Ta Không Muốn Làm Mẹ Kế - Chương 265

Cập nhật lúc: 2024-12-29 13:09:53
Lượt xem: 148

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/rtsjvti0b6

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cô chờ bà chủ cùng chuyển cái tủ đang chặn cửa ra, sau đó mở cửa.

Vừa mở cửa, số năm lập tức đi vào, khi thấy Thẩm Đường không xảy ra bất cứ chuyện gì, sự căng thẳng trong lòng số năm cuối cùng cũng biến mất. Số năm lập tức nhìn thấy người đàn ông đang hôn mê dưới mặt đất, anh ấy nhanh chóng qua đó rồi kéo người đàn ông ném ra bên ngoài cho mấy người khác xử lý.

Chỉ đi ra ngoài đúng hai tiếng ngắn ngủi, biến cố xảy ra khoảng mười phút, thực sự là mất hồn mất vía mà.

“Tôi đưa cô về, từ hôm nay trời đi, tôi sẽ ở bên cạnh cô.” Số năm nghiêm túc nói.

“Vâng, về thôi.” Thẩm Đường khẽ gật đầu, sau đó cất bước đi ra.

Tôn Anh My phát hiện từ khi đi ra, Thẩm Đường vẫn không nhìn mình dù chỉ một cái, trong đầu đột nhiên nghĩ đến chuyện vừa xảy ra, trong lòng lập tức cảm thấy hơi chột dạ.

DTV

Nhưng chuyện vừa rồi xảy ra, cô ta cũng bị dọa sợ mà.

Thẩm Đường về nhà máy, sau đó mọi người lập tức phát hiện ở bên cạnh Thẩm Đường có thêm một người.

Thẩm Đường vừa trở về nhà máy, xưởng trưởng đã lập tức tìm tới chỗ cô, khi thấy Thẩm Đường không xảy ra chuyện gì, bây giờ ông ấy mới giơ tay lau mồ hôi trên trán mình.

Cũng may, cũng may Thẩm Đường không xảy ra chuyện gì.

Vừa rồi các cuộc điện thoại liên tiếp gọi đến, xưởng trưởng cũng rất sợ đó, được chứ? Sao một “Thẩm Đường” lại có thể khiến nhiều nhân vật lớn nhớ thương vậy chứ, rốt cuộc Thẩm Đường là ai vậy, lợi hại thật đấy.

Xưởng trưởng nói chuyện với Thẩm Đường một hồi, sau khi xác định không có bất cứ chuyện gì xảy ra, ông ấy lập tức chạy về văn phòng để gọi điện thoại, nhất định phải để những người kia biết rằng Thẩm Đường đã trở về an toàn.

Sau khi tạm biệt xưởng trưởng, Thẩm Đường lập tức trở về ký túc xá, số năm cũng được an bài ở nơi cách Thẩm Đường gần nhất, đương nhiên, số năm cũng không thể ở trong ký túc xá nữ được, vì vậy nơi ở của số năm cách Thẩm Đường hai tòa nhà.

Thẩm Đường trở về ký túc xá, cô thoải mái tắm rửa một lúc, sau đó mệt mỏi nằm trên giường.

“Hệ thống, dọa tôi sợ c.h.ế.t rồi, nếu hôm nay không nhờ có cậu, nếu không phải cậu nói cho tôi biết người đàn ông kia là người xấu, bên ngoài có người chờ ở đó, nếu tôi không kịp thời đóng cửa lại. Những người bên ngoài lao được vào, tôi sợ là sẽ không chờ được số năm tới.

“Ký chủ à, cô nói cô đi, tôi chẳng phải thần thông quảng đại gì, suýt nữa cô đã khiến mình xảy ra chuyện rồi đó.” Hệ thống cũng rất bất lực.

Thẩm Đường khóc hu hu tỏ vẻ: Cô cũng không ngờ được mà.

Nhớ lại chuyện ngày hôm nay, hu hu hu, sợ quá đi, suýt chút nữa cô tiêu đời rồi. Nhìn thoáng qua món đồ hôm nay vừa mua về được đặt trên mặt bàn, Thẩm Đường đưa tay che bụng lại, trong lòng cảm thán một câu: Bởi vì bà dì tới mà suýt chút nữa đã gây ra thảm án m.á.u đổ thành sông rồi.

Nếu biết trước đi ra ngoài mua cái đó nguy hiểm như thế, cô thà rằng để m.á.u chảy thành sông còn hơn.

Thẩm Đường tỏ vẻ: Cái mạng này quan trọng hơn bà dì rất nhiều!

Bà dì vô tội tỏ vẻ: Là lỗi của nó, không sai!

Trong văn phòng của xưởng trưởng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/ta-khong-muon-lam-me-ke/chuong-265.html.]

Tôn Anh My ngơ ngác đứng trước bàn làm việc của xưởng trưởng, cô ta không hiểu vì sao xưởng trưởng lại gọi mình tới đây, nhưng cô ta nhận ra được sắc mặt khó coi của xưởng trưởng, hơn nữa còn có ba người đàn ông mặc quân phục đứng trong phòng làm việc.

Tất cả mọi người đều nhìn cô ta, vẻ mặt của Tôn Anh My cứng ngắc, cô ta lo lắng nói: “Xưởng trưởng, ông gọi tôi tới đây là có chuyện gì sao?”

“À thì, chuyện là như vậy, mấy đồng chí này tới đây tìm cô là để tìm hiểu về chuyện xảy ra ngày hôm nay, hôm nay cô có đi ra ngoài với Thẩm Đường, cô cứ kể từ đâu tới cuối là được rồi. Nhưng cô phải thành thật kể lại mọi chuyện rõ ràng, không được giấu diếm, nếu sau đó điều tra được gì đó, đến lúc đấy tôi không giúp cô được.” Xưởng trưởng nghiêm túc nhìn Tôn Anh My, ông ấy nói.

Xưởng trưởng có ấn tượng với người tên Tôn Anh My này, đã làm việc trong xưởng nhiều năm, mặc dù có đôi khi cô gái này hơi cáu kỉnh một chút, nhưng nói tóm lại thì không tệ lắm.

Xưởng trưởng thân là cấp trên, ông ấy vẫn hy vọng Tôn Anh My không có bất cứ quan hệ gì với chuyện lần này của Thẩm Đường.

Đương nhiên, nếu Tôn Anh My thật sự có vấn đề gìi đó, vậy xưởng trưởng chỉ có thể nói với cô ta, không giúp được.

Xưởng trưởng vừa nói xong, ba người đàn ông mặc quân phục lập tức bước lên phía trước, một người trong số đó bắt đầu lấy bút và sổ ra để ghi chép.

Hai người còn lại thì bắt đầu hỏi.

Đối với tình huống của Tôn Anh My quả thực có rất nhiều điểm đáng nghi ngờ, đầu tiên Tôn Anh My rủ Thẩm Đường cũng đi ra ngoài, sau đó đã xảy ra chuyện.

Thứ hai, theo tin tức nhận được, trước khi xảy ra chuyện, Tôn Anh My đã từng bảo Thẩm Đường đi ra ngoài đối mặt với những tên lưu manh kia, nếu hai điểm này không được làm rõ thì rất khó để khiến người ta không nghi ngờ.

“Đầu tiên, đồng chí Tôn Anh My, cô hãy kể lại cho tôi tất cả mọi chuyện xảy ra vào ngày hôm nay, ý của tôi là, kể lại rõ ràng mọi chuyện, không được bỏ sót hay quên bất cứ chi tiết nào, đây là cuộc điều tra rất quan trọng với chúng tôi, đồng thời cũng rất quan trọng với cô.”

Tôn Anh My thấy vẻ mặt nghiêm túc của những người đàn ông đang tra hỏi mình, trong lòng bắt đầu cảm thấy sợ hãi, bây giờ cô ta đã nhìn ra Thẩm Đường vốn không phải là một sinh viên bình thường gì, nếu là một sinh viên bình thường thì sao có thể có nhiều người âm thầm bảo vệ cô đến như vậy.

Chưa kể bây giờ còn có cả người trong quân đội điều tra chuyện này.

Tôn Anh My không dám nói dối, cô cẩn thận kể lại từ đầu đến cuối những chuyện đã xảy ra vào hôm nay, đồng thời cô còn không quên giải thích vì sao hôm nay lại rủ Thẩm Đường đi ra ngoài.

Lúc đó cô ta thật sự đã bị dọa sợ, cô nhận ra được những người kia tới tìm Thẩm Đường, vì vậy trong tình huống như thế, đầu óc cô ta rối bời nên đã nói ra những lời như vậy, bây giờ cô ta đang thật sự rất hối hận.

Lời kể của Tôn Anh My tạm thời không có vấn đề gì, vì vậy sau hai tiếng đồng hồ, Tôn Anh My rời khỏi văn phòng của xưởng trưởng.

Khi vừa đi ra khỏi văn phòng xưởng trưởng, hai chân Tôn Anh My đã mềm nhũn, đến lúc trở về rồi mà tinh thần cô ta vẫn cảm thấy hoảng hốt.

Mấy ngày tiếp theo, người trong xưởng phát hiện ở bên cạnh Thẩm Đường có thêm một người, gần như là trông coi Thẩm Đường không rời một tấc, hơn nữa còn có ánh mắt sắc bén khiến những người ở đây đều không dám đối mặt.

Ở đây khoảng hai mươi ngày, có lẽ Thẩm Đường nên rời đi rồi.

Trong lòng Trịnh Văn Hóa không nỡ để Thẩm Đường rời đi, mãi mới tìm được một mầm non tốt, bây giờ mới được bao lâu mà đã phải rời đi rồi.

Nhưng mà ông bà ta có câu, thiên hạ này không có buổi tiệc nào không tàn, cuối cùng Thẩm Đường vẫn rời khỏi chỗ này vào một ngày nắng đẹp.

Ngồi trên xe lửa, Thẩm Đường bắt đầu chờ mong, đã lâu rồi cô chưa trở về nhà.

Khi Thẩm Đường đến Bắc Kinh thì đã là chín giờ tối, mười giờ rưỡi mới trở về nơi ở.

Loading...