“Vâng ạ, vậy viện trưởng, cháu về trước nhé, cháu cảm thấy bây giờ mình đứng cũng có thể ngủ thiếp đi được rồi.” Thẩm Đường tự trêu chọc một câu, sau đó sửa sang lại quần áo rồi quay người chuẩn bị về nhà ngủ một giấc thật ngon.
Còn ở một bên khác, cả nhà họ Thẩm đang rất nhớ Thẩm Đường ở Bắc Kinh.
Thẩm Đường đã đi được mấy ngày rồi, ngoại trừ khi đến Bắc Kinh có gọi một cuộc điện thoại để báo bình an, mấy ngày nay không hề gọi một cuộc điện thoại nào về, bọn họ cũng không biết Thẩm Đường thế nào.
Nhưng bây giờ đúng lúc Thẩm Đường không không ở đây, vừa hay có thể nói đến chuyện lần trước.
“Quang Minh, lần trước cha đã nói chuyện này với con rồi, con nói con và Mỹ Lan đều không có ý kiến gì, đúng lúc bây giờ các con về rồi, cũng tiện làm luôn chuyện này.” Thẩm Đại Chí hút một hơi thuốc, ông nhìn thoáng qua Thẩm Quang Minh và Lưu Mỹ Lan.
Thẩm Đại Chí phát hiện hình như trong lòng con trai và con dâu không có chút không vui nào, lúc này mới dời tầm mắt đi.
Hình như Lưu Mỹ Lan cũng hiểu ra đôi vợ chồng sợ trong lòng cô ấy khó chịu, vì vậy vội vàng cười nói: “Cha mẹ, chuyện nhà ở con không có ý kiến gì, Thẩm Đường là em gái ruột của Quang Minh, vậy cũng là em gái của con, hơn nữa căn nhà này là của cha mẹ mà, hai người muốn chia như thế nào con cũng không có ý kiến. Lúc đầu có thể mua nhà trên thị trấn cũng là nhờ có cha mẹ quan tâm, căn nhà này cứ chia theo suy nghĩ lúc đầu của cha mẹ đi ạ.”
Lời này của Lưu Mỹ Lan thật sự không phải là lời nói dối, cô ấy và Thẩm Quang Minh đã có nhà ở trên thị trấn, căn nhà cũ này ở nông thôn có thể đáng được bao nhiêu tiền chứ. HƠn nữa, cho dù có chia cả căn nhà cũ này cho cô em chồng Thẩm Đường thì Lưu Mỹ Lan cũng không có ý kiến gì.
Bây giờ Thẩm Đường đang học đại học ở Bắc Kinh, sau khi tốt nghiệp, chắc chắn sau này Thẩm Đường sẽ có cuộc sống rất tốt, có thể có quan hệ tốt với Thẩm Đường, chắc chắn chỉ có lợi chứ không có hại.
DTV
Hơn nữa, Thẩm Đường đối xử với chị dâu là cô ấy cũng khá tốt, đồng nghiệp ở đơn vị của Lưu Mỹ Lan còn rất ghen tị vì cô ấy có một cô em chồng tốt như vậy.
Việc này nói làm là làm, sau nửa tiếng, Thẩm Quang Minh đã mời ông ba tới, sau khi viết đơn cam kết rõ ràng, cuối cùng chắc chắn không có bất cứ vấn đề gì, Thẩm Đại Chí, Ngô Thúy Bình và Thẩm Quang Minh, Lưu Mỹ Lan cùng ấn dấu tay và ký vào.
Sau vài phút, khi nhìn thấy dấu tay và chữ ký trên tờ giấy kia, Ngô Thúy Bình nở nụ cười tươi.
Còn Thẩm Đường ở Bắc Kinh hoàn toàn không biết trên danh nghĩa của mình đã có thêm nửa căn bất động sản, bây giờ cô đang nằm trên giường ngủ rất say, có lẽ ngay cả giông bão sét đánh cũng không đánh thức được cô.
Trong góc khuất, mấy người số năm đã có thêm hai người, nhiệm vụ chính của hai người này là trông chừng chỗ ở của Thẩm Đường, không được cho bất cứ nhân vật khả nghi nào tới gần.
Bây giờ địa vị của Thẩm Đường ở trong lòng cấp trên càng ngày càng cao, lúc trước Thẩm Đường về quê, cô tùy tiện đặt một chiếc máy tính quan trọng như vậy ở trong nhà, bây giờ nghĩ lại nhỡ đâu bị người nào đó lẻn vào nhà của Thẩm Đường trộm mất máy tính, vậy chẳng phải có sẽ có rất nhiều tổn thất sao.
Vì vậy qua một cuộc bàn bạc, cấp trên quyết định cử người luôn âm thầm canh giữ ở nhà của Thẩm Đường, những chuyện này không sợ nhất vạn chỉ sợ vạn nhất, bọn họ cần phải cố gắng đảm bảo không có bất cứ chuyện gì xảy ra.
Chiều tối, Thẩm Đường mở mắt ra, nhìn thấy bầu trời tối đen ngoài cửa sổ, Thẩm Đường chớp chớp mắt, cô bối rối không biết rốt cuộc mình đã ngủ bao lâu.
Đứng dậy khỏi giường, Thẩm Đường sờ cái bụng trống rỗng của mình, cô định tắm rửa thay quần áo rồi ra ngoài ăn chút gì đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/ta-khong-muon-lam-me-ke/chuong-232.html.]
Trong phòng tắm, tiếng nước ào ào biến mất, Thẩm Đường vừa lau tóc vừa bước chân trần đi ra ngoài, da thịt vốn trắng nõn của Thẩm Đường được tắm rửa bằng nước nóng đã chuyển sang màu đỏ hồng.
Chiếc cổ thiên ga thon dài, xương quai xanh mảnh khảnh, dưới bộ đồ ngủ ẩn hiện núi non trùng điệp, dường như Thẩm Đường lại có thêm vài phần quyến rũ.
“Cốc cốc cốc!”
Nghe thấy tiếng gõ cửa, Thẩm Đường ngẩng đầu lên nhìn cửa, sau đó nói vọng ra ngoài: “Ai vậy?”
“Là anh.” Giọng nói trầm thấp của Cố Thịnh vang lên từ ngoài cửa.
“Đợi em một chút.” Thẩm Đường nói xong câu này, cô vội vàng đi vào phòng.
Cởi áo ngủ trên người ra, Thẩm Đường nhanh chóng thay một bộ quần áo khác, sau đó mới đứng dậy đi ra ngoài phòng khách mở cửa.
Vừa mở cửa đã thấy Cố Thịnh đứng tự vào cạnh cửa, Thẩm Đường nở nụ cười ngọt ngào rồi nói: “Vào đi, sao anh biết em về rồi vậy?”
Thẩm Đường tò mò hỏi một câu, khi nhìn thấy chiếc túi trên tay Cố Thịnh, đôi mắt lập tức sáng lên, cô lập tức mềm mại nói: “Cố Thịnh, anh mang món ngon gì tới cho em vậy?”
“Điểm tâm của ‘Thanh Vị’, anh nghe cha anh nói công việc của em đã sắp làm xong nên cố ý mua điểm tâm tới cho em, vừa nhìn đã biết là đang đói, mau ăn đi.” Cố Thịnh cười nói, đồng thời còn lấy điểm tâm ra, đưa tới trước đôi môi căng mọng đỏ hồng của cô rồi nói với vẻ mặt cưng chiều: “Ăn đi.”
Thẩm Đường ngửi thấy mùi thơm ngọt của điểm tâm, cô không thể khống chế trước sự quyến rũ này, vì vậy lập tức đầu hàng mà cắn một miếng điểm tâm vào miệng.
Cố Thịnh cưng chiều tiếp tục đút cho cô ăn, nhưng lại vô tình nhìn thoáng qua đuôi tóc vẫn còn ướt của Thẩm Đường, Cố Thịnh lập tức kéo Thẩm Đường ngồi xuống ghế.
Anh nhẹ nhàng ấn Thẩm Đường ngồi xuống ghế, đặt đồ ăn vào trong tay cô, ngón tay thon dài đẹp đẽ của anh cầm lấy chiếc khăn tắm khoác trên vai Thẩm Đường, mở rộng ra và bắt đầu nhẹ nhàng lau tóc ướt cho cô.
Cảm nhận được động tác dịu dàng của người đàn ông trên đầu mình, Thẩm Đường cắn một miếng điểm tâm, cô ngẩng đầu lên nhìn anh rồi nhẹ giọng nói: “Cố Thịnh, sao em lại cảm thấy anh rất tốt vậy, anh thành thật khai báo đi, anh từng có đối tượng nào trước em không?”
Cô cảm thấy anh không đáng tin một chút nào!
Cố Thịnh cụp mắt nhìn thẳng vào đôi mắt xinh đẹp như thể biết nói chuyện của Thẩm Đường, anh nhếch khóe miệng lên lộ ra nụ cười nhẹ nhàng, động tác của tay vẫn không dừng lại.
“Đường Đường, đừng nghi ngờ nữa, em chính là bạn gài đầu tiên của anh, cũng là bạn gái cuối cùng, sau này em sẽ là vợ của anh, là mẹ của con anh.” Cố Thịnh bỗng cúi người, anh nhìn thẳng vào đôi mắt của cô, trong mắt tràn ngập sự nghiêm túc: “Thẩm Đường, anh thích em.”
“Trừ em ra, anh sẽ không cần ai cả.”