Ta Không Muốn Làm Mẹ Kế - Chương 231

Cập nhật lúc: 2024-12-29 13:07:09
Lượt xem: 138

Hai người Thẩm Đường và Cố Thịnh cùng đi qua đó, Cố Thịnh cầm bút điền vào mẫu đơn rồi lấy căn cước công dân ra, sau đó Thẩm Đường thuận lợi dẫn Cố Thịnh đi vào.

Khi hai người đến nhà ăn, những người khác đều đã ngồi vào chỗ của mình, mấy cái bàn nhỏ được ghép thành một cái bàn lớn được đặt giữa nhà ăn, hơn mười người ngồi quanh đó.

Mọi người thấy Thẩm Đường đi ra ngoài một chuyến, khi về còn có thêm một người đi cùng, ánh mắt của mọi người đều đổ dồn vào Cố Thịnh.

Cố Thịnh chú ý tới ánh mắt của bọn họ, anh rất bình tĩnh thẳng lưng đứng bên cạnh Thẩm Đường, ngước mắt đón nhận ánh mắt của bọn họ.

“Ôi trời, Thẩm Đường không giới thiệu một chút hả, đây là ai vậy, sao cháu ra ngoài một chuyến mà đã có thêm một người rồi?” Viện trưởng cười tủm tỉm nhìn chàng thanh niên, ông ấy trêu chọc.

Những người khác nghe thấy lời trêu đùa của viện trưởng đều đồng loạt bật cười, sau đó mở miệng nói anh một câu tôi một câu.

“Đúng đúng đúng, Thẩm Đường giới thiệu chàng trai bên cạnh đi nào.”

“Nhìn chàng thanh niên này rất có tinh thần đấy.” Có người khen ngợi.

Thẩm Đường đỏ mắt, khẽ cắn môi, nhưng cô còn chưa kịp nói gì thì Cố Thịnh đứng bên cạnh đã tiên lên bảo vệ.

“Chào mọi người, cháu tên là Cố Thịnh, là bạn trai của Thẩm Đường, hôm nay đột nhiên tới đã làm phiền mọi người rồi.” Khi nói chuyện, Cố Thịnh không có một chút yếu thế nào nhìn những người vừa trêu chọc Thẩm Đường, trong mắt anh chỉ có duy nhất một ý: Có gì thì cứ nói với anh, đừng có gây rắc rối cho Thẩm Đường.

Cô gái nhà anh da mặt rất mỏng, rất dễ ngại ngùng, đương nhiên là phải được bảo vệ.

Mà Cố Thịnh lại tự nhận da mặt anh rất dày, có thể bù trừ được.

Thấy thái độ bảo vệ của Cố Thịnh, những người khác lại bật cười.

Viện trưởng gọi Thẩm Đường và Cố Thịnh ngồi xuống, đám người cùng nhau ăn một bữa cơm vô cùng sôi động, những món ăn Cố Thịnh mang tới rất phong phú, bày trên bàn cũng coi như là cho mọi người thêm hai món ăn.

Sau khi ăn cơm xong, Thẩm Đường tiễn Cố Thịnh ra cổng, hai người nói chuyện một lúc, bây giờ Cố Thịnh mới rời đi, còn Thẩm Đường lại quay về công việc của mình.

Khi Cố Thịnh về nhà cũng đã khoảng chín giờ tối, ba người ông cụ Cố, Cố Quân Thượng và Khương Linh Chi thấy Cố Thịnh vừa vào nhà, cả ba đều đồng loạt nhìn Cố Thịnh.

Cố Thịnh vào nhà, anh đặt túi giữ nhiệt và hộp cơm vào trong phòng bếp, rửa tay rồi mới đi ra ngoài, sau đó đặt m.ô.n.g ngồi xuống ghế sô pha và bắt đầu xem chương trình tiệc xuân trên ti vi.

“Mọi người con làm gì thế ạ?” Cố Thịnh chủ động mở miệng phá vỡ sự im lặng này.

Cố Thịnh vừa dứt lời, Cố Quân Thượng lập tức mở miệng hỏi ngược lại: “Đã thấy người chưa?”

“Gặp rồi ạ, cha à, sao lúc trước cha không nói cho con biết Đường Đường về Bắc Kinh vậy, nếu không phải hôm nay gặp được em ấy thì con vẫn chưa biết chuyện này đâu đó.” Cố Thịnh oán hận nhìn cha mình, nếu biết trước Thẩm Đường ở Bắc Kinh thì hai ngày này anh ấy sẽ không ở nhà đâu, ở cùng bạn gái không phải tốt hơn sao?

Nghe thấy Cố Thịnh chống trả lại mình, Cố Quân Thượng bật cười, ông ấy hừ lạnh một tiếng rồi nói: “Cha nói cho con biết thì làm được gì? Con cho rằng người ta tới để ăn tết với con à? Thẩm Đường bận rất nhiều việc có biết không, nếu không con cũng sẽ không về sớm như vậy, đúng chứ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/ta-khong-muon-lam-me-ke/chuong-231.html.]

“Dù vậy sao thì lần sau nếu cha biết chuyện này vẫn nên lập tức nói cho con biết ngay nhé.” Cố Thịnh mặt dày dựa vào ghế sô pha.

“Ngồi yên, có ngồi được hẳn hoi không ả, cha không hiểu được Thẩm Đường coi trọng con ở chỗ nào chứ?” Cố Quân Thượng thấy Cố Thịnh Như vậy, ông ấy không nhìn được mà khiển trách một câu.

Khương Linh Chi ngồi ở bên cạnh thấy vậy thì lập tức nói lại: “Cái này còn phải nói nữa hả, con bé coi trượng gương mặt của thằng bé đấy thôi, con trai nhà tôi đẹp trai như vậy, Đường Đường cũng rất xinh đẹp, sau này con cái của hai đứa chắc chắn cũng sẽ rất đẹp.”

“Đúng rồi, Cố Thịnh và Thẩm Đường khi nào chuẩn bị kết hôn thế?” Khương Linh Chi nhìn Cố Thịnh, sau đó bà ấy lại nghĩ tới một vấn đề gì đó, lại nói tiếp: “À, không đúng, năm nay Thẩm Đường mới có mười chín tuổi, vẫn chưa tới tuổi để kết hôn.”

Cố Thịnh nghe mẹ mình lải nhải, anh không lên tiếng nói lời nào.

Anh cũng muốn kết hôn chứ, nằm mơ cũng muốn, nhưng Thẩm Đường vẫn chưa đủ tuổi, anh có muốn đến phát điên thì cũng không có cách nào.

DTV

Vì vậy, phải chờ.

Chỉ còn một năm nữa thôi là anh có thể quang minh chính đại cười cô gái về nhà rồi.

Khương Linh Chi đột nhiên vỗ tay một cái, bà ấy cười nói: “Cố Thịnh, nếu không hai đứa đính hôn trước đi, vừa hay bây giờ Thẩm Đường đang được nghỉ, con cũng ở nhà, hai ngày nữa rảnh rỗi, chúng ta tới nhà họ Thẩm một chuyến để nhanh chóng quyết định chuyện này, miễn cho đêm dài lắm mộng.”

Khương Linh Chi càng nói càng cảm thấy suy nghĩ này của mình rất hay, vừa hay có thể cùng ăn tết, Cố Quân Thượng vẫn còn ngày nghỉ, tốt nhất là nên giải quyết chuyện này.

Cố Quân Thượng cũng đồng ý với việc đính hôn của Cố Thịnh và Thẩm Đường, với một cô bé tốt như Thẩm Đường thì càng phải tranh thủ thời gian, nhanh chóng đính hôn là tốt nhất.

Khương Linh Chi và Cố Quân Thượng bắt đầu thảo luận chuyện đính hôn nên mời bao nhiêu bàn tiệc, mời người nào, phải chuẩn bị những thứ gì, sau đó còn có thêm ông cụ Cố cũng gia nhập.

Trong phòng khách chỉ có mỗi Cố Thịnh có vẻ kém nhiệt tình, nhưng thật ra ý cười trong mắt Cố Thịnh lại không thể che giấu được.

Đưa tay sờ cằm của mình, trong lòng Cố Thịnh tràn ngập những bong bóng vui sướng.

Cố Thịnh cảm thấy mình cũng phải có một con đường rõ ràng, chuyện danh phận này là quan trọng nhất.

Nhưng người nhà họ Cố có suy nghĩ rất hay, nhân dịp Tết Nguyên Đán tới nhà họ Thẩm cầu hôn, vừa hay có thể quyết định chuyện hôn sự của hai đứa trẻ.

Hai ngày sau...

Thẩm Đường gãi mái tóc hơi rỗi của mình, cô đứng dậy đi tìm viện trưởng.

Qua một thời gian dài như vậy, cuối cùng máy theo dõi của Thẩm Đường đã được cải tiến xong.

Sau khi ở trong phòng làm việc của viện trưởng khoảng hai tiếng đồng hồ, Thẩm Đường đi ra ngoài và bắt đầu sắp xếp lại tài liệu, khi đã giao tài liệu cho viện trưởng xong, Thẩm Đường cảm thấy rất buồn ngủ.

Thẩm Đường giơ tay che đôi môi đỏ mọng của mình lại, ngáp một cái, nước mắt sinh lý lập tức chảy ra, nhìn dáng vẻ kia thật sự trông rất khổ.

Viện trưởng thấy Thẩm Đường như vậy thì vội vàng nói: “Thẩm Đường à, cháu cứ về nghỉ ngơi thật tốt đi, mấy ngày nay cháu không được ngủ ngon rồi, bây giờ đã xong việc, cháu cứ về ngủ một giấc thật ngon đi, con gái ngủ nhiều mới tốt cho làn da.”

Loading...