Ta Không Muốn Làm Mẹ Kế - Chương 325

Cập nhật lúc: 2024-12-31 22:19:55
Lượt xem: 95

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/2TtPZdE4To

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thẩm Quang Minh và Lưu Mỹ Lan nghe thấy chuyện Thẩm Đại Chí mua vé để tới Bắc Kinh vào ba ngày sao thì ngẩn người một lúc, không phải đã nói là hai mươi bảy mới đi sao, bây giờ cách ngày hai mươi bảy còn tận hai mươi ngày nữa, sao lại vội vàng tới Bắc Kinh thế?

“Cha, xảy ra chuyện gì rồi ạ, không phải hai mươi bảy chúng ta mới đi sao?” Thẩm Quang Minh hỏi.

“Không có chuyện gì, hôm qua Đường Đường gọi điện về báo con bé có thai rồi, vì vậy cha và mẹ con bàn bạc để cha mẹ tới đó trước, các con còn việc bận, khi nào xong việc thì đi cũng được.” Thẩm Đại Chí cười ha ha nói, nhưng nếp nhăn trên gương mặt thật thà đều xuất hiện hết vì nụ cười tươi này.

Thẩm Quang Minh và Lưu Mỹ Lan nghe thấy chuyện Thẩm Đường có thai thì cũng rất vui vẻ.

Sau khi Thẩm Đại Chí rời đi, Lưu Mỹ Lan kéo Thẩm Quang Minh bắt đầu thương lượng xem nên chuẩn bị quà gì cho đứa con trong bụng của Thẩm Đường.

Trong quân khu...

Cố Thịnh đã nóng lòng muốn về nhà, nhưng anh còn phải đợi mười lăm ngày nữa mới về được.

Không biết vợ có nhớ anh không, nhớ tới dáng vẻ lưu luyến không nỡ rời xa mình của vợ, trong lòng Cố Thịnh cảm thấy rất đắc ý.

Ôi trời, chắc chắn vợ của anh đang nhớ anh.

Bắc Kinh, nhà họ Cố.

Thẩm Đường đang đắm chìm trong món canh gà hầm ngọt ngào, cứ cảm thấy hình như cô đã quên chuyện gì đó...

Nghĩ nửa ngày vẫn không nhớ ra là đã quên mất điều gì.

Vì vậy có lẽ là... cô nghĩ nhiều rồi.

Năm mới sắp tới, trên đường nơi đâu cũng là màu đỏ vui vẻ, các quán bày sạp bán đèn lồng câu đối, hạt dưa đậu phộng...

Khương Linh Chi cẩn thận che chở Thẩm Đường đi trong dòng người, hai người đi chỗ này ngó chỗ kia, cả hai đều cảm thấy rất hài lòng, ở đằng sau là hai người của số năm đi tho sau lúc nào cũng chú ý tới tình huống của Thẩm Đường.

“Đường Đường, lát nữa chúng ta tiện đường tới cửa hàng bách hóa một chuyến đi, con xem chúng ta có cần chuẩn bị sớm vài thứ không, vì dụ dụ như quần áo trẻ con cần phải mua trước, còn một vài đồ đạc của con cũng cần mua, bên bà thông gia nên mua quà Tết gì vậy? Nếu không biết thì chúng ta cứ mua một thứ một phần đi.”

“Không cần đâu ạ, mẹ con đã mua hết rồi ạ, mẹ còn bảo ngày mai con tới nhà ăn cơm, còn nữa, bây giờ chúng ta đã chuẩn bị đồ đạc cho con thì có phải sớm quá rồi không ạ? Con cảm thấy còn rất sớm, mà con vẫn chưa biết là nam hay nữ, chuẩn bị sớm thì không tốt lắm đúng không ạ?” Thẩm Đường cười nói.

DTV

Bây giờ quan hệ của Thẩm Đường và mẹ chồng Khương Linh Chi rất tốt, hai người sống chung rất hợp, vì vậy khi nói chuyện cũng không quá câu nệ.

“Không sớm không sớm, thật ra là nam hay nữ đều tốt hết, Đường Đường con xinh đẹp như thế, là con trai hay con gái đều sẽ đẹp giống như con, thời gian trôi đi rất nhanh, những thứ này vẫn nên chuẩn bị sớm.” Khương Linh Chi là người từng trải, mặc dù chỉ sinh mỗi một mình Cố Thịnh, nhưng bà ấy vẫn có kinh nghiệm.

Thẩm Đường không hiểu về chuyện này lắm nên chỉ gật đầu đáp: “Vâng ạ, lát nữa hai mẹ con mình tới cửa hàng bách hóa một chuyến, đúng lúc hôm qua ông nội nói giày đi không còn thoải mái, chúng ta tới đó xem thử ạ.”

“Được, để lát nữa đi xem.” Khương Linh Chi cười nhẹ nói.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/ta-khong-muon-lam-me-ke/chuong-325.html.]

Chuyện đôi giày cũng chỉ là chuyện hôm qua ông cụ thuận mồm nói một câu, nói là giày người ta làm bây giờ không dễ chịu bằng lúc trước ông cụ tự làm, không ngờ Thẩm Đường lại để chuyện này trong lòng, quả là có lòng mà.

Có thể có một nàng dâu như vậy, trong lòng Khương Linh Chi cảm thấy rất vui vẻ.

Sau đó mẹ chồng nàng dâu đi vào cửa hàng bách hóa, hai người mua một đồng đồ đạc dành cho trẻ con, còn về giày của ông cụ, cả hai cũng tìm được một cửa hàng chuyên làm giày thủ công và mua về hai đôi.

Ngày hôm sau, Tiểu Lý lái xe chở Thẩm Đường về nhà họ Thẩm.

Thẩm Đại Chí và Ngô Thúy Bình đã đợi từ lâu, khi thấy Thẩm Đường vào nhà, cả hai đều rất vui vẻ.

Ngô Thúy Bình ngồi bên cạnh Thẩm Đường, bà nhìn cái bụng vẫn chưa lộ rõ của Thẩm Đường vài lần rồi hỏi: “Đường Đường ạ, con đã chuẩn bị quần áo cho con chưa, qua một khoảng thời gian nữa bụng lớn thì con không thể mặc những bộ quần áo như bây giờ nữa đâu, vì vậy bây giờ nên mua quần áo rộng rãi một chút.”

“Đúng rồi, gần đây con có bị nghén không? Có thèm ăn gì không? Bao giờ con rể được về, đã hai mươi sáu rồi, hai ngày nữa là tới Tết.”

Nghe thấy mẹ mình lải nhải nhiều lời như vậy, Thẩm Đường chờ mẹ nói xong rồi mới đáp: “Đã chuẩn bị quần áo rồi ạ, hôm qua mẹ chồng dẫn con đi ra ngoài mua, quần áo cho con của con cũng mua rất nhiều.”

“Nhưng ở bên Cố Thịnh lại đang có chuyện, vừa rồi trước khi ra ngoài, Cố Thịnh đã gọi điện về nhà, anh ấy chưa chắc có thể về được không, cũng không nói được nhiều đã phải cúp máy, hình như đang có chuyện gì rất gấp.”

“Đến về ăn Tết cũng không về được hả?” Ngô Thúy Bình nói.

“Có lẽ là vậy, chuyện của Cố Thịnh con hỏi thăm nhiều cũng không tốt.”

“Cũng đúng, không nói đến chuyện này nữa, mẹ chồng của con có... có nói là muốn cháu trai hay cháu gái không? Coi như con và Cố Thịnh chỉ có thể sinh được một đứa, bây giờ đang phổ biến kế hoạch hóa gia đình, không giống như thời mẹ muốn sinh ba đứa năm đứa đều được, bây giờ các đơn vị chỉ được sinh đúng một đứa, ở nông thôn thì tốt hơn một chút, cho dù đứa đầu là con gái thì vẫn có thể sinh thêm một đứa nữa.”

“Hình như mẹ chồng của con không nghĩ gì đến chuyện này.”

“Vậy còn con? Con muốn sinh con gái hay là con trai?”

“Con ạ?” Thẩm Đường vừa cười vừa đưa tay sờ lên cái bụng vẫn còn bằng phẳng của mình, cô tiếp tục nói: “Con cảm thấy con trai hay con gái đều được cả, đều là từ trong bụng con chui ra mà.”

Thẩm Đường thật sự không để ý tới chuyện sinh con trai hay con gái, dù sao cũng chỉ sinh một đứa, con trai hay con gái đều tốt hết.

“Nói cũng đúng, cho dù là trai hay gái, con cũng chỉ sinh mỗi một đứa thôi mà.” Ngô Thúy Bình lẩm bẩm một câu, bà lại hỏi: “Vậy con có bị nghén không?”

“Đã không còn nghén từ lâu rồi ạ, lúc cha mẹ mới tới đây con có hơi khó chịu, nhưng gần đây con ăn được ngủ được, mẹ có thấy con béo lên không?” Thẩm Đường vừa nói vừa cười hì hì đưa gương mặt nhỏ nhắn lại gần mẹ mình, cô làm nũng.

“Không béo chút nào, con cần phải ăn nhiều hơn đi.” Thẩm Đại Chí ở bên cạnh tiếp lời.

Ngô Thúy Bình nhìn kỹ sắc mặt của con gái nhà mình, hồng hào trắng trẻo, tốt hơn lúc trước rất nhiều rồi.

Ở một bên khác, Cố Thịnh ở trong quân khu đang rất bận, gần như không có thời gian nghỉ ngơi, mắt thấy đã sắp ba mươi rồi mà anh vẫn còn đáng bận rộn như vậy, không chắc là có thể về được không.

Ngay khi Cố Thịnh đang bận rộn đến sức đầu mẻ trán, Tô Chấn Hưng cầm hộp cơm đi vào trong văn phòng của Cố Thịnh.

Loading...