“Làm phiền rồi, tạm biệt.” Hệ thống để lại một câu này rồi lại giả chết.
Còn Thẩm Đường thì trở về nhà, cô đi đến giá sách trong phòng làm việc, sau đó lấy một cái hộp nhỏ từ trong túi xách ra rồi cẩn thận đặt lên giá sách.
Trong hộp là phần thưởng cho việc Thẩm Đường giúp đỡ hoàn thành nhiệm vụ lần này, một tấm huân chương hạng ba, huân chương cho quân đội phát đương nhiên không hề tầm thường.
Có thể nhận được tấm huân chương này, trong lòng Thẩm Đường tràn đầy cảm giác tự hào.
Có thể cống hiến vì nước vì dân, điều này khiến cảm xúc từ tận đáy lòng cô dâng trào.
Nhưng Thẩm Đường lại nghĩ đến anh trai Thẩm Quang Minh, trong lòng cô lo lắng không biết bây giờ anh ấy ở bên kia thế nào.
Ở một bên khác, mấy người Thẩm Quang Minh thuận lợi hơn cả tưởng tượng của Thẩm Đường, dù sao thành phố G là thành phố lớn ở ven biển, vì vậy có rất nhiều người có tiền.
Nhưng nơi này đông đúc, có nhiều người có tiền thì cũng có nhiều kẻ lừa đảo, biết người biết mặt không biết lòng, ai mà biết được một ông chủ nhìn trông rất giày có rốt cuộc là người hay là quỷ.
Nói tóm lại, người ăn mặc tươm tất chưa chắc là người có tiền, mà người ăn mặc bình thường cũng không nhất định sẽ là người nghèo.
Trong ngành buôn bán này, có đôi khi cũng cần phải có một mắt nhìn sâu sắc thì mới có thể nhìn ra được những thứ này.
Mấy người Thẩm Quang Minh vừa đi vừa về chạy tới chạy lui mấy người, cũng gặp được rất nhiều người. Trong đó có một người mặc âu phục đi giày da, cầm cặp sách, trong đó có rất nhiều giấy tờ. Nếu không phải có người trong số mấy người Thẩm Quang Minh cảnh giác thì không chừng đã bị người ta lừa gạt rồi.
Trải qua một lần như thế, mọi người lại càng trở nên cẩn thận hơn.
Đến ngày thứ ba, bọn họ gặp được một ông chủ, bây giờ hai bên đang đàm phán hợp đồng.
Những thứ này của Thẩm Quang Minh ở thành phố G chính là đồ mới, hơn nữa còn là hàng chính hãng, vậy chắc chắn có thể đảm bảo được chất lượng, sau khi có hỏi thăm, người đó lập tức biết sau này thứ này chắc chắn sẽ là hàng bán chạy.
Tiên hạ thủ vi cường, hậu thủ vi tai ương, nếu ra tay sau thì chỉ có thể nhặt đồ ăn thừa của người khác mà thôi.
Đoàn người của Thẩm Quang Minh vô cùng cảnh giác, sau khi hỏi thăm đi hỏi thăm lại rất nhiều ngày, sau đó lại gặp được người phụ trách của đối phương, lúc này mới đồng ý ký hợp đồng.
Bởi vì là hàng mới nên cơ hội buôn bán luôn rất lớn, thậm chí mấy người Thẩm Quang Minh còn không đến quá nhiều cửa hàng mà đã có thể bán tất cả hàng đi.
Khi cầm được tiền, Thẩm Quang Minh cảm thấy rất bối rối, đây chính là một số tiền rất lớn đó, Thẩm Quang Minh cầm số tiền kia trở về quán trọ, trong khi đó trái tim của anh ấy vẫn luôn treo lơ lửng, sau khi trở về quán trọ, Thẩm Quang Minh dẫn theo vài người đến ngân hàng gửi tiền.
Có trời mới biết được, một đám thanh niên trai tráng đi trên đường luôn trưng ra vẻ mặt cảnh giác, cả một đoàn người để mở to hai con mắt khiến ai đi đường cũng đều cảm thấy nguy hiểm.
Mãi mới đến được ngân hàng, nhưng cả đoàn người vẫn không yên lòng cho lắm.
Khi nhân viên ngân hàng nhìn thấy số tiền tiết kiệm của mấy người Thẩm Quang Minh thì không nhịn được mà nhìn bọn họ vài lần, sau khi xác định số tiền này không có vấn đề, cô ấy nhanh chóng làm thủ tục.
Sau khi cầm được sổ tiết kiệm, cuối cùng cả đoàn người cũng thở phào nhẹ nhõm.
Mấy người Thẩm Quang Minh không dám ở bên ngoài quá lâu, xế chiều hôm đó lập tức đi mua vé xe lửa để sáng ngày mai trở về.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/ta-khong-muon-lam-me-ke/chuong-244.html.]
...
Khi Lưu Mỹ Lan nhìn thấy Thẩm Quang Minh thì suýt chút nữa đã không nhận ra, Thẩm Quang Minh nhìn trông rất bẩn thỉu, cả người tràn ngập cảm giác mệt mỏi, ở trên xe lửa vài ngày khiến cả người đã bắt đầu bốc mùi, râu ria không được cạo vài ngày đã sắp che hết mặt.
DTV
“Thẩm Quang Minh à, anh ra ngoài hơn nửa tháng mà em suýt nữa không nhận ra anh rồi đó, ha ha ha, anh nhìn xem râu của anh kìa! Được rồi được rồi, mau chóng đi tắm rửa đi, miễn cho lát nữa con anh về cũng không dám nhận anh làm cha.” Lưu Mỹ Lan cười trêu chọc anh ấy một câu, sau đó đi vào phòng lấy một bộ quần áo ra cho Thẩm Quang Minh thay.
Thẩm Quang Minh ngu ngơ cười một tiếng, anh ấy gãi đầu, sau đó nhận lấy quần áo rồi nhanh chóng đi tắm rửa.
Thẩm Quang Minh tắm nửa tiếng, trên người anh ấy không biết dính bao nhiêu là bùn đất.
Lúc đi ra cả người đã nhẹ nhàng thoải mái, hiển nhiên tâm trạng bây giờ của Thẩm Quang Minh không tệ, trong miệng còn ngâm nga một giai điệu.
Thấy Thẩm Quang Minh như vậy, Lưu Mỹ Lan còn chưa hỏi rõ dã có thể đoán được đại khái tình huống bây giờ.
“Kiếm tiền được rồi đúng không, xem anh vui chưa kìa.” Lưu Mỹ Lan cười hỏi.
“Đúng vậy, vợ à, em đoán xem chuyến đi này của anh kiếm được bao nhiêu tiền?” Thẩm Quang Minh bí ẩn thừa nước đục thả câu.
“Ôi trời, nhìn dáng này của anh.” Lưu Mỹ Lan giơ hai ngón tay ra rồi hỏi: “Số này, vạn?”
“Không đúng, đoán tiếp đi!”
“Vậy ba vạn?”
“Xem cái dáng vẻ kia của em kìa, em to gan đoán đi chứ.” Thẩm Quang Minh cười nói.
“Vậy năm vạn?”
“Ôi trời, được rồi được rồi, em nhát gan quá.” Thẩm Quang Minh đắc ý viết một con số “tám” ra, sau đó tiếp tục nói: “Cộng với tiền vốn của Đường Đường thì còn kiếm thêm được tám vạn, nói cách khác chuyến đi này của anh cầm về được mười ba vạn, mười ba vạn đó, đến khi về rồi mà anh vẫn không dám tin điều này.”
“Nhiều vậy hả!” Lưu Mỹ Lan cũng bị dọa.
Đời này, Lưu Mỹ Lan chưa từng thấy nhiều tiền như vậy, Thẩm Quang Minh đi ra ngoài một chuyến mà đã có thể kiếm được tiền về rồi!
Cách kiếm tiền này cũng quá dễ rồi đó.
“Nhiều thật, đây cũng là lần đầu tiên anh thấy nhiều tiền như thế đó.”
“Vậy anh mau chóng gọi điện cho Đường Đường đi, chiều nay chúng ta về thôn nói chuyện này cho cha mẹ biết, trong khoảng thời gian này, thỉnh thoảng cha mẹ vẫn tới để hỏi tin tức của anh đó.”
“Được được được, vậy chiều nay chúng ta trở về một chuyến, vừa hay có thể mua chút đồ đạc trở về, anh thấy mua tivi cũng không tệ.”
“Tivi, Thẩm Quang Minh anh nói cũng quá nhẹ nhàng rồi đó, đừng có lo xa nữa, anh mau gọi điện thoại cho Đường Đường đi.” Lưu Mỹ Lan bị dáng vẻ đắc ý của Thẩm Quang Minh chọc cười.
“Được rồi được rồi, để anh đi gọi, à đúng rồi, Mỹ Lan à, em ra ngoài mua một chút thức ăn về đi, khoảng thời gian này anh ở ngoài ăn không được, anh không quen ăn đồ ăn ở đó, vẫn là về nhà tốt hơn.” Thẩm Quang Minh vừa nhắc vừa bước vài bước, anh cầm ống nghe lên rồi bắt đầu quay số điện thoại.