Ta Không Muốn Làm Mẹ Kế - Chương 296

Cập nhật lúc: 2024-12-29 13:12:14
Lượt xem: 105

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/dGZm3M7TSG

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau đó, nhà mẹ đẻ của Lưu Mỹ Lan nghe nói đến chuyện mua nhà thì có hỏi thăm, nhưng mà Lưu Mỹ Lan đã nghĩ thoáng nên chuyện này vốn không có việc gì xảy ra tiếp theo sau đó.

Thời gian chớp mắt trôi qua, kỳ nghỉ hè đã kết thúc và chuẩn bị chào đón một học kỳ mới.

Ngay khi Thẩm Đường định dọn dẹp đồ đạc để chuẩn bị trở về trường học, cô đã nhận được một cuộc điện thoại.

Cuộc điện thoại này là do viện trưởng viện nghiên cứu gọi, trong điện thoại, viện trưởng cũng không nói quá nhiều mà chỉ bảo tạm thời Thẩm Đường không cần phải gấp gáp trở về Bắc kinh, trước tiên cứ tới tỉnh N một chuyến đã, sau khi Thẩm Đường mua vé xe lửa xong thì cứ gọi điện thoại, đến lúc đó ở bên tỉnh N sẽ có người tới nhà ga đón cô.

Viện trưởng bảo Thẩm Đường mau chóng xuất phát qua điện thoại, Thẩm Đường nghe thấy giọng nói của viện trưởng thì cũng biết đây là chuyện rất quan trọng.

Sau khi nhận được điện thoại của viện trưởng, số năm giúp cô múa vé xe lửa xuất phát vào hai giờ rưỡi chiều hôm đó.

Thẩm Đường từ chối ý muốn tiễn cô của cha mẹ, bản thân cô tự dẫn theo số năm cầm túi lớn túi nhỏ ngồi xe lửa đi tới tỉnh N.

Bắc Kinh...

Viện nghiên cứu.

Viện trưởng cũng đang chuẩn bị xuất phát, bởi vì hành trình này tương đối quan trọng, vì vậy viện trưởng đã cố ý gọi điện thoại bảo Thẩm Đường tới bên kia sẽ gặp nhau.

Chuyện này phải nói từ hai ngày trước, viện nghiên cứu của tỉnh N có đưa tới một thứ đồ, ngay từ đầu chuyện này cũng không quá gây chú ý, nhưng vào sáng ngày hôm nay, có người tìm tới viện trưởng.

Sau khi viện trưởng nghe được chuyện này thì lập tức gọi điện cho cấp trên, sau đó ngồi xe lửa bắt đầu đi.

Ở một bên khác, tỉnh N.

Viện nghiên cứu.

“Đồng chí lão Dương, đồ đã được chuyển đến hai ngày rồi, sao vẫn chưa có tin tức gì vậy? Có cần phải gọi điện hỏi thử tình huống không, hai ngày nay ở bên chúng ta gần như đã có động tĩnh rồi.”

“Không vội, bên Bắc Kinh đã gọi điện thoại tới, sẽ có hai người đi đến chỗ chúng ta, một người là viện trưởng viện nghiên cứu đến từ Bắc Kinh, còn một người khác thì chưa từng nghe đến, nghe nói là tới từ tỉnh H ở bên kia, khoảng mười giờ ngày kia xe lửa sẽ tới trạm, đến lúc đó sẽ cử người tới đón.”

Lão Dương dùng ngón trỏ đẩy gọng kính trên sống mũi lên rồi tiếp tục nói: “Còn nữa, chúng ta phát hiện đồ tốt, có một số người ngồi không yên đương nhiên đã có tiếng động. Đợi lát nữa sẽ cử người tới bên quân khu của tỉnh N mời quân sư Lỗ dẫn người tới một chuyến, có lẽ nơi này của chúng ta sắp bị để mắt tới rồi.”

DTV

“Vâng, vậy tôi sẽ đi mời quân sư Lỗ tới.”

Chỉ trong một tiếng ngắn ngủi, quân sư Lỗ đã chạy tới và lập tức bảo vệ nghiêm ngặt từ trong ra ngoài của viện nghiên cứu, nhất là phòng thí nghiệm thì càng là địa điểm phải canh giữ cẩn thận.

Hai ngày sau đó quả thực không yên ổn, có rất nhiều động tĩnh to nhỏ để thăm dò, nếu không phải đã được người quân đội canh giữ thì có lẽ viện nghiên cứu không thể an ổn được như vậy.

Hai ngày sau, viện trưởng viện nghiên cứu Bắc Kinh đã tới nơi, viện trưởng vừa xuống xe lửa đã được đón đi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/ta-khong-muon-lam-me-ke/chuong-296.html.]

Qua hai tiếng nữa, xe lửa mà Thẩm Đường ngồi cũng tới trạm, số năm bảo vệ bên cạnh Thẩm Đường đi xuống theo dòng cười, xa xa đã nhìn thấy có mấy người đàn ông mặc quân phục đứng ở nơi nào đó, còn có một người đàn ông mặc quần áo bình thường đang giơ bảng lên, trên tấm bảng đó được viết tên Thẩm Đường.

Thẩm Đường cất bước đi tới chỗ những người đó, sau đó dừng lại trước mặt người kia.

Người đàn ông giơ bảng đánh giá cô bé trước mặt từ trên xuống dưới một hồi lâu, đôi môi khẽ mấp máy, sau đó không chắc chắn hỏi: “Đồng chí Thẩm Đường?”

“Vâng, là tôi.” Thẩm Đường gật đầu, cô nói tiếp: “Chào anh.”

“Đồng chí Thẩm Đường, chào cô, tôi là Từ Khánh, cô gọi tôi là Tiểu Từ là được, tôi tới để đón cô.”

Tiểu Từ nói xong thì nhìn thoáng qua số năm ở đằng sau Thẩm Đường, sau khi bị ánh mắt sắc bén của số năm dọa sợ, Tiểu Từ lập tức thu ánh mắt lại.

Đã nhìn ra được, “đồng chí Thẩm Đường” này tuy còn khá trẻ, nhưng lai lịch thì không nhỏ chút nào...

Thẩm Đường ngồi ở chỗ của mình, xe lắc lư chạy trên đường, cô ngồi trong xe đã hơn một tiếng đồng hồ rồi, nhưng đồng chí Tiểu Từ vẫn không nói là sẽ dẫn bọn họ đi đâu, nếu không phải trước khi lên xe, Thẩm Đường đã gọi điện cho viện trưởng thì có lẽ cô cũng sẽ không tùy tiện ngồi lên xe như vậy.

Tiểu Từ, Thẩm Đường và số năm ngồi phía trước xe, còn những quân nhân khác từ thì ngồi ở đằng sau.

Đi đón một cô gái còn trẻ như vậy, trong lòng Tiểu Từ cảm thấy rất tò mò, Tiểu Từ là nhân viên công tác của viện nghiên cứu ở bên này, đồng thời cũng là trợ thủ bên canh giáo sư Dương.

Tốt xấu gì Tiểu Từ cũng đã làm trong viện công tác được mấy năm, đây là lần đầu tiên anh ấy gặp được một đồng chí còn trẻ như vậy, nhìn trông chắc chỉ mới khoảng mười tám tuổi, thật sự không thể ko cảm thán một câu mà, tre già măng mọc.

“Đồng chí Thẩm Đường, chúng ta còn nửa tiếng nữa là sẽ tới nơi, đến đó nếu cô cần gì thì có thể tới tìm tôi, tôi khá quen với nơi này.” Tiểu Tứ nói như vậy là bởi lần này viện trưởng Bắc Kinh và đồng chí Thẩm Đường đều do anh ấy phụ trách việc đón tiếp.

“Vâng, tôi biết rồi, cảnh quan ở chỗ của các anh rất đẹp nhỉ?”

“Đúng là rất đẹp, nếu có thời gian thì đồng chí Thẩm Đường có thể đi dạo xung quanh một lát, điểm du lịch ở chỗ chúng tôi có vài nơi nên người từ nơi khác đến rất nhiều.” Sau đó, Tiểu Tứ giới thiệu cho bọn họ về mấy khu phong cảnh khá sôi động.

Trên đường đi, bầu không khí trong xe rất tốt, Tiểu Tứ nói chuyện rất thú vị khiến Thẩm Đường phải nghe say xưa.

Nửa tiếng trôi qua, chiếc xe chậm rãi đi vào một nơi, Thẩm Đường chú ý tới từ sau khi vào cửa chính, người đứng gác hiển nhiên không phải là người thường.

Sau khi đi vào, xe dừng lại ở một chỗ, tất cả mọi người xuống xe, Tiểu Từ dẫn bọn họ đi tới một nơi nào đó trong đây, cuối cùng đi tới một căn phòng.

Viện trưởng Vương cũng đang ở trong căn phòng này, khi nhìn thấy Thẩm Đường đi vào, ông ấy lập tức đứng lên rồi cười chào hỏi với Thẩm Đường.

“Thẩm Đường, cháu tới rồi hả, đúng lúc lắm, lão Dương vừa mới bảo hai chúng ta đi một chuyến xem thử, cháu đến đúng lúc lắm, chúng ta đi vào thôi.”

Nghe thấy viện trưởng Vương nói vậy, giáo sư Dương nhì. Thẩm Đường, ông ấy bắt đầu âm thầm đánh giá vị thiên tài trong lời nói của viện trưởng Vương.

Ông bà ta có câu, đôi mắt là cửa sổ tâm hồn, cảm giác đầu tiên của giáo sư Dương đối với Thẩm Đường là không tệ lắm, đôi mắt sáng long lanh, trông có lẽ tính cách sẽ không tệ.

Loading...