Ta Không Muốn Làm Mẹ Kế - Chương 268
Cập nhật lúc: 2024-12-29 13:09:58
Lượt xem: 101
Thẩm Đường bị thím bán thịt trêu chọc một câu, cô mềm mại nở nụ cười, nụ cười này khiến bà ấy thoải mái, sau đó lấy hai khúc xương to cả ngày không dám bán ra rồi hào phóng nói: “Nào, hai khúc xương này bán cho các cháu, đừng thấy nó không có chút thịt nào, nhưng có thể để nấu canh, cho thêm một chút rau củ là được.”
“Cảm ơn thím ạ, vừa nhìn đã biết thím là người tốt mà.” Thẩm Đường không chút do dự phát cho thím bát thịt “thẻ người tốt”.
Đến khi hai người đi ra khỏi chợ bán thức ăn, trên tay Cố Thịnh đã xách đủ loại túi, còn hai tay Thẩm Đường thì trống trơn, trên đường trở về, cô nhiều lần muốn giúp đỡ, nhưng lại bị anh từ chối.
Cố Thịnh nhìn đôi bàn tay trắng nõn mềm mại của Thẩm Đường, sao anh có thể để cô làm việc được chứ?
Năm giờ rưỡi, hai người trở lại nơi ở của Thẩm Đường.
Vừa vào nhà, Cố Thịnh đã lập tức cầm đồ đạc đi vào phòng bếp, Thẩm Đường rót một chén nước rồi chạy chậm đi vào phòng bếp, sau đó đứng bên cạnh Cố Thịnh đang xếp đồ, cô giơ tay đặt chén nước chạm vào đôi môi mỏng của Cố Thịnh.
“Khát rồi đúng không, nào, uống nước đi, để em đút cho anh.” Thẩm Đường cười khẽ nói.
Cố Thịnh rất phối hợp, khi thấy động tác nhón chân của Thẩm Đường, anh hơi cúi người xuống phối hợp với động tác đút nước của Thẩm Đường, đôi môi mỏng khẽ mở và uống hết cốc nước mà Thẩm Đường đưa tới.
“Em cho đường vào nước hả?” Cố Thịnh bỗng dưng nói, đôi mắt đen sâu thẳm của anh nhìn cô không chớp mắt.
Thẩm Đường ngẩn người một lúc, sau đó lắc đầu: “Không ạ, em không cho đường vào.”
“Ồ, vậy có lẽ là bởi vì cốc nước này được em đút cho uống, nên uống vào mà trong lòng cảm thấy rất ngọt ngào.”
Ừm, anh luôn cảm thấy như thế, bạn gái đút cho anh uống gì đều cảm thấy ngọt hết.
Thẩm Đường bật cười thành tiếng, cô giơ tay hờn dỗi đánh yêu một cái vào bả vai của người đàn ông,sau đó mềm mại yêu kiều nói: “Cố Thịnh, là anh ăn vụng đường đấy chứ, nếu không sao miệng anh lại ngọt thế hả?”
“Ừm, có lẽ là vậy, em có muốn nếm thử xem anh có ăn vụng không?” Cố Thịnh vừa nói vừa nhìn đôi môi đỏ mọng của cô gái với ánh mắt nóng rực, yết hầu vô thức lên xuống hai lần.
Nhận ra được ánh mắt nóng rực của người đàn ông, Thẩm Đường không chỉ không cảm thấy xấu hổ mà còn rất to gan, cô ngước mắt lên nhìn thẳng vào mắt của người đàn ông, đôi môi đỏ khẽ mở rồi chậm rãi nói một câu: “Được.”
Được...
Còn chưa kịp để Cố Thịnh tỉnh táo lại, Thẩm Đường đã nhón chân lên, cánh tay mảnh khảnh vòng qua cổ của anh, đôi môi mềm mại khẽ chạm vào đôi môi mỏng gợi cảm của người đàn ông.
Mùi hương của anh ngập tràn trong hơi thở của cô, ngay sau đó, cô lập tức bị ăn cướp quyền điều khiển.
Bàn tay nóng hổi của người đàn ông ôm chặt vòng eo thon gọn của cô gái, ép chặt cả người cô vào ngực, anh bá đạo hôn lên đôi môi đỏ mọng của cô.
Cũng không biết đã qua bao lâu, Thẩm Đường chỉ biết khi được Cố Thịnh thả ra, cô suýt nữa đã ngã xuống đất, bị hôn đến mức chân mềm nhũn, nếu không phải là anh nhanh tay lẹ mắt ôm cô lại thì Thẩm Đường cảm thấy có lẽ mình sẽ cảm thấy mất mặt mà về thẳng nhà.
Nhưng cho dù không bị ngã xuống đất thì Thẩm Đường vẫn cảm thấy mình không có chút mặt mũi nào, nhất là khi nhìn thẳng vào đôi mắt tràn đầy ý cười của Cố Thịnh, Thẩm Đường không nhịn được mà hung dữ trừng mắt nhìn kẻ đầu têu nào đó.
Mềm chân là lỗi của cô hả?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/ta-khong-muon-lam-me-ke/chuong-268.html.]
Cố Thịnh thấy ánh mắt hung hăng đầy mùi sữa của Thẩm Đường, trong lòng cảm thấy rất kinh ngạc.
Được rồi, tất cả đều là anh sai.
Trách anh nhất thời không khống chế nổi con thú trong người mà hôn cô quá mạnh.
Thẩm Đường vừa nhìn vào mắt Cố Thịnh thì đã biết người đàn ông này đang nghĩ gì, cô trừng mắt nhìn Cố Thịnh với đuôi mắt vẫn hơi đỏ và dữ dằn nói: “Nấu cơm nhanh lên, nào, đeo cái tạp dề con thỏ màu hồng phấn của anh đi.”
Thẩm Đường ác ý cầm lấy chiếc tạp dề con thỏ màu hồng, cô rất tri kỷ mặc vào cho Cố Thịnh, tiện tay buộc vào, sau đó cười tủm tỉm ngẩng đầu lên rồi nói với giọng điệu rất dịu dàng: “Anh Cố, em vẽ cho anh một bức tranh nhé?”
DTV
Sao Cố Thịnh không thể nhìn thấy được sự thú vị đầy ác ý của Thẩm Đường chứ, nhưng cho dù nhìn ra chút tâm tư của Thẩm Đường, anh vẫn trầm giọng nói: “Ừm, vẽ đi, em vui vẻ là được, muốn vẽ bao nhiêu bức thì cứ vẽ bấy nhiêu.”
Thẩm – học sinh giỏi – Đường rất có thiên phú trong phương diện hội họa này, mặc dù cả hai đời cô chưa từng tiếp xúc với nghệ thuật cao cấp như hội họa, nhưng tư thế này của Thẩm Đường thật sự rất chuyên nghiệp.
Sau một tiếng đồng hồ, thành phẩm của Thẩm Đường đã xuất hiện, trên tờ giấy trắng, một người đàn ông mặc tạp đề thỏ con nổi bật trên giấy, đường nét sắc sảo của người đàn ông rất giống với Cố Thịnh.
Bảy giờ, cơm tối đã được nấu xong.
Cả bàn đều là những món mà Thẩm Đường thích ăn, bầu không khí trong phòng tràn ngập mùi thơm ngọt ngào.
Theo đề nghị của Thẩm Đường, Cố Thịnh đã mua một chai rượu nho, hai người rất công bằng, cả hai đều lấy cố nước tráng men, mỗi người được rót nửa ly rượu.
Thẩm Đường nhìn rượu nho màu đỏ ở trong cốc nước tráng men, cô càng cảm thấy vui vẻ hơn.
Cô ngước mắt lên nhìn Cố Thịnh ở bên cạnh, giơ ly lớn, chớp chớp mắt vài cái rồi ranh mãnh cười một tiếng và nói: “Nào, chúc em sinh nhật vui vẻ.”
“Đường Đường, chúc em sinh nhật vui vẻ.” Cố Thịnh phối hợp nâng ly với cô.
Một tiếng trong vang lên, hai cái cốc chạm vào nhau, hai người nhìn nhau mỉm cười, sau đó cùng uống một ngụm.
Sau đó Cố Thịnh phát hiện cho dù là rượu nho cũng không phải là ngoại lệ với Thẩm Đường, chẳng mấy chốc, gương mặt của cô đã bắt đầu trở nên đỏ hồng, đôi mắt ngập nước kia cũng dần trở nên mê người.
Nhưng mà Thẩm Đường uống say vẫn nhớ đến chuyện ăn uống, cơ thể của cô đã nghiêng lên nghiêng xuống, nhưng vẫn cố chấp muốn ăn món canh cá chua mà cô hằng ao ước.
Nhìn bạn gái đáng yêu đến sắp nổ tung, Cố Thịnh giúp cô gỡ xương cá, sau đó đút cho cô ăn.
Hai người một tỉnh táo một say rượu như con ma men phối hợp với nhau rất ăn ý.
“Em muốn ăn món kia.”
“Không, không ăn da, chỉ ăn thịt thôi.”
“Em muốn uống canh, không ăn hành.”
Sau nửa tiếng, Cố Thịnh đã hầu hạ Thẩm Đường ăn xong, anh nhìn Thẩm Đường say đến mức mơ màng, Cố Thịnh bế cô đặt ngồi xuống ghế sô pha, sau đó đi dọn dẹp bàn ăn.