Ta Không Muốn Làm Mẹ Kế - Chương 222

Cập nhật lúc: 2024-12-28 07:04:53
Lượt xem: 144

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/uDJs77hFWU

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Ký chủ, nếu cô có suy nghĩ đó với anh ấy thì cứ tiếp tục đi.”

Hệ thống lại đột nhiên xuất hiện khiến khoé miệng Thẩm Đường hơi giật giật, cô liếc nhìn người đàn ông đang nằm trên giường kia.

“Tôi cũng muốn, nhưng cậu cho rằng anh ấy được không?” Thẩm Đường nói xong, sau đó cô bắt đầu phổ cập khoa học cho hệ thống: “Hệ thống, có lẽ là cậu không biết, thật ra đàn ông đã uống say thì cái kia tám chín phần sẽ không cứng nổi. Nói cách khác, khả năng vì say rượu mà mất lý trí làm chuyện đó là không thể. Trong mấy cuốn tiểu thuyết viết cái gì mà mất lí trí làm những chuyện không thể nói, say rượu không còn tỉnh mà vẫn thành công thì chỉ có thể là do người đàn ông kia không say đến mức đó, bọn họ nghĩ có lợi ích mà không chiếm thì chính là con rùa rụt cổ, đó cũng chính là một thằng tồi!”

Hệ thống: Đã tiếp thu!

Tha thứ cho một hệ thống trong sáng như nó.

À, không đúng, vì sao ký chủ lại muốn phổ cập khoa học về mặt này cho nó vậy?

“Hệ thống, tôi cũng vì tốt cho cậu mà thôi, cậu quá ngây thơ, như vậy sẽ rất dễ bị người ta lừa đó.”

Lời này rất thấm thía, nhảm nhí thì có.

Ký chủ này chính là một con người thành tinh, ai cũng không thể tinh ranh hơn cô.

Còn lâu mới lừa được nó.

Hệ thống: Nào nào nào, tiếp đi!

Mặc dù Thẩm Đường hay trêu đùa hệ thống như vậy, nhưng nó chính là người bạn thân nhất ở đời này của cô.

Đời này Thẩm Đường tuyệt đối sẽ không được nói cho người khác biết về bí mật xuyên sách của mình, cho dù là người nhà họ Thẩm hay là Cố Thịnh, Thẩm Đường đều không có suy nghĩ muốn nói cho họ biết.

Ngoại trừ hệ thống, Thẩm Đường sẽ không nói cho ai biết bí mật này.

Biết người biết mặt không biết lòng, ai có thể đoán chính xác được thứ được gọi là lòng người này chứ.

Nhìn ở một góc độ nào đó, tư tưởng này của Thẩm Đường chính là tư tưởng của người ích kỷ, nhưng cũng không phải là của một kẻ ngốc.

...

Bắc Kinh.

Nhà họ Cố.

Khương Linh Chi đi tới đi lui trong phòng, Cố Quân Thượng ngồi trên ghế bên cạnh nhìn hành động này của bà vợ nhà mình cũng không nói gì.

Kể từ khi con trai gọi một cuộc điện thoại vào sáng nay, Khương Linh Chi đã đứng ngồi không yêu cả nửa ngày.

Cố Quân Thượng thật sự không thể hiểu nổi con trai Cố Thịnh đi gặp đối tượng, tại sao người làm mẹ là Khương Linh Chi lại còn căng thẳng hơn cả Cố Thịnh vậy.

“Cố Quân Thượng, ông nói xem bên Cố Thịnh như thế nào rồi, sáng nay tôi bảo thằng bé mau chút đồ, không biết thằng bé đã mua chưa, còn nữa, không biết người nhà Đường Đường có thích mấy món quà kia không? Ôi trời, đây cũng là lần đầu của tôi, những thứ này đều là do tôi đi hỏi người khác. Thằng nhóc thối Cố Thịnh kia cũng thật là, không nói chuyện này sớm chút gì cả, vừa sáng nay đã gọi điện về, tôi cũng không kịp hỏi một vài kinh nghiệm của các chị dâu.”

Khương Linh Chi thật sự rất căng thẳng, dù sao bà ấy cũng chỉ là người mới lên đường, nhỡ đâu nhà họ Thẩm không thích mấy món quà mà bà ấy chọn thì sao bây giờ?

“Bà đừng đi nữa, ngồi xuống nghỉ ngơi một lúc đi, hai ngày nữa là Cố Thịnh sẽ trở về, tình huống thế nào thì cứ hỏi thẳng thằng bé là được rồi.” Cố Quân Thượng vừa nói vừa rót cho Khương Linh Chi một chén nước.

Khương Linh Chi nhận lấy, sau khi uống hơn nửa cốc nước, lúc này mới cảm thấy tâm trạng bớt sốt ruột đi một chút.

Nhưng nhất thời Khương Linh Chi lại nghĩ phụ huynh hai bên có lẽ phải gặp mặt nhau một lần, tuổi tác của Cố Thịnh đã không còn nhỏ, Thẩm Đường là một cô gái tốt, hai đứa nó vẫn nên lập gia đình sớm thì mới yên tâm được.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/ta-khong-muon-lam-me-ke/chuong-222.html.]

Cố Quân Thượng nghe Khương Linh Chi lải nhải một lúc, ông ấy vẫn không có chút không kiên nhẫn nào, hai người đã sống với nhau nhiều năm như thế, cả hai đều đã quen rồi.

Mà ngay bây giờ, ở một bên khác.

Hơn bốn giờ chiều Cố Thịnh mới tỉnh lại, Thẩm Đường thấy sau khi Cố Thịnh tỉnh dậy, tinh thần của anh khá tốt.

DTV

Buổi tối, Cố Thịnh vẫn ở lại nhà họ Thẩm ăn cơm tối, trong lúc ăn cơm, Ngô Thúy Bình không cho phép Cố Thịnh uống rượu nữa, buổi trưa đã khiến Cố Thịnh uống quá chén, Ngô Thúy Bình đã dạy dỗ Thẩm Quang Minh và Thẩm Đại Chí hai câu.

Trời gần tối, chiều tối là lúc Cố Thịnh phải ra về.

Thẩm Đường tiễn người đi ra ngoài, dưới bầu trời đêm, hai người sóng vai đi cạnh nhau.

Tuyết đã ngừng rơi vào buổi trưa, buổi chiều khi mặt trời vừa ló dạng, những bông tuyết đều đã bị tan chảy.

Đi đến nơi đỗ xe, Cố Thịnh nhìn dáng vẻ ngoan ngoãn của Thẩm Đường thì không nhịn được mà giơ tay xoa đầu cô, anh cười nói: “Được rồi, em mau về đi, trời lạnh lắm đó.”

“Vâng, anh đi là em về liền, khi nào thì anh về Bắc Kinh?” Thẩm Đường hỏi.

“Chắc là sáng ngày mai.”

“Mấy giờ, ngày mai em tới tiễn anh.”

“Không cần, trời lạnh lắm, thanh niên trai tráng như anh có thể xảy ra chuyện gì được chứ, em cứ ngủ thêm một lúc đi.” Khi nói lời này, trong mắt Cố Thịnh lóe lên ý cười.

Mấy ngày Thẩm Đường ở trong quân khu, Cố Thịnh đã tìm hiểu được một số thói quen nho nhỏ của cô.

Cô thích làm nũng, thích nằm ỳ trên giường, sợ lạnh, không quá thích buôn chuyện, có đôi khi trông rất ngoan ngoãn, nhưng thật ra trong lòng lại rất nghịch ngợm...”

“Vậy mấy giờ thì xe lửa của anh tới trạm vậy?”

Cố Thịnh thấy Thẩm Đường vô thức làm nũng với mình, ý cười trong mắt anh càng đậm hơn.

Nhìn xem, lại làm nũng rồi.

“Tám rưỡi, em ngoan ngoãn nghe lời, ở nhà ngủ thêm một lúc là được.” Cố Thịnh nhìn cô đầy cưng chiều.

Tám rưỡi đúng là rất sớm, Thẩm Đường suy nghĩ một lúc, vì một giấc ngủ ngon, Thẩm Đường quyết định bỏ rơi bạn trai.

Ngủ nướng tốt hơn mà đúng không?

Trời lạnh như vậy, lại còn phải dậy sớm như thế, nếu cô dậy sớm thì chắc chắc bạn trai sẽ cảm thấy có lỗi với cô.

Thẩm Đường mặt dày suy nghĩ một lúc, sau đó ngoan ngoãn gật đầu, cô nói: “Vậy ngày mai em sẽ không tới tiễn anh, anh thay em chào hỏi chú thím và ông nội Cố nhé, tiện thể hỏi thăm sức khỏe của giáo sư Khương và bà luôn ạ.”

Nghe thấy những lời dặn dò của Thẩm Đường, Cố Thịnh thấp giọng cười.

“Anh nhớ rồi,” Cố Thịnh vừa dứt lời, anh đút tay vào túi, sau đó lập tức lấy ra một chiếc hộp nho nhỏ rồi đưa tới trước mặt Thẩm Đường.

“Hả? Cái gì vậy?” Thẩm Đường ngơ ngác.

“Quả năm mới.” Cố Thịnh đặt chiếc hộp vào trong lòng bàn tay của Thẩm Đường.

Thẩm Đường nhìn cái hộp một chút, cô bỗng dưng bật cười, nụ cười xán lạn khiến trái tim Cố Thịnh phải ngứa ngáy, nhất là khi anh nhìn thấy lúm đồng tiền ngọt ngào ở trên mặt Thẩm Đường xuất hiện, ánh mắt cáng nóng rực hơn.

Cố Thịnh vẫn còn nhớ rõ lần trước từng nếm thử lúm đồng tiền của cô, ngọt ngọt, mềm mại.

Loading...