần thưởng tầm thường như vậy có lẽ cũng chỉ có mỗi hệ thống có thể đưa ra.
Thẩm Đường cất bước đi về phía đám người.
“Trời ơi, thằng bé còn nhỏ như vậy mà sao lại nghĩ quẩn muốn tự sát thế?”
“Không thể nào, tôi biết đứa bé kia, bình thường nó rất lễ phép học giỏi, sao nó lại đột nhiên có ý nghĩ như vậy chứ?”
“Vậy chắc có lẽ anh không nghe thấy tiếng động trong nhà của thằng bé này, tôi nghe nói mấy ngày trước có thành tích thi, hình như kết quả thi của thằng bé không mấy khả quan nên mấy ngày nay lúc nào người nhà của thằng bé cũng nhắc tới. Tối hôm qua thằng bé còn bị cha mẹ đuổi ra ngoài nữa đó, nói gì mà bọn họ không cần một đứa con vô dụng... Đứa trẻ này tốt như thế mà cặp cha mẹ kia còn không cần, anh nói xem nên giận hay không giận?”
“Không thể nào, không phải mẹ thằng bé nói lần nào kiểm tra nó cũng đứng hạng nhất sao? Hơn nữa, chỉ một lần thi không tốt thì có sao chứ, dù sao nó có phải là thần tiên đâu!”
“Ai nói chỉ mỗi thế, buổi sáng hôm nay tôi còn nghe được một chuyện nữa, cha của đứa nhỏ này có con riêng ở bên ngoài nên đôi vợ chồng này đang làm loạn muốn ly hôn đó!”
“Trời ơi, đứa bé này đáng thương thật đấy!”
“Còn không phải sao? Quá đáng thương mà.”
Thẩm Đường đứng trong đám người nghe thấy tiếng thảo luận của những người bên cạnh thì vội vàng chạy lên tầng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/ta-khong-muon-lam-me-ke/chuong-40.html.]
Khi lên đến mái nhà, Thẩm Đường lập tức nhìn thấy có một bóng người đứng ở mép mái nhà.
Vừa rồi khi Thẩm Đường nhìn thấy cậu ấy ở dưới tầng còn cảm thấy rất kinh ngạc, người này không phải ai khác mà chính là Tần Lạc mà lúc trước Lục Viên nói đến ở nhà ăn.
Tần Lạc, một thiếu niên tốt ôn hòa như ngọc sao lại muốn tự sát vậy?
Vừa rồi Thẩm Đường có nghe được một số chuyện ở dưới tầng, nhưng Thẩm Đường cho rằng có đôi khi những chuyện đó không đủ để khiến một người thiếu niên phải từ bỏ tính mạng của mình.
Mỗi một người chỉ có một cuộc đời, rực rỡ, kiêu ngạo hoặc là vô vị, không như ý muốn.
Thẩm Đường là một người vô cùng trân quý tính mạng của mình nên cô cảm thấy không có gì có thể khiến một người từ bỏ mạng sống của mình.
Người ta thường nói sống tốt một cuộc sống tồi tệ còn hơn là một cái c.h.ế.t tử tế, cuộc đời con người không thể luôn giống như ý muốn của mình, nhưng biết đâu trong giây phút tiếp theo, cuộc đời của bạn sẽ trở nên lạc quan, sáng lạn hơn.
Không có gì có thể quan trọng hơn việc còn sống.
Thẩm Đường nhìn Tần Lạc im lặng đứng ở mép, cô chỉ lặng yên một lát rồi rồi cất bước đi thẳng đến chỗ của cậu ấy.
Cánh tay thon dài của Thẩm Đường bám vào hàng rào chắn, cô đi ra phía ngoài, nơi Tần Lạc đang đứng đó.
Có lẽ hành động của Thẩm Đường đã đánh thức Tần Lạc đang im lặng, cậu ấy chậm rãi quay đầu lại nhìn Thẩm Đường.
Ngay khi Tần Lạc nhìn thấy Thẩm Đường, trong đôi mắt tăm tối của cậu ấy hiện lên vẻ kinh ngạc, cậu ấy nhìn cô rồi khàn giọng nói: “Tại sao lại là cậu?
DTV
“Cậu... cậu biết tôi hả?” Thẩm Đường cố gắng không nhìn xuống dưới chân của mình, nhưng cô vẫn cảm thấy tay mình đang run rẩy.
Hu hu hu, cô sợ độ cao!
“Ừm, cậu là Thẩm Đường cướp mất hạng nhất của tôi.” Mặc dù Tần Lạc nói hai chữ “cướp mất” này, nhưng trong mắt của cậu ấy lại không có chút oán hận nào.
“À, chào cậu, tôi cũng biết câu, cậu chính là bạn học sinh giỏi Tần Lạc trong lời của các bạn học khác.” Thẩm Đường nở một nụ cười nhẹ nhàng đáp lại, sau đó cô lại nghịch ngợm chào hỏi: “Gặp nhau chính là duyên phận, nếu đã quen thì cũng xem như là bạn bè của nhau, vậy cậu đứng ở đây là muốn nhảy xuống đó hả?”
Tần Lạc ngẩn người khi thấy Thẩm Đường hỏi thẳng thắn như vậy, ngay sau đó cậu ấy lập tức nở nụ cười khổ sở: “Tôi nên cảm ơn cậu, có lẽ cậu không tin, nhưng không hiểu sao tôi lại cảm thấy vô cùng nhẹ nhõm khi lần này không phải đứng đầu nữa, cả người đều được thả lỏng.”
“Từ nhỏ mẹ tôi đã yêu cầu tôi phải được điểm tối đa trong những lần kiểm tra, sau khi học trung học, tôi đã phải đi học thêm rất nhiều môn, mỗi ngày đều học đến tối khuya, nhưng những người khác lại không biết tôi phải vất vả như thế nào mới có thể giữ được vị trí đứng đầu này của mình. Tôi rất mệt, quá mệt rồi.”
“Có lẽ cậu cũng có thể hiểu tôi vất vả như thế nào, đúng không? Dù sao cậu cũng vừa chiếm mất vị trí đứng đầu của tôi mà.” Tần Lạc nhìn Thẩm Đường nói.
Thẩm Đường nhìn thẳng vào mắt của Tần Lạc với vẻ mặt vô tội.
Trong lòng Thẩm Đường: Rất xin lỗi, tôi thật sự không hiểu được.
Đến ngay cả hệ thống cũng không thể không phàn nàn: Ký chủ ỷ vào mình có một cái đầu óc thông minh mà kiêu ngạo đến mức không chấp nhận nổi!