Ta Không Muốn Làm Mẹ Kế - Chương 277

Cập nhật lúc: 2024-12-29 13:11:43
Lượt xem: 99

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/0nhMD5lVky

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chị dâu Khánh Hoa kinh ngạc ngẩng đầu lên, chị ấy chần chờ một lúc rồi nói: “Em biết hả? Em làm được không thể, có lẽ sẽ rất phiền phức đấy, không thì cứ đợi gọi người tới sửa đi. Thằng nhóc thối này chỉ là đang muốn ăn đòn thôi, đợi cha thằng bé trở về phải đánh một trận mới được.”

Chị dâu Khánh Hoa trừng mắt nhìn con trai cả một cái, chị ấy mắng một câu.

Chung Ái Quân hoàn toàn không nhận ra trọng điểm ở đây, cậu bé tiếp lời: “Mẹ, cha nói là mẹ không được tùy tiện nói như vậy.”

Một câu đầy chính nghĩa được Chung Ái Quân nói ra.

Bầu không khí lập tức trở nên lúng túng, nhất là sắc mặt kia của chị dâu Khánh Hoa...

Thẩm Đường mỉm cười, cô tỏ vẻ: Đây là lời nói hổ sói gì vậy, bạn nhỏ bịa ra đấy hả?

Thẩm Đường nhìn vẻ mặt vô tội của cậu nhóc.

Quả là không giống một đứa trẻ bình thường, là do kỳ nghỉ không có việc gì làm hay là bình thường việc học không đủ mệt, có lẽ... đúng là thiếu đánh thật!

“Chung Ái Quân, con nói xem cả ngày con nghĩ cái gì trong đầu đấy hả? Cái gì mà không được tùy tiện nói như vậy hả, lời này là lời mà một đứa trẻ như con có thể nói à? Còn cha con nữa, đợi lát nữa cha con về để xem mẹ xử lý hai cha con con như thế nào, cả nhà không có ai là để mẹ bớt lo cả!”

Chị dâu Khánh Hoa đen mắt nhìn Chung Ái Quân, Chung Ái Quân thấy động tác của mẹ mình thì lập tức nhảy dựng lên, cậu bé nhanh chóng chui qua cánh tay của chị dâu Khánh Hoa rồi chạy ra ngoài.

Hình như cậu bé rất sợ uy nghiêm của mẹ mình, bạn nhỏ Chung Ái Quân quyết định nói với mẹ mình một câu: “Mẹ, con đi ra ngoài chơi đây ạ, buổi tối con sẽ về với cha, mẹ đừng đi tìm con.” Bỏ lại một câu như vậy rồi lập tức chạy ra ngoài.

Mấy đứa bé khác thấy Chung Ái Quân chạy đi thì cũng mỉm cười chào chị dâu Khánh Hoa rồi xếp hàng chạy đi, bao gồm cả bạn nhỏ Chung Ái Quốc cũng không ngoại lệ.

Mấy đứa trẻ chạy đi hết, thoáng cái trong nhà chỉ còn ba người lớn.

Chị dâu Khánh Hoa nhìn màn hình đen của ti vi, còn có thể làm sao được nữa, nếu đây không phải là con trai ruột thì chị ấy đã ném đứa trẻ vào thùng rác chỉ trong vài phút rồi, tức c.h.ế.t chị ấy mà.

Ngay khi chị dâu chuẩn bị xử lý những công cụ tháo lắp của con trai Chung Ái Quân, Thẩm Đường lập tức tiến lên một bước rồi cười nói: “Chị dâu, hay là chị cứ để em xem thử một chút đi, thực sự không cần phải mời người đến sửa đâu ạ.”

“Ôi trời, Khánh Hoa à, chị cứ thử xem, dù sao nếu sửa được thì buổi tối chị mời Thẩm Đường ở lại ăn cơm là được rồi, đúng lúc tối nay nhà tôi có chuẩn bị món hầm, lúc đó tôi sẽ mang sang đây. Tôi mang thịt sang, thêm một món ăn.”

Nói đến chuyện ăn cơm, lúc trước chị dâu Khánh Hoa và chị dâu Mạnh đã thảo luận với Thẩm Đường ở trên đường rồi, vừa hay nhân cơ hội này nói ra, buổi tối thêm một người ăn thì cũng sôi động hơn một chút.

“Được rồi, vậy Đường Đường xem giúp chị nhé, chị đi rót cho em cốc nước.” Chị dâu Khánh Hoa cười nói.

Sau đó trong phòng trở nên rất yên tĩnh, chị dâu Mạnh và chị dâu Khánh Hoa nhìn chằm chằm động tác của Thẩm Đường, khi Thẩm Đường mở ti vi lên, động tác này nhìn trông rất thành thạo khiến hai người không khỏi thay đổi cái nhìn về Thẩm Đường.

Trông cô gái mềm mại như thế, không ngờ lại còn biết chuyện này.

Chung Ái Quân mới chỉ tháo ti vi ra, sau khi Thẩm Đường phát hiện thật ra vấn đề không lớn lắm, chỉ là linh kiện trong đó lắp hơi lộn chỗ mà thôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/ta-khong-muon-lam-me-ke/chuong-277.html.]

Sắp xếp lại là được, vấn đề này không lớn.

“Đường Đường, em thấy thế nào, nếu không được thì thôi đi, ngày mai để chị mời người tới sửa là được.”

“Không sao đâu ạ, trông vấn đề không lớn lắm, chị dâu đừng lo lắng.” Thẩm Đường cúi đầu nghiêm túc dùng công cụ lắp đặt linh kiện, cô đáp lại.

Nghe thấy Thẩm Đường nói như vậy, chị dâu Khánh Hoa cảm thấy hơi mong đợi, mời người tới sửa ti vi thật sự rất phiền phức bởi ra vào trong quân khu không tiện lắm.

Thẩm Đường làm rất nhanh, không đến nửa tiếng mà cô đã có thể sắp xếp gọn gàng và đúng vị trí của các linh kiện ở trong ti vi, Thẩm Đường nhìn đôi bàn tay bị bẩn của mình, cô ngẩng đầu lên nở nụ cười với chị dâu Khánh Hoa.

“Chị dâu, chị mở thử giúp em được không ạ? Tay em có hơi bẩn nên đành nhờ chị thôi.”

DTV

“Được được được, trong bếp có nước rửa, Thẩm Đường vào rửa tay đi, nếu rửa nước không sạch thì ở hộc tủ bên cạnh có xà phòng, em dùng xà phòng rửa đi.” Chị dâu Khánh Hoa chỉ vào nơi đặt xà phòng, sau đó bảo Thẩm Đường nhanh chóng đi rửa tay.

“Đợi một lát nữa ạ, nếu chưa sửa được thì em sẽ làm lại.” Thẩm Đường nói.

Chỉ chốc lát sau, chị dâu Khánh Hoa nhấn nút nguồn, sau vài giây, màn hình ti vi dần dần xuất hiện một hình ảnh trắng đen, ngay sau đó âm thanh cũng phát ra bình thường.

“Ơ, được rồi được rồi, Đường Đường lợi hại thật đó." Chị dâu Khánh Hoa ngạc nhiên nói.

“Tốt thật đó, người được học hành quả nhiên là khác biệt, cái gì cũng biết, chẳng trách người nhà chị lại rất thích người được học hành, người đọc sách đúng là không giống chúng ta.” Chị dâu Mạnh khen ngợi.

“Không không không, chị dâu quá khen rồi, chỉ là đúng lúc em học kỹ thuật điện tử mà thôi nếu không thì cũng không biết cái này.” Thẩm Đường cười nhẹ đáp lại một câu, sau đó mới đi vào phòng bếp rửa tay.

Sau đó từ buổi trưa, Thẩm Đường đều ở cùng với hai chị dâu ở đây, chị dâu Khánh Hoa giữ Thẩm Đường ở lại ăn cơm tối, mặc dù Thẩm Đường đã uyển chuyển từ chối một lần, nhưng chị dâu Khánh Hoa vẫn quá nhiệt tình nên cô cũng đồng ý.

Buổi tối, Cố Thịnh tới nhà chị dâu Khánh Hoa cùng ăn cơm, sau khi ba người đàn ông đi vào nhà, Thẩm Đường cũng vào phòng bếp giúp rửa rau.

Thấy ba người đàn ông vào nhà, ba người phụ nữ ở trong phòng bếp đi ra nói chuyện một hồi rồi tiếp tục vào bận rộn trong phòng bếp.

Cũng phải mất một lúc thì ba người đàn ông cũng nghe được chuyện xảy ra vào buổi chiều.

Người đàn ông của chị dâu Khánh Hoa tên là Chung Lĩnh, khi nghe kể chuyện buổi chiều, anh ấy nhìn thoáng vào trong phòng.

Sau đó phát hiện hai thằng nhóc thối nhà mình vẫn chưa trở lại, điều này dùng đầu ngón chân cũng biết được là do đã gây họa nên sợ bị đánh.

Nhưng Chung Lĩnh vẫn cảm thấy rất ngạc nhiên với chuyện đối tượng của Cố Thịnh biết sửa ti vi, anh ấy cười nói với Cố Thịnh: “Cố Thịnh à, đối tượng của em lợi hại thật đấy, cô bé này cái gì cũng biết.”

“Ha ha ha, chẳng phải sao, Cố Thịnh có con mắt chọn đối tượng rất tốt đó, một là không tìm, hai là tìm thì phải tìm một người rất ưu tú, trong quân khu của chúng ta có rất nhiều người ghen tị với thằng nhóc này đấy, tìm được một cô bé xinh đẹp như vậy.” Người nói là Trương Phong, cũng chính là người đàn ông của chị dâu Mạnh.

“Khụ khụ, quá khen quá khen rồi, em cũng cảm thấy mình rất may mắn. Nếu không sao có thể tìm được một cô bạn gái tốt như vậy, đúng không?” Một câu trước của Cố Thịnh rất khiêm tốn, nhưng câu sau lại là một sự khoe khoang.

Loading...