Ta Không Muốn Làm Mẹ Kế - Chương 294
Cập nhật lúc: 2024-12-29 13:12:11
Lượt xem: 123
“Cái này thì ai mà biết được, người trẻ bây giờ không giống với chúng ta khi đó, lúc trước hôn nhân sẽ là gặp lần đầu nhìn trúng thì sẽ kết hôn, sau đó cả đời sống như vậy. Người trẻ bây giờ nói cái gì mà phải được yêu đương tự do, vì sao phải yêu đương tự do thì tôi cũng không hiểu.”
“Ha ha ha , yêu đương tự do chính là để người trẻ tự tìm đối tượng đúng ý mình.” Ngô Thúy Bình cười trả lời.
“Cái tìm mà tìm đối tượng của mình chứ, tôi cảm thấy đi xem mắt rất tốt, phụ huynh luôn có cái nhìn khá tốt, người trẻ bây giờ bị người ta lừa thì sao đây? Thời đó của chúng ta vẫn luôn như thế đó, ,không phải vẫn rất tốt sao.”
“Ôi, khác thời đại mà.”
“Lúc nào cũng nói thời đại khác thời đại, hình như năm nay Vương Thư Hương còn đi buôn bán để kiếm tiền, bây giờ có tiền thì chắc là chướng mắt Tống Khôn nhỉ? Thật ra từ đầu tôi cũng không hiểu được, một hoàng hoa khuê nữ sao lại nghĩ quẩn để gả cho Tống Khôn để làm vợ hai chứ?”
“Điều kiện của nhà họ Tống cũng không kém, nhưng Tống Khôn lại có ba đứa trẻ, nghĩ thế nào cũng không hiểu được suy nghĩ của mấy người trẻ.”
Nghe đến chỗ này, Thẩm Đường không còn cảm thấy hứng thú nữa, đúng lúc cô đã ăn xong bát nạm bò hầm khoai tây, vì vậy Thẩm Đường lập tức đứng dậy, cầm bát đi vào trong phòng bếp, tiện thể đi rửa tay luôn.
Ăn no rồi, Thẩm Đường trở về phòng của mình rồi lấy ra mấy cuộn len mà mình đã chiến đấu thời gian rất lâu, bây giờ Thẩm Đường đã làm được một nửa cái áo len, đồng thời cũng có thể nhìn ra hình dạng so với “cái tã” ban đầu.
Thẩm Đường ngồi trong phòng đan áo len, đã đi xa hơn mà cô vẫn có thể nghe được giọng nói chuyện của thím Lý và mẹ Ngô Thúy Bình.
Ở một bên khác, nhà họ Tống.
Mẹ Tống trợn to mắt nhìn Vương Thư Hương, bà ấy quả thực không thể tin được vừa rồi mình đã nghe thấy điều gì.
Ly hôn, người phụ nữ này muốn ly hôn?
Sao co thể ly hôn được, nếu thêm lần nữa thì Tống Khôn có thể tìm đối tượng như thế nào đây?
“Vương Thư Hương, cô đang nghĩ cái gì vậy, đang êm đẹp tại sao lại muốn ly hôn? Nửa năm nay cô đi sớm về trễ tôi không thèm nói gì, tôi nhắm một mắt mở một mắt làm ngơ, cô thử xem có con dâu nhà ai không làm việc nhà mà chạy tới chạy lui ở bên ngoài cả ngày không?”
“Mẹ, con ra ngoài là để kiếm tiền, lúc đầu em không ra ngoài, cả ngày chỉ ở nhà trông con làm việc nhà, con có nói gì không? Khi đó mẹ cả ngày nói con ăn không ngồi rồi, bây giờ con đi kiếm tiền, mẹ lại ghét bỏ con cả ngày không ở nhà, chẳng lẽ con làm gì cũng đều là sai sao?”
“Phụ nữ vốn nên ở nhà giúp chồng dạy con, cô xem có con dâu nhà ai giống như cô không? Dù sao tôi cũng sẽ không đồng ý với chuyện ly hôn này, cô nghĩ cũng đừng muốn nghĩ.” Mẹ Tống trừng mắt nhìn Vương Thư Hương.
DTV
Thật ra trong lòng mẹ Tống nghi ngờ Vương Thư Hương có tâm tư khác, dù sao nửa năm nay con trai không có một lần về nhà, cả ngày Vương Thư Hương luôn đi sớm về trễ, ai biết được cô ta có làm chuyện gì xấu xa không.
Vương Thư Hương nghe thấy lời của mẹ Tống thì rất bình tĩnh, cô ta đáp lại một câu: “Chuyện nay con sẽ bàn bạc với Tống Khôn xem anh ấy nghĩ như thế nào. Thế thôi, con mệt rồi, con về phòng nghỉ ngơi đây.”
Để lại một câu như vậy, Vương Thư Hương lập tức xoay người trở về phòng của mình.
Trở lại phòng, Vương Thư Hương thở dài một tiếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/ta-khong-muon-lam-me-ke/chuong-294.html.]
Sau một lúc suy nghĩ, có lẽ cả đời này của cô ta đã sai ngay từ đầu.
Có những thứ là của người khác thì sẽ là của người khác, cũng không phải là cướp được thì có thể biến thành của mình, nói cách khác, cho dù biến thành của mình thì kết quả cũng sẽ không giống như vậy.
Gả cho Tống Khôn hai năm, bây giờ nghĩ thì hình như cũng chỉ như vậy, mỗi ngày là việc nhà làm không hết, còn phải chăm sóc ba đứa trẻ, nếu xảy ra chuyện gì thì đều sẽ trách cô ta.
Bây giờ cô ta làm ăn có tiền, suy nghĩ lại thì thật ra cô ta không cần phải trải qua thời gian như thế này.
Hơn nữa sự nghi ngờ của mẹ Tống cũng không sai, ở bên ngoài Vương Thư Hương quả thực cũng có người theo đuổi, dù sao Vương Thư Hương cũng không phải là khó coi bây giờ còn biết cách ăn mặc, ra ngoài có người theo đuổi cũng là bình thường.
Nhưng mà bây giờ Vương Thư Hương vẫn chưa cho đối phương bất cứ lời đáp lại nào, cô ta biết mình đã có gia đình, lại còn kết hôn với quân nhân, bởi vậy cho dù có suy nghĩ gì thì phải để sau khi ly hôn rồi mới có thể cân nhắc.
Vương Thư Hương gọi điện cho Tống Khôn nói về chuyện ly hon, trong điện thoại, Tống Khôn im lặng trong chốc lát rồi đồng ý với chuyện ly hôn mà Vương Thư Hương nói, đồng thời sau mấy ngày nữa sẽ về để xử lý thủ tục.
Bình thường bên quân khu sẽ cử người đứng ra để hòa giải việc ly hôn của Tống Khôn, nhưng Tống Khôn và Vương Thư Hương đều đã bàn bạc xong, vì vậy việc ly hôn cơ bản đã được giải quyết.
Mấy ngày sau, Tống Khôn trở lại đón Vương Thư Hương, hai người thuận lời hoàn thành thủ tục ly hôn.
Buổi chiều cùng ngày làm thủ tục xong, Vương Thư Hương dọn ra khỏi nhà họ Tống.
Lục đó, mẹ Tống khóc đến mức vô cùng đau lòng, nếu không có Tống Khôn giữ lấy, có lẽ mẹ Tống sẽ lao vào đánh cho Vương Thư Hương phải dừng lại.
Vương Thư Hương rời khỏi nhà họ Tống với một ít hành lý, khi đến cửa thôn, cô ta thở phào nhẹ nhõm.
Cô ta mê mang quay đầu, cô ta không biết sau này mình có hối hận không, nhưng bây giờ cô ta chỉ cảm thấy mình đang rất dễ chịu.
Chuyện của hai người Vương Thư Hương và Tống Khôn cuối cùng cũng hạ màn kết thúc.
Hai ngày sau đó, Thẩm Đường đụng phải Vương Thư Hương ở trên thị trấn lúc đó Vương Thư Hương đang đi cạnh một người đàn ông, người đàn ông kia nhìn qua trông rất đàng hoàng, đôi mắt lúc nào cũng dính trên người cô ta.
Mà Vương Thư Hương cũng bắt gặp ánh mắt của Thẩm Đường, khi ngẩng đầu lên nhìn thấy Thẩm Đường, cả người cô ta lập tức trở nên cứng ngắc, sau đó xấu hổ nở một nụ cười xem như chào hỏi.
Thẩm Đường cũng nở nụ cười tơi với đối phương.
Ngô Thúy Bình ở bên cạnh nhìn thấy Thẩm Đường cười với Vương Thư Hương, bà đưa tay kéo cánh tay của con gái, sau đó dẫn Thẩm Đường rời đi.
Thẩm Đường được mẹ dẫn đến nhà anh trai Thẩm Quang Minh, hôm nay bọn họ lên thị trấn để mua hạt giống, ở nhà đến vụ gieo hạt nên tiện thể đến nhà của Thẩm Quang Minh thăm.
“Cha mẹ, đợi lát nữa Mỹ Lan sẽ đi mua đồ cùng với hai người, tiện thể mua luôn thức ăn, buổi trưa nay chúng ta sẽ ăn cơm ở nhà, buổi chiều con lái xe chở cha mẹ về thôn.” Thẩm Quang Minh ngồi trên ghế, anh ấy nhìn Lưu Mỹ Lan ra hiệu.