Ta Không Muốn Làm Mẹ Kế - Chương 334

Cập nhật lúc: 2024-12-31 22:20:41
Lượt xem: 51

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/uDJs77hFWU

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cố Húc Nhật thấy Đặng mập mạp vén váy của Minh Nguyệt, đương nhiên cậu bé sẽ xông vào đánh người.

Cũng không xem đó là em gái của ai.

Nói thật, Cố Húc Nhật nhìn một con mắt bị đ.ấ.m bầm tím của Đặng mập mạp, trong lòng cảm thấy hơi đồng tình.

Gây sự với ai không gây, sao lại gây với Cố Minh Nguyệt chứ?

Đôi mắt bầm tím kia của Đặng mập mạp là do một cú đ.ấ.m của Cố Minh Nguyệt ban cho.

DTV

Cố Húc Nhật tỏ vẻ: Trời, vừa nhìn đã biết là rất đau.

Cố Minh Nguyệt là ai chứ, tuy ai cũng thấy cô bé là một tiên nữ nhỏ ngoan ngoãn hiểu chuyện, nhưng chỉ có Cố Húc Nhật biết Cố Minh Nguyệt thật sự là một con hổ cái, một là không ra tay, một khi đã ra tay thì nam sinh cũng không phải là đối thủ của cô bé.

Nhìn xem Đặng mập mạp kìa, không phải cũng vừa được thử hay sao?

Đúng vậy, Cố Minh Nguyệt tuy trông giống một tiên nữ nhỏ không thể vặn được nắp chai.

Nhưng khi ra tay, cô bé có thể vặn cả đẩu của người khác đó, biết không hả?

“Mẹ ơi, con sợ quá, hu hu hu...”

Bạn nhỏ Cố Minh Nguyệt vừa nhìn thấy mẹ Thẩm Đường xuất hiện, cô bé lập tức đỏ bừng mắt rồi chạy vọt tới ôm chân của mẹ mình, dáng vẻ kia trông đáng thương biết bao.

Nhưng đây chẳng qua chỉ là vẻ bề ngoài thôi, Cố Húc Nhật đã quên nói một chuyện, đó là kỹ năng diễn xuất của Cố Minh Nguyệt rất có thiên phú.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/ta-khong-muon-lam-me-ke/chuong-334.html.]

Nhìn Cố Minh Nguyệt khóc đi kìa, cô Đặng vốn không muốn tha đã bắt đầu nghi ngờ có phải con trai Đặng mập mạp nhà mình thật sự bắt nạt con gái nhà người ta hay không.

Khi nhận được ánh mắt nghi ngờ của mẹ mình, bạn nhỏ Đặng mập mạp ngơ ngác nhìn.

Hu hu, mắt của cậu bé vẫn còn cảm thấy đau đó, rốt cuộc là ai phải sợ hãi đây?

Có lẽ phải là cậu bé cảm thấy sợ hãi mới đúng chứ?

Đặng mập mạp mở to con mắt bị đánh.

Cậu bé trông mong nhìn mẹ mình: Mẹ à, mẹ phải tin tưởng con của mẹ chứ!

Làm sai chuyện rồi còn làm sao được, nhìn Cố Minh Nguyệt với vẻ mặt ngoan ngoãn, sau đó lại quay nhìn Đặng mập mạp với những vòng tròn đen dưới mắt, trái tim mọi người đều có phần thiên vị. Đến bà Đặng cũng có phần không muốn nhìn thấy cậu con trai không ra gì của mình.

Nói thêm nữa, con trai của bà ta béo tròn bị một cô bé trắng trẻo, ngoan ngoãn như Cố Minh Nguyệt đánh thành ra như thế, bà Đặng cảm thấy rất mất mặt.

Nói cho cùng, bà Đặng thực sự có lúc khó chịu, nhưng nói về chuyện hôm nay thì thực sự là Đặng mập mạp không có lý.

Lật váy của con gái người ta, nếu chuyện này xảy ra với bà ta, bà Đặng nhất định sẽ đánh đứa trẻ đó cho tới khi nó tìm không ra răng thì thôi. Học cái gì không học lại đi học làm lưu manh!

Huống hồ, bà Đặng không phải là người không biết điều. Một cái nhìn vào Thẩm Đường là biết ngay không phải người của một gia đình bình thường, huống chi còn có người theo sau.

Số năm bị bà Đặng liếc mắt một cái, bình tĩnh đứng đó không di chuyển, nhiệm vụ của anh ta là bảo vệ Thẩm Đường, nếu đối phương ra tay, anh ta sẽ không khách sáo.

Sau nửa giờ thuyết phục của giáo viên, Thẩm Đường và bà Đặng cũng nhượng bộ một bước, bồi thường những gì cần bồi thường, Thẩm Đường đồng ý nếu Đặng Phán có việc gì cần đến bệnh viện và tốn kém, cô sẽ chi trả.

Hai đứa trẻ cũng tự nhiên xin lỗi nhau, chỉ là chúng có thực lòng hay không thì không ai biết.

Loading...