Ta Không Muốn Làm Mẹ Kế - Chương 246
Cập nhật lúc: 2024-12-29 13:07:33
Lượt xem: 175
Trong số mệnh của mình, thứ gì thuộc về mình thì cuối cùng nó sẽ trở về với mình, nếu không có gì cũng đừng có cưỡng cầu.
Có nhiều thứ, dù trộm được thì vẫn không phải là của mình, sẽ không bao giờ là của cô ta.
Giang Tiểu Lộc và Thẩm Đường tiếp tục đi lên tầng hai, hai người ngồi xuống một cái bàn trống.
“Đường Đường, gần đây cậu có thời gian không, hai ngày nữa có một buổi tụ họp, cậu rảnh thì hai ta cùng đi chơi đi, mấy người Tiêu Ương cũng tới, một mình tôi tới đó cảm thấy rất nhàm chán, nhưng người ta đã mời rồi, tôi không đi thì lại có hơi xấu hổ.”
Giang Tiểu Lộc kể từ sau khi chia tay Tiêu Ương, Hồng Tinh Ba vẫn liên tục theo đuổi cô ta, nhưng Giang Tiểu Lộc suy nghĩ một thời gian, cô ta cảm thấy mình không môn đăng hộ đối với bất cứ ai trong giới của mấy người Tiêu Ương, vì vậy cô ta định sẽ nói rõ ràng một lần với Hồng Tinh Ba.
Đúng lúc buổi gặp mặt này là do nhóm của Hồng Tinh Ba tổ chức, Giang Tiểu Lộc cũng nhân cơ hội tìm anh ta nói rõ ràng một lần.
“Ừm, tôi không chắc có thời gian không, nếu hôm đó không có lớp thì tôi sẽ đi cùng cậu.” Thẩm Đường cười đáp lại.
Sau vài phút, thức ăn được mang lên.
Sau khi bắt đầu ăn, cuối cùng Thẩm Đường cũng đã hiểu vì sao tiệm cơm này lại đông khách đến như vậy.
Ăn ngon lắm đó.
Trước khi đi, Thẩm Đường vẫn không quên gói hai túi lớn những món ăn mình thích, định tối nay sẽ hâm nóng để làm bữa ăn nhẹ.
Thẩm Đường đã từ bỏ việc nấu nướng này rồi, nhưng việc hâm nóng đồ ăn thì Thẩm Đường lại không có vấn đề gì.
Sau khi mang đồ ăn về nhà, Thẩm Đường cũng không đi ra ngoài nữa.
Còn ở đại học Bắc Kinh, Khương Bính Thăng nhận được thông tin, trường đại học ở nước ngoài cho Thẩm Đường một cơ hội, những năm này, việc du học có thể nói là một cơ hội vàng, nhưng từ khi đi du học đến lúc tốt nghiệp có quay lại hay không thì lại không biết trước được.
Thẩm Đường quá xuất sắc, không chỉ ở phương diện Toán Học, mà cô cũng rất có thiên phú trong việc nghiên cứu, bên nước ngoài có thể biết đến Thẩm Đường, vậy chắc chắn cũng đã hỏi thăm không ít thông tin liên quan đến cô.
Lại nói đến chuyện này, nếu Thẩm Đường thật sự lựa chọn đi ra nước ngoài học vậy thì chắc chắn sẽ rất phiền phức, đầu tiên Thẩm Đường là người được viện nghiên cứu khoa học định sẵn, bên viện nghiên cứu khoa học đợi sau khi Thẩm Đường tốt nghiệp thì sẽ lập tức đón người qua đó.
Nếu cô đi du học, vậy bên viện nghiên cứu có thể đồng ý không?
Đương nhiên là không rồi!
Bên viện nghiên cứu khoa học nhận được thông tin muộn hơn Khương Bính Thăng vài phút. Khi viện trưởng biết được tin này, ông ấy tức giận đến mức không ăn nổi.
Đây rõ ràng là đang cướp người mà, còn về chuyện có người biết được thành tựu của Thẩm Đường hay không thì viện trưởng lại không thể nói chính xác được.
Viện trưởng cảm thấy chuyện quan trọng bây giờ là tới nhà Thẩm Đường để biết được suy nghĩ của cô.
Viện trưởng vội vàng chạy ra khỏi văn phòng, ông ấy đi từ viện nghiên cứu đến nơi ở của Thẩm Đường.
Khi nhìn thấy viện trưởng, Thẩm Đường ngẩn người mất một lúc, dù sao sáng nay Thẩm Đường mới từ viện nghiên cứu khoa học trở về. Bây giờ viện trưởng lại tới đây, trông sắc mặt của viện trước hình như có chuyện gì đó rất quan trọng.
Trước tiên Thẩm Đường mời ông ấy vào trong nhà, sau đó rót cho viện trưởng một chén nước.
“Viện trưởng, chú uống nước đi ạ.”
“Được Được Được, Thẩm Đường à, cháu ngồi xuống đi, chú nói cho cháu biết một chuyện.” Viện trưởng đi vội nên đang rất khát, ông ấy uống ừng ực hết cốc nước rồi mới tiếp tục nói: “Thẩm Đường à, ở chỗ chú có một tin tức có liên quan đến cháu.”
“Viện trưởng, chú cứ nói đi ạ.” Thẩm Đường nói.
“Chuyện là như vậy, chú nghe nói có một đại học ở nước ngoài muốn đón cháu qua bên bọn họ, chú cảm thất, thật ra đại học Bắc Kinh của chúng ta cũng rất tốt, hơn nữa cũng không có bất cứ chênh lệch gì với mấy trường đại học ở bên nước ngoài kia. Thẩm Đường, cháu cảm thấy thế nào? Cháu thấy thế nào về chuyện đi du học?”
“Cháu...”
“À thì, cháu đừng vội vàng trả lời, cháu suy nghĩ thật kỹ rồi hẵng nói, thật ra đại học trong nước chúng ta cũng rất tốt, chú nghe nói gần đây đồ ăn trong nhà ăn của trường đại học Bắc Kinh cũng không tệ, cháu suy nghĩ thử đi, nghĩ thật kỹ vào.”
Thẩm Đường vừa mới nói được đúng một chữ thì đã bị viện trưởng cắt ngang, cô thấy đôi mắt sáng lấp lánh của viện trưởng đang nhìn mình, trong lòng Thẩm Đường thầm bật cười.
“Viện trưởng.” Thẩm Đường nở nụ cười, sau đó cô tiếp tục nói: “Cháu không muốn ra nước ngoài, ít nhất là tạm thời không có quyết định này, giống như chú đã nói, trường đại học Bắc Kinh rất tốt.”
“Thế nên, ý của cháu là cháu từ chối bên kia đúng không?” Viện trưởng hỏi thử.
“Vâng ạ.” Thẩm Đường gật nhẹ đầu.
Nhận được câu trả lời của Thẩm Đường, trái tim đang treo lơ lửng của viện trưởng cuối cùng cũng rơi xuống đất, ông ấy cười ha ha nói: “Ở lại thì tốt, Thẩm Đường à, với thiên phú về mặt nghiên cứu khoa học của cháu, nếu ra nước ngoài mà học không đúng chuyên ngành, vậy chẳng khác nào chà đạp nhân tài cả.” Càng quan trọng hơn là, nhỡ đâu Thảm Đường đi du học rồi không trở về nữa, vậy chính là tổn thất lớn của đất nước đó.
Viện trưởng vội vàng đi đến và cười híp mắt rời đi.
Ngày hôm sau, Khương Bính Thăng cũng tới tìm Thẩm Đường để nói chuyện này, câu trả lời mà Khương Bính Thăng nhận được đương nhiên là giống với đáp án nói với viện trưởng ngày hôm qua.
Nhưng mà cái nhìn của Khương Bính Thăng về chuyện du học thì hơi khác một chút, thật ra du học có thể giúp Thẩm Đường học hỏi thêm nhiều kiến thức mới, chuyện này có lợi có hại, Khương Bính Thăng phân tích mặt lợi mặt hại một cách rõ ràng với Thẩm Đường, ông ấy cũng vì thật lòng suy nghĩ cho cô.
Nhưng đáp án của Thẩm Đường vẫn giống như trước, thật ra Thẩm Đường nhận được một vài tài liệu từ hệ thống nên hoàn toàn không cần phải ra nước ngoài học, phần mềm hack mang tên hệ thống dễ dùng hơn chuyện đi du học rất nhiều.
Hiếm khi hệ thống nghe thấy Thẩm Đường khen mình một câu, nó cảm thấy được yêu thương mà lo sợ.
Mãi cho đến khi Thẩm Đường rời khỏi phòng làm việc của Khương Bính Thăng, hệ thống mới không nhịn được nữa.
“Ký chủ, thì ra cô vẫn còn rất yêu tôi.”
“Ừm, tôi vẫn yêu cậu moa moa.” Thẩm Đường đáp lịa.
“Hu hu hu, cảm động quá, quen biết nhau đã lâu như vậy rồi, nhưng đây là lần đầu tiên ký chủ khen tôi đó.”
“Ừm, chúng ta là cộng sự tốt mà, vì vậy, hệ thống à, cậu xem cậu có nên cân nhắc hữu nghị tặng tôi bản nâng cấp của quyển sách chế tạo máy móc không?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/ta-khong-muon-lam-me-ke/chuong-246.html.]
Chương 247
Hệ thống nghe được ba chữ “hữu nghị tặng” mà lập tức hoàn hồn từ trong viên đạn bọc đường là Thẩm Đường, tỉnh táo hoàn toàn.
Quả nhiên, ký chủ vẫn là ký chủ, chung quy lại thì là nó nhìn sai người rồi...
“Bíp, đã tắt máy...”
Thẩm Đường nghe thấy âm thanh nhắc nhở của hệ thống, khóe miệng cô hơi giật giật.
Quả nhiên, hệ thống vẫn là hệ thống ích kỷ trước kia, chưa từng thay đổi.
Ở một bên khác, sau khi nhận được lời từ chối của Thẩm Đường, đại học ở bên kia còn cảm thấy rất kinh ngạc, dù sao người có thể từ chối cơ hội để được đi du học thật sự không có nhiều, huống chi bọn họ có đưa ra điều kiện rất hào phòng, miễn hoàn toàn học phí, đồng thời nếu thành tích của Thẩm Đường quá tốt thì có thể nhận được học bổng từ nhà trường, điều kiện như thế mà vẫn không đồng ý khiến bọn họ phải kinh ngạc.
Nhưng bọn họ cũng không quá để chuyện này ở trong lòng, coi trọng thiên phú của Thẩm Đường là một chuyện, nhưng trên thế giới này cũng không phải chỉ có một người có thiên phú.
...
Trong thôn, Thẩm Quang Minh dẫn theo cha mẹ chuẩn bị tới Bắc Kinh. Trong kỳ nghỉ đông mà Thẩm Đường không thể về được vài ngày, trước đó đôi vợ chồng còn cảm thấy xót tiền, nhưng bây giờ Thẩm Quang Minh kiếm được tiền, khi nghe nói hai ông bà muốn tới Bắc Kinh, anh ấy hào phóng vung tay bao hét tất cả mọi chi tiêu của đôi vợ chồng già.
Ở nhà ga, Lưu Mỹ Lan tiễn ba người lên xe lửa, trong lòng cô ấy cảm thấy ghen tị, nếu không phải Đào Đào cần đi học thì cô ấy đã được đi đến Bắc Kinh cùng ba người bọn họ, chứ không phải là ở nhà trông con rồi.
Sau khi Lưu Mỹ Lan tiễn ba người đi, cô ấy lập tức gọi điện cho Thẩm Đường.
Thẩm Đường nghe được tin này thì cảm thấy rất vui vẻ, cô bắt đầu dọn dẹp nhà ở chuẩn bị chờ cha mẹ và anh trai Thẩm Quang Minh đến rồi vào ở luôn.
Dọn dẹp một chút, đột nhiên Thẩm Đường phát hiện trong nhà mình thiếu chút đồ đạc, ga giường chăn màn đều bị thiếu.
Thẩm Đường cố ý ra ngoài mua sắm một chuyện, chăn mền, bộ bốn thứ, gối đều phải mua, còn phải mua cho ba người họ hai bộ quần áo để thay luôn phiên nữa.
Đi dạo một lúc đã đến buổi trưa, bởi vì mua quá nhiều đồ nên Thẩm Đường và chủ quán đã thương lượng, sau đốt chủ quán nói sáng ngày mai trước khi mở tiệm sẽ giúp Thẩm Đường chuyển đồ tới nhà.
Đến khi Thẩm Đường về nhà thì đã là chiều tối, sắc trời gần tối lại và không thể nhìn rõ mặt đường nữa.
Căn nhà của Thẩm Đường ở riêng trong một tầng tòa nhà, bởi vì vấn đề an toàn, cả ngày luôn có người trông coi nơi ở của Thẩm Đường, cũng là vì để một vài nghiên cứu quan trọng trong phòng làm việc của cô sẽ không bị đánh cắp.
Thẩm Đường đi đến trước của nhà mình, lấy chìa khóa ra mở cửa.
Vừa cắm chìa khóa vào, trong đầu Thẩm Đường đột nhiên cảm thấy đau nhói.
“Bíp bíp bíp, bíp bíp bíp...”
Hệ thống ở trong đầu Thẩm Đường đột nhiên phát ra âm thanh chói tai, động tác mở cửa của Thẩm Đường dừng lại, khi đang định hỏi hệ thống đã xảy ra chuyện gì thì âm thanh chói tai của hệ thống bỗng dừng lại.
“Bíp, hệ thống thăm dò được nguy hiểm, đề nghị ký chủ mau chóng rời khỏi chỗ này!”
Nghe thấy âm thanh của hệ thống, Thẩm Đường không kịp suy nghĩ bất cứ cái gì, cô vô thực tin tưởng vào hệ thống mà quay người nhanh chóng chạy đi.
Người trong góc khuất nhìn thấy động tác đột ngột của Thẩm Đường, trực giác mách bảo cho bọn họ biết có gì đó không thích hợp, vì vậy lập tức chạy đến chỗ Thẩm Đường.
Ngay khi Thẩm Đường chỉ còn cách họ một tiếng, mấy người số năm chỉ cách cô vỏn vẹn đúng mấy mét, phía sau cô đột nhiên truyền tới tiếng “bùm!” rất lớn.
Tiếng này vừa xuất hiện, Thẩm Đường nhìn thấy được sự khó tin trong mắt mấy người số năm.
Thẩm Đường bỗng dừng chân, cô cảm thấy sự đau đớn rất rõ ràng ở đằng sau lưng mình, bị thứ gì đó xé rách...
...
“Cái gì, xảy ra chuyện rồi, nhiều người như thế mà vẫn còn để xảy ra chuyện, mấy người làm ăn kiểu gì vậy hả?”
“Điều tra, mau chóng điều tra đi, nhất định phải làm rõ ràng chuyện này!”
Tuân theo mệnh lệnh của cấp trên, những người bên dưới bắt đầu bận rộn.
Cố Quân Thượng biết được Thẩm Đường đã xảy ra chuyện, ông ấy lập tức dẫn Khương Linh Chi đi tới bệnh viện.
Khi hai người vừa tới bệnh viện, Thẩm Đường còn đang được bác sĩ băng bó vết thương.
Trong phòng, Thẩm Đường nằm sấp trên chiếc giường trắng tinh, ở đằng sau lưng cô là một vết thương be bét m.á.u thịt rất gớm ghiếc, không khí trong phòng thoang thoảng mùi màu tanh.
Thẩm Đường cắn môi, khi bác sĩ thử chạm vào vết thương, cơ thể Thẩm Đường lập tức run rẩy theo khiến bác sĩ cũng không đành lòng.
Đau quá!
DTV
Đau đến chảy cả nước mắt rồi.
Thẩm Đường nghiến răng nghiến lợi, trong lòng cô thầm thề: Để cô biết được là ai làm thì cô sẽ chơi c.h.ế.t tên cháu trai kia!
Cố Quân Thượng và Khương Linh Chi đợi ở bên ngoài khoảng nửa tiếng, lúc này Thẩm Đường mới đi ra ngoài, hơn nữa bác sĩ còn nói vì lý do an toàn, tốt nhất Thẩm Đường nên nhập viện để theo dõi vài ngày, sau mấy ngày, nếu vết thương khôi phục bình thường thì có thể về nhà.
Chuyện Thẩm Đường nằm viện nhanh chóng được sắp xếp xong xuôi, cô được đưa thẳng đến phòng bệnh trong bệnh viện.
Thẩm Đường bị thương ở lưng nên không thể nằm, mà chỉ có thể nằm sấp trên giường, bây giờ đã xử lý vết thương xong rồi, nhưng Thẩm Đường vẫn đau đến mức rưng rưng nước mắt.
Khương Linh Chi thấy dáng vẻ đáng thương của Thẩm Đường, bà ấy cảm thấy rất đau lòng, Thẩm Đường đã là nữa con dâu của bà ấy rồi, bây giờ Cố Thịnh không có ở Bắc Kinh, Thẩm Đường lại xảy ra chuyện lớn như vậy khiến bà ấy không thể không đau lòng.
“Đường Đường à, rất đau đúng không, cháu muốn uống nước không, để dì rót chút nước ấm cho cháu nhé? Xem cháu đau đến thế rồi kìa, bác sĩ có bảo được uống thuốc giảm đau không, dì thấy cháu đau đến đổ mồ hôi rồi, uống chút thuốc giảm đau sẽ tốt hơn chứ.” Khương Linh Chi rót nước rồi đi đến cạnh giường của Thẩm Đường, bà ấy ấm áp thì thầm.
Thẩm Đường nằm sấp trên giường, cô khó khăn ngẩng đầu lên rồi miễn cưỡng nở một nụ cười với Khương Linh Chi, cô nói: “Bác sĩ nói vết thương này của cháu không cần phải uống, không được tùy tiện uống thuốc giảm cân, nhịn một chút là sẽ qua thôi.”
Tuy ngoài miệng nói dễ nghe hơn bất cứ hai, nhưng trên thực tế trong lòng Thẩm Đường lại đang rất mong bác sĩ sẽ kê thuốc giảm đau cho cô, khi đó cô chắc chắn sẽ uống không chút do dự.