Ta Không Muốn Làm Mẹ Kế - Chương 242

Cập nhật lúc: 2024-12-29 13:07:27
Lượt xem: 101

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/zeYfgHVqjJ

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bây giờ Thẩm Đường cũng được xem như là một nửa người của viện nghiên cứu bọn họ, cái giá nội bộ này cho ai mà không phải cho, nếu cho Thẩm Đường thì sau này còn có thể dỗ Thẩm Đường đến viện nghiên cứu khoa học, viện trưởng càng nghĩ càng cảm thấy vui vẻ, ông ấy mừng đến mức cười không ngậm được miệng lại.

Thẩm Đường ở trong phòng làm việc của viện trưởng khoảng nửa tiếng rồi mới rời đi, Cố Thịnh vẫn lái xe chở Thẩm Đường về.

Sau khi đưa cô về đến nhà, Cố Thịnh vẫn không yên lòng, anh đứng ở dưới tầng nhà Thẩm Đường một lúc rồi mới lái xe trở về nhà họ Cố.

Trong phòng, Thẩm Đường đang cầm điện thoại gọi điện cho người nhà.

Đã đến Bắc Kinh lâu như vậy, Thẩm Đường đã không liên lạc với người nhà ngoại trừ một cuộc gọi điện về báo bình an vào ngày mới trở lại Bắc Kinh. Cô vốn tưởng rằng hai ngày nữa là có thể trở về nhà, không ngờ kế hoạch không theo kịp sự thay đổi, xem tình hình bây giờ, có lẽ trong khoảng thời gian ngắn cô sẽ không thể trở về được.

Nếu chuyện này kéo dài lâu hơn chút nữa, vậy Thẩm Đường sẽ chờ đến ngày khai giảng luôn.

Ở một bên khác, Ngô Thuý Bình nghe thấy thông báo trên loa trong thôn, bà lập tức chạy như bay đến đại đội để nghe máy.

“Alo, Đường Đường à? Khi nào thì con về vậy, mẹ và cha con vẫn đang chờ con về đó. Cha mẹ chuẩn bị cho con rất nhiều đồ ăn ngon, công việc của con ở bên đó đã làm xong chưa, khi nào thì con về?” Ngô Thuý Bình cầm ống nghe, bà nói liên tục không ngừng.

“Mẹ à, có lẽ con còn phải ở đây thêm một thời gian nữa, vẫn chưa biết lúc nào sẽ làm xong, nếu quá bận thì con còn sẽ phải ở đây đến lúc khai giảng.”

“Vậy à, nếu con quá bận thì đừng về, mẹ làm cho con mấy món ăn ngon rồi gửi lên đấy cho con, không phải là con thích ăn thịt mẹ muối nhất sao, để mẹ làm cho con hai hũ rồi gửi lên cho con cũng vậy thôi.”

“Vâng ạ, con biết mẹ thương con nhất mà.” Thẩm Đường làm nũng.

Nghe thấy giọng nói làm nũng của con gái, trong lòng Ngô Thúy Bình cảm thấy ê ẩm chua xót, con gái không ở bên cạnh, bà chỉ có thể nghe tiếng nũng nịu của con gái qua điện thoại/

Nhớ lại trước kia khi Thẩm Đường học cấp ba, cô còn có thể mười ngày nửa thành về nhà một hai lần, sau khi học đại học ở Bắc Kinh, Thẩm Đường càng bận rộn hơn, đến kỳ nghỉ đông để về nhà ăn Tết cũng không rảnh.

“Đường Đường à, con phải chú ý tới thời tiết đó, lạnh nóng đều phải chú ý, còn nữa, con cũng đừng bận rộn quá, cơ thể là thứ quan trọng nhất. À, mấy thứ mà mẹ gửi tới con nhớ phải cát kỹ đó.”

“Vâng ạ, con biết rồi mẹ, con sẽ nghe lời mẹ ăn cơm thật ngon, ngủ thật kỹ, đợi khi nào con có thời gian, con đảm bảo sẽ mang về cho mẹ một cô con gái trắng trẻo mập mạp.”

“Ha ha ha, vậy thì tốt, trắng trẻo mập mạp mới tốt, con gầy quá, béo lên chút nữa mới xinh.”

“Vâng vâng vâng, con giống mẹ, đều rất xinh đẹp.” Thẩm Đường dỗ dành mẹ mình, tiện thể còn không biết xấu hổ mà khen mình một câu, đột nhiên cô nhớ đến một chuyện.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/ta-khong-muon-lam-me-ke/chuong-242.html.]

Đó là Cố Thịnh nói sẽ tới thăm nhà, mặc dù với tình huống bây giờ thì có lẽ sẽ không tới được, nhưng Thẩm Đường vẫn phải cho mẹ mình một sự chuẩn bị thật tốt.

Vì vậy Thẩm Đường lập tức nói: “Mẹ, con nói với mẹ một chuyện nhé.”

“Chuyện gì?”

“À thì Cố Thịnh, lúc đầu người nhà của anh ấy muốn gặp mặt cha mẹ, cũng nói sẽ tới thăm nhà chúng ta, nhưng mà con lại đang rất bận nên có lẽ lần sau người nhà Cố Thịnh sẽ tới thăm nhà ta, vì vậy con nói trước cho mẹ một tiếng.”

“Đến nhà ta? Khi nào thế?” Ngô Thúy Bình nghe thấy vậy thì trong lòng cảm thấy hơi căng thẳng, cho dù bà biết bây giờ người nhà họ Cố chưa biết, có lẽ là một khoảng thời gian nữa mới tới, nhưng Ngô Thúy Bình vẫn cảm thấy căng thẳng

DTV

“Vẫn chưa chắc ạ.”

“Không chắc à, vậy mấy ngày nữa mẹ sẽ bảo người ta tới sửa sang lại nhà chúng ta, à còn phải chuẩn bị một chút.”

Người nhà Thịnh đều là quân nhân, vậy người nhà họ Cố phải có thân phận gì đây.

Ngô Thúy Bình vẫn luôn tự thuyết phục mình, Thẩm Đường và Cố Thịnh rất xứng đôi. Nhưng Ngô Thúy Bình vẫn rất tự ti về hoàn cảnh nhà mình, thứ khiến Ngô Thúy Bình phải tự ti không phải là sợ Thẩm Đường không xứng với Cố Thịnh, mà bà ấy tự ti vì gia thế của hai nhà có sự chênh lệch quá nhiều, vì vậy cho dù vẫn chưa gặp được người nhà họ Cố thì trong lòng Ngô Thúy Bình vẫn có chút khó khăn.

Thẩm Đường đợi một hồi lâu vẫn không nghe thấy câu trả lời của mẹ mình, cô nhạy cảm nhận ra điều gì đó, vì vậy lập tức mềm mại an ủi mẹ: “Mẹ à, mẹ đừng suy nghĩ nhiều làm gì, nhà chúng ta chẳng thiếu cái gì cả. Mẹ, nếu không mẹ và cha đến chỗ con ở một thời gian đi, con có nhà ở Bắc Kinh rồi, vừa hay cha mẹ có thể đi dạo xung quanh, thăm thú khắp nơi không phải rất tốt sao?”

“Ôi, ha ha ha, không đi không đi, cha mẹ đã già rồi, còn đi xa như vậy làm cái gì hả? Cha mẹ ở nông thôn sống rất tốt, trong thôn toàn là người quen. Nếu thật sự đến chỗ con, không còn gặp được những người hàng xóm cũ nữa, có lẽ mẹ và cha con sẽ không quen mất.” Mặc dù Ngô Thúy Bình từ chối, nhưng trong lòng bà vẫn vô cùng vui vẻ.

Con gái có tương lai lại hiếu thảo như vậy, cho dù là ai cũng phải cảm thấy vui vẻ.

Ngô Thúy Bình được Thẩm Đường làm nũng dỗ dành một hồi, chút suy nghĩ trong đầu cũng bay mất, sau khi cúp điện thoại, đến khi về nhà mà bà vẫn nở nụ cười tươi.

Trên đường gặp được người quen, Ngô Thúy Bình còn dừng lại trò chuyện với người ta vài câu.

“Ôi, Đường Đường nhà tôi bảo đón tôi và cha con bé đến Bắc Kinh ở một thời gian, ha ha ha, tôi đã nói, tôi và lão Thẩm chắc chắn sẽ không nỡ rời khỏi những người hàng xóm cũ ở nơi này, không đi không đi, chúng tôi vẫn nên sống tự tại ở trong thôn thì hơn.”

“Vậy Đường Đường nhà bà hiếu thảo thật đó, lên đó sống một thời gian cũng rất tốt, khi về hai người còn có thể kể cho người trong thôn chúng ta biết xem Bắc Kinh như thế nào, tôi nghe nói Bắc Kinh rất ồn ào. Hai người đi xem thử Vạn Lý Trường Thành và Tử Cấm Thành đi?”

“Ôi trời, không đi không đi, chúng tôi già rồi, cứ ở yên đây thôi. Hơn nữa con bé Đường Đường còn rất bận, chúng tôi đến đó chẳng phải là làm phiền con bé hay sao.” Tuy ngoài miệng Ngô Thúy Bình nói vậy, nhưng trong lòng bà đang rất đắc ý.

Những người bị Ngô Thúy Bình khoe khoang một hồi như vậy đều thầm ghen tị Thẩm Đại Chí và Ngô Thúy Bình có được một cô con gái có tương lai như vậy.

Loading...